⬅ Trước Tiếp ➡
Cuối cùng Minh Anh không thật sự làm tình với cô, nhưng anh bắn hai lần cũng khiến tinh thần thả lỏng lại, rất mau chìm vào giấc ngủ.
Sau khi tỉnh dậy phong độ nhẹ nhàng, Ái My nhìn thấy sắc mặt anh khôi phục lại như bình thường thì lòng cũng an tâm hơn không ít.
“Bạch Tương ở bệnh viện nào, em đến thăm anh ấy nhé?” Ái My nói.
“Anh đưa em đi.”
Xe vừa rời khỏi gara, Minh Anh đã nhận một cuộc điện thoại cần phải đến công ty, bèn dẫn theo Ái My đi, nhân viên tỏ ra vô cùng nhiệt tình hoan nghênh vợ ông chủ nhà mình, Ái My dịu dàng nói với mọi người, “Trong nhà dạo gần đây xảy ra chút chuyện, tâm trạng Minh Anh không tốt, nếu trong công việc có giận dữ với mọi người, mong bỏ quá cho.”
Thư ký mang ơn đội nghĩa, đây là tổ hợp thần tiên gì thế hả, sếp Tư đã là một vị sếp vô cùng tốt rồi, bất ngờ thay vợ sếp cũng phong độ như đúc.
Ái My gặp được Thanh Thảo trong phòng bệnh, ba người đứng trước giường, tuy Bạch Tương thân mang bệnh ung thư cũng không nhịn được muốn cười.
“Hai người có chuyện gì cần thì cứ ra ngoài nói đi, em ở đây tâm sự với Bạch Tương,” Ái My cắt ngang sự trầm mặc, Minh Anh nhìn cô, sắc mặt khó coi, phần Thanh Thảo nghe thế thì thật sự đi ra ngoài trước.
“Sếp Bạch này, nhìn chuyện tình tay ba máu chó thế này kích thích biết bao nhiêu, lại thêm chỉ còn ba tháng là đến cái kết, anh cũng cố chịu đựng đi nhé.” Ái My vừa gọt trái cây vừa nói.
Bạch Tương cười thành tiếng, nghiêng đầu khe khẽ nói với cô, “Nếu là anh, anh sẽ không ly hôn với em.”
“Nhìn đi nhìn lại, em phải sống cho thật tốt, nếu em ở bên cạnh Minh Anh sẽ giúp cậu ấy đưa ra những lựa chọn đúng đắn, rời khỏi em Minh Anh sẽ phạm phải sai lầm.”
Bạch Tương và Minh Anh là bạn tốt từ thời mặc tã, tình cảm vài thập niên không khác gì anh em ruột thịt.
Lúc Minh Anh đi vào chỉ còn lại một mình, nghe thấy Ái My đang nói:
“Có người vì cảm mạo bình thường đã chết, có người chỉ đơn giản vì một cuộc phẫu thuật cắt bỏ ruột thừa cũng chết, xác xuất chữa được căn bệnh đó hẳn là 99.9% nhỉ, nhưng bọn họ vẫn chết đấy thôi. Chết dễ lắm, anh tồn tại được đến nay cũng chỉ là một con số xác suất mà thôi, đừng thần thánh hóa số liệu, cuộc sống không thể để con số đánh bại được.”
Lúc rời đi Minh Anh tự mình lái xe, Ái My không hỏi tài xế đâu, chỉ ngồi trên ghế phụ.
Minh Anh không khỏi động xe, quay đầu nhìn cô hỏi đến là nghiêm túc, “Còn đau không?”
Tối hôm qua, lần thứ hai anh làm tình giữa hai chân cô đến tận nửa giờ mới bắn, sau khi kết thúc tắm rửa, nơi đấy sưng đến nỗi chạm vào cũng không dám, hôm nay phải mặc váy.
“Có chút chút.”
Minh Anh hủy công việc buổi chiều, trên đường về còn mua thuốc cho cô, thậm chí anh còn muốn tự mình bôi thuốc cho cô, Ái My ngoài mặt bình tĩnh từ chối, lúc vào đến phòng tắm mới đấm ngực dậm chân tiếc nuối.
Ái My: 【 Cách mạng sắp sửa thành công! 】
Thành Luân: 【 Phụ nữ thật đáng sợ… 】
Kết hôn đã hơn một năm, ngủ cùng nhau rồi, nhưng chưa làm gì.

⬅ Trước Tiếp ➡