Năm đó Trình Nam lần đầu đến một thành phố xa lạ, mặc dù có bố mẹ và chị đi cùng nhưng cậu bé vẫn sẽ sợ hãi, trong đêm khuya vắng người vẫn sẽ vô cùng sợ hãi nơi lạ lẫm này.
Mà tất cả những sợ hãi, lo lắng trong lòng cậu bé đều được chia sẻ với Thành Tuấn một cách tự nhiên. Không biết từ khi nào Thành Tuấn bắt đầu vượt qua bố mẹ và chị gái nhà họ Trình, trở thành người quan trọng nhất trong lòng Trình Nam.
Mọi thứ dường như đều rất tự nhiên.
Sau đó, trong nhiều cuộc trò chuyện với con trai, hai vợ chồng nhà họ Trình đều thất bại.
Ý chí của Trình Nam vô cùng kiên định, cậu bé muốn tiếp tục học ở Hồng Kông, cậu bé muốn cùng Thành Tuấn cùng nhau đi học cùng nhau lớn lên, không muốn học ở Thượng Hải một mình.
Hết cách, hai vợ chồng nhà họ Trình vẫn mềm lòng rồi.
Trình Nam đạt được mong muốn, tiếp tục học ở Hồng Kông với Thành Tuấn.
Để hai đứa trẻ có thể sống và học tập tốt ở Hồng Kông, hai gia đình đã chuẩn bị nhà cho hai đứa trẻ, thuê bảo mẫu và tài xế lo bữa ăn cho hai đứa trẻ, phụ trách ăn uống đi lại hàng ngày của hai đứa trẻ. truyensacfull.com chấm co. Thỉnh thoảng bốn bố mẹ cũng sẽ đến thăm bọn họ, nhưng hơn thế nữa, bọn họ đã đồng hành hỗ trợ đối phương, mà không biết từ khi nào, tình bạn này đã thay đổi..
-
Mặc dù hai nhà đối diện nhau nhưng do chênh lệch sáu tuổi nên khi Thành Hòa vẫn đang bi bô tập nói trong vòng tay mẹ, Trình Hâm đã quay lại trường học. Sau này, hai người hiếm khi liên lạc với nhau ngoại trừ gặp nhau, giao tiếp trong các buổi họp mặt của bố mẹ.
Năm đó Thành Tuấn chín tuổi, Thành Hòa sáu tuổi, Trình Hâm mười hai tuổi, Trình Nam chín tuổi.
Vào thời điểm đó, quan hệ của bọn họ rất tốt.
Ánh mặt trời giữa trưa đỏ rực xuyên thấu nửa bầu trời, thỉnh thoảng có một làn gió nhẹ thổi vào cửa sổ đang mở rộng, hai gia đình quây quần ở nhà họ Thành, Giang Linh mỉm cười vẫy tay với Trình Hâm: "Tâm Tâm, đến đây thổi nến đi."
"Ừm."
Cô bé Trình Hâm cười lên rất ngọt ngào và quyến rũ, Thành Hòa rất thích nhìn cô cười, cậu luôn nhìn cô cười đến mức nhỏ dãi.
"Tâm Tâm à." Trong đôi mắt xinh đẹp của Trình Bội Nghi tràn đầy vẻ dịu dàng, đôi môi nhàn nhạt, đường nét khuôn mặt xinh đẹp, bà ấy nhẹ nhàng ôm Thành Hòa vào lòng, nắm lấy tay Trình Hâm, nhẹ nhàng nói: "Mấy ngày nữa em trai sẽ đi học ở lớp tiểu học của trường các con, em ấy là em trai nhỏ nhất của con, sau này Tâm Tâm phải quan tâm, chăm sóc em trai nhiều hơn, có biết không?"
Trình Hâm thích yên tĩnh, luôn cảm thấy trẻ con quá ồn ào, vậy nên không thích trẻ con, cô cũng không có tình cảm đặc biệt gì với em trai của bạn thân của bố mẹ mình.
Quay đầu liếc mắt nhìn Thành Hòa đang cười ngây ngô với mình, nước bọt sắp chảy ra khỏi miệng, truyensacfull.com chấm co, cô lạnh lùng nói: "Biết chứ." Nói xong, cúi đầu nhếch môi, lén lút làm mặt xấu, Thành Hòa nhoẻn miệng cười đến ngốc nghếch.
Trình Hâm lại liếc mắt nhìn cậu, nhỏ giọng mắng một câu bằng tiếng Nhật: "バカ (Đồ ngốc)."
Cô cảm thấy em trai thứ hai của nhà họ Thành chắc chắn là một kẻ ngốc, nếu không mỗi lần nhìn thấy cô sẽ không nhếch miệng cười toe toét, loại còn chảy nước miếng.