Ánh dương buông xuống, chỉ còn lại một chút tàn sáng, không trung một màu đỏ sậm.
Bạch Chỉ như mất hồn trở lại phòng ngủ, mấy người bạn cùng phòng đều đã tắm xong, chuẩn bị đến nhà ăn ăn cơm.
Còn hỏi Bạch Chỉ muốn ăn gì, sẽ mang về cho cô.
Con gái mười mấy tuổi luôn rất kì lạ, nỗi ấm ức giữ rịt trong lòng lại vào một khoảnh khắc được quan tâm, liền vỡ oà.
Bạch Chỉ bị ức hiếp khóc đến khoé mắt đo đỏ lại bỗng nhiên rũ mắt xuống, cái miệng nhỏ cũng nhịn không được mà bĩu ra, cô lập tức xoay người, mặt quay về phía vách tường.
Không đói bụng, không ăn, ăn không vào, thật buồn nôn.
Đám bạn cùng phòng biết Bạch Chỉ bị kỉ luật, thấy dáng vẻ này của cô, chỉ nghĩ là bị Trần Lưu mắng, dù sao thầy Trần cũng rất nghiêm túc, cho nên không khiến cho bọn họ nghi ngờ.
Chỉ hai mặt nhìn nhau.
Các cô và Bạch Chỉ cũng không tính là thân thiết, Bạch Chỉ nhảy lớp, ở nơi này không có bạn học nào cô quen biết, tính tình lại không cởi mở, không có người tốt nào để kết bạn.
Nhưng cô là người nhỏ nhất trong lớp, có bộ mặt ngoan ngoãn vô hại kích thích ý muốn bảo vệ của nhân loại.
Nhìn thấy nước mắt của cô, không khỏi có chút thông cảm.
Bạn cùng phòng Lưu Hoạ cho cô một chai sữa chua, "Cậu không muốn ăn cơm thì uống trước một hũ sữa chua lót dạ đi."
Còn thân thiết xé mở, đưa cho cô.
Không đưa còn đỡ, đưa qua một cái, Bạch Chỉ chỉ cần nhìn thấy thứ chất lỏng trắng sệt đặc dính là rớt nước mắt, tay nhỏ cố sức gạt đi.
Lưu Hoạ hơi xấu hổ một chút, cũng không biết là bản thân làm sai cái gì, làm cô nhóc này khó chịu.
Ngược lại hai người bạn cùng phòng vốn có quan hệ bình bình với Bạch Chỉ, thấy thế, niềm thông cảm vừa rồi cùng nhau lập tức biến mất.
Họ không kiên nhẫn kéo Lưu Hoạ, nhỏ giọng nói: "Thôi bỏ đi, mặc kệ cậu ta. Làm như là chúng ta bắt nạt cậu ta vậy."
Lưu Hoạ cũng không tức giận, cô đặt sữa chua lên bàn, "Không thích uống thì không cần uống, nếu cậu đói bụng, trong ngăn tủ của tớ có chút đồ ăn vặt, cậu có thể lấy ra ăn."
Nói xong ba người mới đi.
Cũng không biết là có phải nghe nhầm hay không, vào lúc Lưu Hoạ đóng cửa lại, nghe được một tiếng cảm ơn rất nhỏ.
Mấy người cùng phòng vừa đi, Bạch Chỉ lập tức ôm đồ ngủ, vọt vào nhà vệ sinh.
Cô cởi bỏ chiếc áo khoác đang cột trên eo ra, lúc này vớ ba lê mới lộ ra.
Ở chỗ phía dưới bị rách, có một lỗ hổng, xấu hổ như mặc phải quần rách đáy, chỗ thịt non bị thít chặt, toàn bộ cửa mình lộ ra trước mắt cô.
Vỏ sò thịt hồng mịn, ánh nước ướt át, hạt trân châu cứng đến muốn ứ máu, còn đan xen với vài đường cong trắng đục đã khô một nửa..
Bạch Chỉ lập tức thay ra, ném vào thùng rác, dội nước tắm rửa.
Nhưng chỉ cần đụng vào cơ thể của mình một cái, cả người cô liền run rẩy, trong đầu hiện lên việc một giờ trước.
Cô buộc phải nhìn mình ở trong gương, như thế nào bị thầy giáo làm cho gương mặt ửng hồng, biểu cảm say đắm.