⬅ Trước Tiếp ➡

hổ bị bàn tay của Tiêu Hồng Dữ tùy ý trêu chọc, khuôn mặt nhỏ của nàng đã căng đến đỏ bừng.
"Mông của Vương phi thật đẹp " Tiêu Hồng Dữ vừa nói vừa tăng lực tay, một cái tay khác lại xuyên qua nách nàng, ấn lên trên bầu ngực của nàng.
"Bầu ngực này cùng cánh mông này đúng là một đôi trời sinh, đều vừa trơn vừa mềm." "Vương gia.." Thẩm Sơ Vi bị sờ đến nỗi giọng nói cũng mang theo vẻ quyến rũ, nàng mềm mại run rẩy nói "Đừng.." "Đừng như thế nào?" Tiêu Hồng Dữ mở năm ngón tay ra, kéo bông hoa đào nhỏ trên bầu ngực của nàng.
Thẩm Sơ Vi bị hắn kéo và ma sát đến đau, trong thoáng chốc cũng đã quên mình muốn nói gì.
Trước kia, không phải như thế.
Trước kia chỉ cần Tiêu Hồng Dữ bước vào Toái Trúc Hiên đã sỉ nhục nàng, sau đó hắn thô bạo phát tiết xong liền rời đi.
Không giống đêm nay, có đủ rảnh rỗi thoải mái chơi đùa với nàng.
Sau khi vân vê viên ngọc của Thẩm Sơ Vi đến đỏ, bàn tay của Tiêu Hồng Dữ dần chuyển xuống dưới, vuốt ve vòng quanh giữa hai chân của nàng.
Nữ tử mới vừa rồi còn mềm mại lập tức cứng ngắc, cả cơ thể đều tản ra ý muốn chống cự.
Tiêu Hồng Dữ cong môi cười, dịu dàng nói sát bên tai nàng "Trước kia do bổn vương không biết thương hương tiếc ngọc, tối nay, bổn vương muôn dịu dàng với nàng." Nói xong, quả nhiên nữ tử đang đưa lưng về phía hắn đã dần dần thả lỏng.
Tuy rằng hai chân vẫn kẹp chặt tay hắn nhưng cơ thể đã mềm mại hơn rồi.
nữ nhân, quả nhiên rất dễ dỗ, dù có là đệ nhất mỹ nhân của Đại Dận cũng không phải ngoại lệ.
Vẻ mỉa mai trong đôi mắt phượng chợt lóe rồi biến mất, động tác dưới tay lại càng thêm dịu dàng.
Ngón tay thon dài tách hai mép thịt của nàng ra, hắn vừa vuốt ve vừa cười khẽ "Lúc Vương phi tắm gội..
có rửa nơi này không?" "Vương gia.." Thẩm Sơ Vi không sợ hắn lạnh nhạt dè bỉu nhưng lại không biết phải đối mặt với sự dịu dàng của hắn như thế nào, giờ phút này nàng đã ngượng ngùng đến cực điểm, chỉ có thể lắc đầu lung tung.
"Không rửa sao?" Tiêu Hồng Dữ nhẹ nhàng hỏi, sau đó cười nói "Vậy bổn vương phải tẩy rửa thật sạch giúp Vương phi rồi." Lúc Thẩm Sơ Vi nhận ra muốn từ chối thì đã không còn kịp nữa rồi, hai ngón tay của Tiêu Hồng Dữ một mực tách mép thịt của nàng ra, ngón tay còn lại mò xuống lướt qua viên ngọc trai và miệng huyệt của nàng, kích thích nàng không ngừng run rẩy.
Tuy là dòng dõi của Thiên Hoàng, nhưng Tiêu Hồng Dữ đã tập võ từ nhỏ, lòng bàn tay và trên các ngón tay đều có một tầng vết chai mỏng.
Trước mắt, hắn cũng không cần dùng chút sức lực nào cũng đủ khiến Thẩm Sơ Vi sung sướng không ngừng.
"Vương phi thật là nhạy cảm." Tiêu Hồng Dữ cười khẽ sau tai nàng.
Đầu ngón tay của hắn chỉ vừa sờ đến cửa huyệt đã bị hút vào.
So với vách trong khô khan lúc nãy thì bây giờ hoa huyệt của Thẩm Sơ Vi đã chảy róc rách, một mảng trắng mịn.
Nhìn vào cơ thể trắng như ngọc của nàng còn hưng phấn hơn vừa nãy.
Cả người toát lên một nét đẹp nhu mì tự nhiên, ngon miệng lại mê người.
Mắt của Tiêu Hồng Dữ sâu thẳm, nàng đã động tình rồi thì hắn cũng không cần nhịn nữa, thích thú cầm thứ hùng dũng ở dưới thân, giã đúng vào thẳng cửa huyệt của nàng.
Thẩm Sơ Vi run lên kịch


⬅ Trước Tiếp ➡