Vưu Vật Gợi Tình
Chương 12:
⬅ Trước Tiếp ➡
Thẩm Ninh lạnh lùng đáp lại một câu, “Không có gì, hôm qua bận việc khá trễ, nên ngủ lại chung cư ở cạnh trường học, cũng quên mất không gọi điện thoại cho mẹ.”
Lý Hân Nhi cảm thấy hôm nay thái độ của Thẩm Ninh có chút kỳ lạ, nhưng cũng không biết đã xảy ra chuyện gì “ Ồ, là vậy sao, anh không có việc gì là tốt rồi, tối hôm qua em còn lo lắng cả đêm. Trưa nay anh cùng em đi ăn nhé, ăn gì thì được nhỉ?”
“Không được, em tự đi ăn một mình đi, trưa nay hội học sinh còn rất nhiều việc cần tôi xử lý”
“Anh làm sao vậy, có việc gì làm anh không vui rồi sao?” Lý Hân Nhi bị Thẩm Ninh lạnh lùng từ chối đả kích.
Thẩm Ninh cũng không kiên nhẫn, trả lời “Em ít chơi cùng nhóm nữ sinh không ra gì kia lại đi, cũng đừng có làm loại chuyện xấu xa kia nữa. Tôi còn phải đi kiểm tra kỷ luật trong trường, em về lớp học trước đi.”
Lý Hân Nhi bị Thẩm Ninh chọc cho tức lên, nàng ta giận dữ thét lớn “Anh đang nói gì vậy chứ, anh khinh thường chúng em chứ gì? Chúng em mặc quần áo sặc sỡ nghĩa là chúng em sẽ làm chuyện xấu sao? Anh có gì chứng minh chứ? Anh có tư cách gì mà phán xét chúng em?”
Thẩm Ninh lạnh lùng nhìn cô ta “Hôm qua em và nhóm bạn của em đã làm gì, tự em còn không rõ sao?”
“Chúng em đã làm gì chứ? Chúng em có làm sai việc gì đâu? Anh có tư cách gì mà ở đây dạy bảo em?” Lý Hân Nhi cảm thấy Thẩm Ninh đang cố tình cùng nàng ta gây sự vô lý, nàng ta căn bản chẳng hề làm chuyện gì xấu cả.
Thẩm Ninh đầy thất vọng nhìn cô ta “Vậy thì thôi đi, giữa tôi và em không có gì để nói nữa”.
Hiện tại hắn đối với Lý Hân Ninh không còn chút kiên nhẫn nào nữa, hắn cảm thấy nàng ta thật sự đã không còn thuốc nào có thể cứu chữa nổi. Bởi vì gia đình nhà Lý Hân Nhi có tiền có thế, vì vậy trong mắt nàng ta việc cậy thế ức hϊếp người khác, dù có là bạo lực học đường cũng chẳng có gì là quá đáng cả.
Bây giờ Thẩm Ninh chỉ mong có thể nhanh chóng đi dỗ dành cô gái nhỏ của hắn, thạt sự hắn không muốn phải ở đây phí lời với Lý Hân Nhi thêm một giây nào nữa.
Lý Hân Nhi nhìn thấy ánh mắt không kiên nhẫn của Thẩm Ninh, tâm tình chỉ muốn sụp đổ, khóc nấc lên rồi chạy đi.
——-
Bên kia, Thẩm Ninh cùng Lý Hân Nhi kết thúc cuộc tranh cãi chẳng chút vui vẻ gì. Còn phía bên này, Lâm Hàm lại thuận lợi hơn nhiều, dưới sự động viên của Thẩm Ninh sáng nay, Lâm Hàm không còn đội tóc giả cùng kính mắt xấu xí đến trường nữa. Có lẽ còn chưa quen với việc để lộ gương mặt thật tinh xảo, xinh đẹp của mình, vì vậy lúc Lâm Hàm đi vào lớp vẫn là hơi hơi cúi đầu xuống.
Ban đầu quả thật không có ai để ý đến nàng, mãi cho đến lúc bạn học ngồi cùng bàn với Lâm Hàm chớp chớp mắt nhìn nàng một chút rồi ngạc nhiên la lên:
“A, chào cậu, cậu là Lâm Hàm sao?”.
Nghe thấy lời này, các học sinh xung quanh không thể hiểu được cũng tò mò nhìn lại phía Lâm Hàm.
Phòng học bỗng nhiên yên ắng lại, nữ sinh đang ngồi đó có làn da trắng sáng như ngọc trai, khuôn mặt nhỏ chỉ bằng bàn tay hơi ửng hồng vì xấu hổ, đôi mắt đào hoa ướŧ áŧ và mềm mại, chiếc mũi cao thẳng, đôi môi đỏ xinh xắn. Phó Oánh bị người bạn cùng bàn xinh đẹp này làm cho thất hồn lạc phách, qua một lúc lâu, trong lớp mới chậm chạp vang lên lác đác chút âm thanh trò chuyện.
⬅ Trước Tiếp ➡