Ngón tay phấn trắng hết sức nhỏ nhắn của Thanh Châu, chậm rãi cởi bỏ nút thắt trên quần áo Huyền Tiêu, lộ ra thân thể nam nhân cường tráng hoàn mỹ.
Cơ bắp hắn nổi lên rõ ràng, nhưng lại không quá sung mãn khoa trương, là cái loại vừa thon gọn lại rắn rỏi, mỗi một phần một ly đều ẩn chứa sức mạnh khả quan.
Thanh Châu sờ lên cơ bụng hắn, cứng rắn giống như đá, lại tản ra nhiệt độ nóng hổi. Nhiệt độ cơ thể rắn thấp, càng có thể cảm nhận sức nóng tỏa ra.
Thanh Châu bắt chước động tác Trần Tứ và di nương tằng tịu với nhau trông thấy lúc trước, vung váy lên, hai chân giang rộng, khiến cho tiểu huyệt mở rộng có thể dễ dàng dán lên cơ bụng cứng rắn.
Hô hấp vững vàng của người dưới thân hình như bỗng dưng sững lại. Tính cảnh giác của Huyền Tiêu rất mạnh, khoảnh khắc Thanh Châu mở cửa sổ hắn cũng đã tỉnh, giả bộ ngủ chỉ vì muốn biết Xà yêu kia muốn làm cái gì.
Lúc hoa huyệt ướŧ áŧ mềm mại tiếp xúc đến cơ bụng hắn, bản năng toàn thân Huyền Tiêu sụp đổ, trong đầu toát ra bốn chữ to: Rắn vốn tính da^ʍ!
Với lực quan sát của Thanh Châu, cũng không nhạy cảm đến mức phát hiện hô hấp thay đổi. Nàng nhíu mày, cảm nhận được xúc cảm truyền đến từ hoa huyệt lúc tiếp xúc với cơ bụng, cơ bụng cứng rắn cấn lên tiểu huyệt, cảm giác sảng khoái kia so với cảm giác dươиɠ ѵậŧ mang lại cho nàng đặc biệt khác nhau.
Thân thể Thanh Châu ngửa ra sau, vòng eo mềm dẻo ngoặt thành một đường cong, bàn tay chống giường, chậm rãi động eo trước sau.
Nhiệt độ cơ thể Huyền Tiêu thật cao, cọ nàng rất thoải mái, đế châu nho nhỏ nhô ra từ hai mép hoa môi, theo sự lắc lư của vòng eo nhiều lần bị chà đạp. Trong chốc lát thò ra, trong chốc lát lại bị cọ tiến vào trong tiểu huyệt.
Nàng cứ thế cọ xát, thả lỏng cơ thể, cũng quên mất phải nhỏ giọng, nũng nịu yêu kiều mà thở gấp, ừ ừ a a, lúc nhẹ lúc nặng, tựa như chim oanh đầu cành uyển chuyển hót vang, cực kỳ êm tai.
Đâu chỉ mình nàng nhịn vất vả, Huyền Tiêu cũng vô cùng khổ sở. Hoa huyệt hôm qua bị sử dụng quá độ còn mềm nhũn, ẩm ướt lầy lội, cửa huyệt trơn ướt thấm ra dâʍ ɖị©ɧ, tí tách, nhuộm cơ bụng Huyền Tiêu đầm đìa ánh nước, lúc đầu trúc trắc đã biến mất không còn, mài càng ngày càng trở nên thuận lợi.
Tư thế ngửa ra sau khiến Thanh Châu hơi chút mệt mỏi, đổi thành hai tay chống trên l*иg ngực Huyền Tiêu. Quần áo Huyền Tiêu bị cọ rất lộn xộn, qυầи ɭóŧ cũng nới lỏng, hoa huyệt chậm chạp ăn vào mấy sợi lôиɠ ʍυ thô đen, ngứa ngáy trêu chọc mã mắt.
Âm đế bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ nhiều lần, kéo theo hoa huyệt cũng khẽ co khẽ rút, như là vội vàng muốn cái gì đó cắm vào. Rốt cuộc, động tác Thanh Châu ngừng lại, cuộn ngón chân, gương mặt trắng như tuyết lộ vẻ mơ màng. Một luồng sóng chất lỏng từ trong hoa huyệt đầm đìa chảy ra, thấm hết vào trên cơ bụng.
Thanh Châu cạn sức, cánh tay ngọc mềm nhũn, ngã xuống trên người Huyền Tiêu.
Huyền Tiêu tỉnh chưa?
Thanh Châu muốn nhìn hắn một chút, đang muốn chống người đứng dậy, phía sau lưng bỗng nhiên bị người đè lại, hai ngón tay thon dài hữu lực từ phía sau chọc vào hoa huyệt, ngâm trong chất lỏng tràn bắt đầu khuấy động, co lại cắm xuống, phát ra âm thanh nhóp nha nhóp nhép.
"Cọ sướиɠ rồi?" Thanh âm khàn khàn vang lên bên tai nàng.
Thanh Châu á một tiếng, "Huyền, Huyền Tiêu, ngươi tỉnh lại lúc nào vậy?"
Tối hôm qua mới làm hai lần, Thanh Châu đã mệt mỏi nằm ở bên cạnh ao không chịu đứng lên. Huyền Tiêu cũng không phải là người ép buộc, thuận thế buông tha nàng. Hiện tại xem ra, là tối hôm qua giáo huấn chưa đủ, hiện tại mới chạy vào trong phòng của hắn cầu hoan.
Huyền Tiêu không trả lời nàng, đưa thêm một ngón tay vào, ba ngón tay dùng sức đút vào, chọc vào bờ mông đầy đặn từng trận sóng thịt, Thanh Châu vô lực nhũn cả người, hai con thỏ ngọc đè lên trên l*иg ngực cứng rắn của nam nhân, tạo ra một khe rãnh màu bạch ngọc.
Dươиɠ ѵậŧ Huyền Tiêu cứng rắn vô cùng đau đớn, hắn rút ngón tay ướt sũng ra khỏi hoa huyệt, giật qυầи ɭóŧ xuống, lộ ra nhục mãng bừng bừng phấn chấn, cọ xát vào dâʍ ŧᏂủy̠, đang muốn xông thẳng vào, bỗng nhiên, ngoài phòng hét thảm một tiếng phá vỡ yên tĩnh, thình lình nổ vang.
Động tác Huyền Tiêu cứ như vậy dừng lại.
Thanh Châu còn có thể cảm nhận được nhiệt độ bừng bừng phấn chấn nơi cửa huyệt, qυყ đầυ to lớn chống lên lối vào, có vào hay không, cửa huyệt tự phát ngọ nguậy từng chút một, chậm rãi nuốt vào bên trong.
"Huyền Tiêu, bên ngoài có tiếng kêu thảm thiết, hình như là Trần viên ngoại." Thanh Châu cẩn thận nhắc nhở, bày lựa chọn ở trước mặt hắn.
Làm? Hay là không làm?
Bất kỳ một nam nhân nào ở trong loại tình trạng nguy cấp này bị quấy rầy, tâm tình cũng sẽ không tốt. Sắc mặt Huyền Tiêu xanh mét, gân xanh trên trán nhảy lên vài cái, cuối cùng bằng vào nghị lực lớn lao, chậm rãi buông thân hình mềm mại như rắn nước trong ngực ra, rút từng tấc hung khí rời khỏi cửa huyệt ẩm ướt mềm mại.
Hắn mặc quần áo tử tế, cầm lấy Long Tuyền Kiếm trên bàn, nhanh chóng đạp cửa. Nhìn áp suất thấp vờn quanh trên người hắn, biết rõ thì đấy là hắn muốn đi cứu người cấp, không biết còn tưởng rằng hắn đang đi gϊếŧ người.
Hai người trong phòng ngừng lại trong chốc lát, lúc đến địa điểm gặp chuyện không may, chung quanh đã rất nhiều người vây lấy, Trần Tứ và di nương cũng ở nơi đây. Thanh Châu âm thầm liếc nhìn bọn hắn, hai người này nhất định đã xong việc, mới đuổi đến nhanh như vậy.
Trông thấy Huyền Tiêu tới đây, Trần Tứ kinh ngạc hỏi: "Huyền Thiếu gia, y phục của ngài sao lại bị ướt?"
Huyền Tiêu một lời không nói, Thanh Châu nhướng mày: "Ngươi không quan tâm cha mình? Quản quần áo người ta ẩm ướt hay không."
Thời điểm này, nàng lại hiện ra một đanh đá. Tuy rằng hơi vụng về ngốc ngếch một chút, nhưng cũng rất ngang ngược, lúc cần mạnh mẽ thì cũng vô cùng ác liệt.
Trần Tứ vốn dễ tính, bị nàng cáu gắt cũng không tức giận, xoay đầu gõ cửa: "Phụ thân, huyền Thiếu gia đã đến. Người gặp phải chuyện gì, không muốn nói với chúng con, cũng có thể nói cho hắn biết."
Những lời này hiệu quả, cửa phòng Trần viên ngoại rốt cuộc mở ra, hung hăng xua hết người hầu: "Cút, đều cút cho ta!"
Sắc mặt hắn xanh mét, nhưng Thanh Châu có thể nhìn ra đó là một kẻ sĩ diện bên ngoài mạnh mẽ bên trong yếu đuối, ở chỗ sâu trong con mắt Trần viên ngoại có một vòng run rẩy cực sâu, dường như đã nhìn thấy một chuyện khủng bố vượt qua năng lực thừa nhận hắn.
Bọn người hầu bị xua đuổi tản ra như ong vỡ tổ, di nương địa vị không cao cũng đi ra theo. Chỉ còn lại ba người Huyền Tiêu, Thanh Châu và Trần Tứ.
Ba người theo Trần viên ngoại, đi vào phòng ngủ hắn. Trong phòng lộn xộn giống như vừa có một đợt cuồng phong tàn sát bừa bãi, bản vẽ rơi đầy đất trong thư phòng. Lần trước từ sau khi xem xét phòng Tam ca, Trần Tứ liền đặc biệt chú ý cửa sổ phòng. Quả nhiên, cửa sổ trong phòng đang mở, mà theo hắn biết, lúc phụ thân ngủ có một thói quen, nhất định sẽ đóng chặt cửa sổ.
Thanh Châu nhẹ nhàng giữ chặt tay áo Huyền Tiêu: "Trong phòng có mùi hương tương tự như lần trước."
Ánh mắt đạm mạc của Huyền Tiêu rơi vào trên người Trần viên ngoại, đối phương cảm nhận được áp lực không lời, thở dốc một hơi, sợ hãi nói: "Ta nhìn thấy nó!"
"Nó?"
Trần viên ngoại sa sút tinh thần hít một tiếng, trong nháy mắt giống như già đi mười tuổi, "Chuyện cho tới bây giờ, giấu giếm cũng không có ý nghĩa gì. Con trai ta có lẽ đã nói qua với các ngươi, lúc cuốc đất ta đào ra được một cái rương hoàng kim, mượn cái này làm giàu."
Huyền Tiêu nhíu mày ý bảo hắn tiếp tục.
"Kỳ thật, chuyện đó cũng không phải ngẫu nhiên. Vị trí của cái rương hoàng kim kia, là có người báo mộng nói cho ta biết."