Minh Anh cúi đầu ngậm lấy bầu ngực cô rồi nhích hông đè eo cô đâm vào như một cái máy chuyển động không ngừng, chính anh cũng tự thấy kinh ngạc, chưa từng có không phục như lúc này, chỉ sợ người phụ nữ dưới thân vừa xuống giường liền phát biểu một câu không hài lòng.
Anh không phục, anh lo lắng, anh lại rất sảng khoái, dục vọng mấy năm đương nhiên một lần là không đủ, hơn nữa những trải nghiệm trước đó so ra còn kém hơn sảng khoái trước mắt này.
Cô chặt như thế, vừa tươi mới lại nhiều nước, nơi riêng tư đâm bạch bạch vào mông thịt tạo thành tiếng vang hòa với tiếng nước sốt hỗn hợp văng khắp chốn tạo nên tiếng bập bập, làm anh sướng muốn nổ toang, cảm giác thỏa mãn và ham muốn chinh phục xưa nay chưa từng thấy.
“Gọi tôi!” Anh niết cằm cô, một tay thả lỏng ra, Ái My tự giác leo lên ôm anh càng thêm chặt, lạch đào nguyên chủ động ăn nguyên cây vào.
“Chồng ơi ~ Chồng thật là giỏi ~ Chịch chết em ~ Em muốn bắn ~”
Minh Anh nhắm ngay điểm mẫn cảm của cô đâm thọc như mưa rền gió dữ, sau mười mấy cái cô sảng khoái lên tiên.
“Bắn cho em ~ Em muốn ~”
Cô không cần anh cũng sẽ bắn cho, còn không nghĩ đến chuyện mang bao.
Lăn lộn đến rạng sáng hai giờ, xương cốt Ái My mềm tan như cục thịt treo trên người anh, trên đường đi tắm rửa trở nên hoàn toàn vô dụng, trên cơ thể cô bị lấp đầy dấu vết của anh, thiếu nữ thơm mềm bị mùi vị tình dục thay thế, mê hoặc và kích thích lòng người.
Minh Anh thấy mình còn có thể nứng, còn có thể bắn được.
“Chịu thôi ~ Chồng ơi ngủ ~” Cô phải nỗ lực lắm mới phát ra được âm thanh đầy mệt mỏi, mềm mềm mại mại chịu thua.
Lúc này mới đúng nè, Minh Anh vừa lòng, há lại để một đứa nhóc con cưỡi lên người mình nói mình nhanh?
Ái My gần như là dán lên người anh ngủ, Minh Anh cũng không đẩy ra, ôm cô cả đêm không sao chợp mắt được, anh nghĩ đến rất nhiều chuyện, đều là về Ái My.
Lúc trước khi Thanh Thảo chia tay anh, mẹ bệnh nặng nhập viện buộc anh phải chấp nhận một cuộc hôn nhân môn đăng hộ đối thích hợp.
Người được chọn rất nhiều, song ai Minh Anh cũng không hài lòng, gặp mặt qua hai người, hảo cảm của đối phương về anh quá rõ ràng, Minh Anh bị ép phải chấp nhận sự sắp xếp của gia đình, cắt đứt kết cục vợ chồng hòa thuận ở bên nhau đến tuổi già.
Ái My chủ động đến tìm anh, vừa gặp mặt đã thả ra một cái hợp đồng viết đâu ra đó, nói thật là anh rất hứng thú với lần hợp tác này, song cũng có phần nghi ngờ.
“Em và anh không quá giống nhau, nhà em có anh trai kế thừa gia nghiệp, không cần em phải liên hôn thương nghiệp, nhưng ba mẹ em luôn nghĩ em như hoa trong nhà kính, trong hôn nhân nhất định sẽ không dễ dàng buông tay. Nhỡ đâu đến một ngày em cũng gặp được một tình yêu đích thực gia thế thấp kém, vậy thì cũng đau khổ hơn cả khi cưới anh ư. Không bằng chúng ta cùng hợp tác. Anh xem, nếu hôn nhân của chúng ta không thể thành công, trong nhà sẽ còn bức ép anh kết hôn môn đăng hộ đối nữa sao?”