Tiếp ➡
Hoàng hôn, trong phòng vũ đạo.
Bạch Chỉ không biết vì sao lại bị thầy ấn lên thanh ngang ép chân, chỉ nhớ là đang làm động tác liên quan đến mông, sau đó bị anh đè lên đó.
Chuyện chỉ trong nháy mắt.
Mấy ngày nay cô học bài múa mới, vì có một đoạn còn chưa thành thạo nên xế chiều nay cô ở lại sau khi tan học, mở lò sưởi nhỏ, cẩn thận làm đi làm lại các động tác.
Nhưng dù có luyện tập thế nào cũng không trôi chảy được, đúng vào lúc cảm giác sốt ruột và khó chịu ùa tới thì nghe được tiếng thở gấp nặng nề của người đàn ông phía sau, anh đẩy cô đến trước gương.
Bụng dưới tì lên thanh ngang (*) lạnh lẽo, trước mặt là một chiếc gương rất lớn.
(*) Thanh ngang tập múa
Trong gương phản chiếu lại những tấm gương trên ba vách tường còn lại, có thể thấy được mọi góc độ.
Khuôn ngực rộng và ấm áp của người đàn ông anh tuấn dán lên lưng cô, vài sợi tóc xõa xuống trán, che khuất đôi mắt tối tăm.
Yết hầu góc cạnh lại sắc bén chuyển động vài lần, tiếng thở dốc gợi cảm chết người bật ra.
Người đàn ông này, là nam thần lạnh lùng được các nữ sinh và giáo viên nữ trong học viện theo đuổi.
Bạch Chỉ đã từng nhìn thấy dáng vẻ mặc áo sơ mi trắng đứng dưới ánh mặt trời của anh.
Trên bậc thang dẫn đến toà nhà nghệ thuật, anh ở trên, cô ở dưới, cô lén lút ngước mắt nhìn anh.
Ánh mặt trời nghiêng nghiêng rót xuống từng vụn sáng rực rỡ, xung quanh là bóng cây đổ xuống loang lổ đung đưa, phủ lên người anh những tia sáng vàng rải rác, trông anh tựa như một vị thần.
Đôi mắt khẽ lướt qua ánh lên sự thờ ơ và lạnh lùng.
Còn bây giờ.
Người đàn ông ngạo nghễ khẽ nâng cằm, có chút ý vị coi trời bằng vung.
Còn cặp mắt đối diện với cô ở trong gương kia, lại tràn đầy dục vọng.
Một vật to lớn nóng bỏng cách lớp vớ ba lê trắng hồng mỏng manh khẽ cọ xát khe mông cô.
Bạch Chỉ hoảng sợ, run rẩy không ngừng: "Thầy, thầy đang làm cái gì vậy.."
Trần Lưu dùng hai ngón tay thon dài bóp cằm cô, áp má lên mặt cô, hỏi: "Em không biết sao? Thầy đang cọ động nhỏ của em đó."
Giọng nói trầm thấp xen lẫn chút trêu đùa hoàn toàn tương phản với hình tượng cấm dục thường ngày của anh.
Bạch Chỉ hỏi câu đó là muốn để cho lương tâm anh thức tỉnh, nhưng không ngờ tới người đằng sau lại thẳng thắn như vậy..
"Thầy Trần, nơi này là trường học, em là học sinh của thầy.." Gậy thịt tựa như bàn ủi từ từ cọ xát nơi riêng tư nhạy cảm giữa bắp đùi cô. Cảm xúc xấu hổ bùng lên, Bạch Chỉ nhịn không được nức nở.
"Thì ra em biết mấy chuyện này? Hử? Vậy mà dám nhiều lần trắng trợn quyến rũ thầy giáo?"
"Không có, em không có.." Sắc mặt Bạch Chỉ tái nhợt, cô lắc đầu phủ nhận.
"Còn dám nói không có? Ngôi sao mới của giới ba lê, có một động tác học đi học lại mấy ngày rồi vẫn chưa xong? Hết lần này tới lần khác dùng lỗ nhỏ ép thầy giáo, mấy ngày nay thầy bị em làm cho cương cứng mười mấy lần rồi em có biết không? Cương đến nỗi mỗi buổi tối đều phải sờ nắn gậy thịt nửa giờ, tới lúc bắn ra mới có thể đi ngủ."

Tiếp ➡