Câu đầu tiên Thành Tuấn nói khi gặp em trai đầy ghét bỏ: Sao lại xấu như vậy!
Đương nhiên là xấu rồi, trẻ con sinh chưa được bốn mươi tám tiếng thì gần như không nở nang ra. truyensacfull.com chấm co. Hơn nữa sau khi Thành Tuấn gặp Trình Nam, không ai trong mắt cậu đẹp cả.
Giang Linh là người thích cái đẹp, vừa nghe con trai lớn nói vậy thì nằm trên giường bệnh khóc dữ dội hơn.
Thành Tuấn hoảng sợ trốn ra sau lưng Trình Nam theo bản năng, bàn tay nhỏ để trên vai Trình Nam, nhìn lén mấy người lớn rồi nhỏ giọng nói bên tai Trình Nam: "Nam Nam, em trai tớ rất xấu, làm sao bây giờ? Tớ không cần em ấy đâu."
Trình Nam đang uống sữa, nghe vậy bèn lôi kéo Thành Tuấn, hai người trốn ở trong góc thì thầm với nhau.
Trình Nam còn nghiêm túc nói: "Nhưng em ấy là em trai cậu mà, anh trai không thể không muốn em trai được. Trước kia tớ cãi nhau với chị gái, tớ nói không cần chị ấy, chị ấy hung dữ với tớ. Chị ấy nói chị gái không thể không cần em trai, em trai cũng không thể không muốn chị gái. Hơn nữa chị gái tớ cũng rất thích tớ, mặc dù thường xuyên hung dữ với tớ, nhưng tớ biết rằng chị ấy vẫn rất thích tớ, tớ cũng siêu siêu thích chị ấy!"
Trình Nam rất vui vẻ, dù Trình Hâm có hung dữ hay mắng cậu bé thì Trình Nam đều ngây ngốc, cho dù không vui cũng chỉ trong một thời gian ngắn, hết khó chịu thì vẫn tiếp tục thích chị gái.
"Vậy cậu có vừa ý với tớ không?" Thành Tuấn vô cùng chờ mong.
Trình Nam nghe hiểu nhưng không biết ý nghĩa sâu xa của câu này là gì. Cậu bé vẫn ngây ngốc như bình thường, học theo giọng Quảng Đông mà Thành Tuấn dạy, nói: "Vừa ý, tớ rất vừa ý với cậu." Cậu bé nói chuyện để lộ hai hàm răng trắng tinh.
Thành Tuấn đã có được câu trả lời như ý, cậu ấy phấn khởi hôn lên mặt Trình Nam, ngắm nhìn khuôn mặt mũm mĩm của Trình Nam, mặt mày cong cong.
Thành Tuấn cực kỳ vui vẻ, giọng nói không giấu được sự vui sướng: "Thật sao?"
"Đúng rồi." Trình Nam gật đầu: "Cậu dạy tớ tiếng Trung và tiếng Quảng Đông, còn chơi với tớ, ngủ cùng tớ, cho tớ đồ ăn ngon, đương nhiên là tớ vừa ý cậu rồi."
Thành Tuấn lại ôm Trình Nam, hôn mạnh một cái lên mặt Trình Nam: "Nam Nam! Tớ cũng vừa ý cậu!"
Cậu ấy thích người bạn nhỏ này.
"Chúng ta đi ra ngoài chơi đi."
"Được thôi!"
Trong phòng bệnh, vẻ mặt Giang Linh buồn như đưa đám, bà ấy vừa khóc vừa đau lòng nói: "Con gái của tớ! Rõ ràng tớ mơ thấy con gái, tại sao lại là thằng nhóc thối này!"
Trình Bội Nghi cười cười, bà rút tờ giấy đưa cho Giang Linh, nhìn cậu nhóc mới chào đời, mặt đầy nếp nhăn quả thật không đẹp chút nào, bà dịu dàng an ủi: "Con trai cũng tốt mà. Cậu nhìn em trai giống Tuấn Tuấn này, tớ chắc chắn sau này thằng nhóc lớn lên sẽ rất đẹp trai."
Giang Linh nức nở, bà ấy lau nước mắt, nghẹn ngào nói: "Cậu cảm thấy tốt, hay là chúng ta đổi đi. Các cậu ôm thằng nhóc này về nuôi, để Tâm Tâm lại cho bọn tớ."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Bà ấy nhìn Trình Hâm thắt bím tóc đáng yêu bên cạnh, trong lòng gào thét thích quá, hận không thể ôm cô bé vào lòng mỗi ngày không buông tay.