Vưu Vật Gợi Tình
Chương 10:
⬅ Trước Tiếp ➡
Những tia nắng buổi sớm dịu dàng xuyên qua rèm cửa soi rọi vào phòng, chiếu lên gương mặt của hai người đang ôm nhau ngủ trên giường. Một lúc sau, là Thẩm Ninh thức dậy trước, cảm nhận được thân thể mềm mại nằm trong ngực, huynh đệ bên dưới của hắn cũng nhanh chóng đứng dậy chào cờ.
Thẩm Ninh bất đắc dĩ cười khổ, hắn nghiêng người chống tay nhìn cô gái nhỏ bên cạnh đang ngoan ngoãn ngủ vùi trong lòng mình, mái tóc dày đen nhánh như rong biển bung xoã bên gối, khuôn mặt trắng nõn như bạch ngọc vùi chặt vào ngực hắn, mày đẹp hơi nhíu lại, thân thể tinh tế mềm mại như trẻ con cuộn lại kề sát bên người hắn.
Thẩm Ninh biết, loại tư thế ngủ này tượng trưng cho việc Lâm Hàm lúc này hoàn toàn không có cảm giác an toàn, hắn đau lòng ôm chặt lấy nàng, nhét nàng vào sâu trong ngực hắn, bàn tay hắn nhẹ nhàng vuốt ve đầu nàng, đôi lúc còn cúi đầu âu yếm hôn lên trán và môi của cô gái nhỏ trong lòng.
Thẩm Nình nhìn một chút thời gian trên di động, vẫn còn rất sớm, hắn cũng chỉ có thể tiếp tục ngây ngốc ôm lấy cô gái nhỏ còn đang ngủ say của mình.
Sau những gì xảy ra tối qua, Thẩm Ninh tự biết hắn quả thật rất bỉ ổi. Hắn lẽ ra không nên nhân lúc Lâm Hàm cực kỳ lo sợ mà cùng nàng lên giường. Nhưng Thẩm Ninh thật sự động tâm rồi, hắn chính là sợ Lâm Hàm biết hắn đã có bạn gái thì sẽ xa lánh hắn, vì vậy chỉ có thể đơn giản đâm lao thì phải theo lao.
Đợi đến khi chuông báo thức vang lên, cô gái nhỏ trong lòng Thẩm Ninh mơ màng tỉnh lại, dụi dụi mắt “Chào buổi sáng, Thẩm Ninh”. Lâm Hàm mỉm cười ngọt ngào, tựa như con mèo con cọ cọ lên cằm Thẩm Ninh.
“Chào buổi sáng, tiểu Hàm”.
Thẩm Ninh đỏ mặt lấy chăn che đi thân thể mềm mại nhưng lại trần trụi của cô gái nhỏ, nhanh chóng không một tiếng động xuống giường, đem quần áo đã chuẩn bị tốt đến cho Lâm Hàm.
“Nhanh đến đây mặc đồ nào, hôm nay còn phải đến trường nữa”
Nói xong hắn liền giúp nàng mặc quần áo. Sau khi đã xong, Thẩm Ninh mới bắt đầu không nhanh không chậm mặc vào quần áo của mình.
Rửa mặt chuẩn bị xong mọi thứ, Thẩm Ninh một lần nữa nắm lấy tay Lâm Hàm ra khỏi tiểu khu, thuận tiện mua đồ ăn sáng ở bên đường, rồi lại cùng nàng đuổi theo xe buýt.
Hôm nay đến trường vẫn còn khá sớm, Thẩm Ninh suy nghĩ một chút rồi dịu dàng xoa đầu Lâm Hàm nhẹ nhàng nói:
“Bảo bối, chút nữa anh còn phải đi kiểm tra kỷ luật một chút, em tự mình đến lớp học có được không? Buổi trưa tan học anh đến đón em, sau đó đến phòng nghỉ của anh ăn cơm trưa nhé?”
“Dạ nè”.
Thẩm Ninh nhìn Lâm Hàm nắm lấy tay hắn ngoan ngoãn gật đầu, trong lòng dâng lên một cỗ ngọt ngào không biết làm thế nào để kìm chế, hắn chỉ có thể cúi đầu hôn nhẹ lên má cô gái nhỏ này một cái.
Chờ cho Lâm Hàm đi xa rồi, biểu tình của Thẩm Ninh lập tức nghiêm khắc hơn. Hắn quay đầu hướng đến phòng điều khiển đi đến, Thẩm Ninh cần phải tìm ra ai là người đã dám chụp hình cô gái nhỏ của hắn, sau đó lấy về tất cả ảnh chụp.
Sau khi chào hỏi cùng người phụ trách quản lý phòng điều khiển, một mình Thẩm Ninh bắt đầu tự mình xem lại băng ghi hình cảnh tan học ngày hôm qua ở đoạn rừng nhỏ kia. Các học sinh dám bắt nạt người khác trong trường thật là to gan, có lẽ bọn họ nghĩ rằng Lâm Hàm sẽ không dám đi tố giác, vì vậy cũng không để tâm đến camera theo dõi trong trường nữa.
⬅ Trước Tiếp ➡