Sau khi kết thúc, Ban Giai Giai ám chỉ Thang Tư Lan có đi cùng Úc Cảnh Nhuận nữa không. Thang Tư Lan bảo cô ta ra ngoài mua canh bổ mang vào. Cô tự mình xách tới.
Tạ Lâm đứng bên cạnh châm chọc "Vừa câu dẫn gã què vừa quyến rũ người đàn ông khác. Thang Tư Lan, cô còn bao nhiêu chuyện bẩn thỉu không thể để người khác biết?"
Thang Tư Lan quét ánh mắt lạnh buốt tới "Nếu để anh ấy biết cô không kiêng dè gì mà gọi anh ấy là gã què thì anh cảm thấy anh ấy sẽ xử lý cô thế nào?"
"Cô..."
Khuôn mặt xinh đẹp của Tạ Lâm trắng không còn chút máu nào.
"Nếu không muốn đi giày cho đàng hoàng thì tốt nhất nên ngoan ngoãn trước mặt tôi đi." Thang Tư Lan vứt những lời này lại, xách hộp giữ nhiệt đi ra ngoài...
Con đĩ đáng ghét
Mặt Tạ Lâm vì tức giận mà vặn vẹo. Tuy cô ta tức giận, ghen ghét nhưng không có cách nào với Thang Tư Lan.
Vết thương được xử lý xong thì đã không còn gì đáng ngại.
Úc Cảnh Nhuận từ chối ý tốt của Thang Tư Lan "Là do tôi muốn đích thân ra sân, đóng cảnh đánh nhau bị ngộ thương cũng là điều khó tránh khỏi. Cô không phải võ sĩ chuyên nghiệp nên không thể chiêu nào cũng có thể tính toán chính xác."
Thang Tư Lan thấy dáng vẻ xa cách nhưng không mất lễ phép của đối phương là biết anh sợ mình hiểu nhầm gì đó.
Cô cười nói "Tôi chân thành xin lỗi anh Cảnh Nhuận chứ không có ý gì khác."
Úc Cảnh Nhuận chần chừ một lúc rồi vẫn nhận lấy.
"Ôi, Tư Lan tặng canh đấy à " Một giọng nữ mang theo trêu chọc truyền tới.
"Chị Liễu "
Thang Tư Lan thấy Liễu Lỵ bước vào thì chào ngay.
Trong tay Liễu Lỵ cũng cầm một hộp canh của nhà hàng sang trọng nào đó. Rõ ràng là cô ta cũng tới để đưa canh cho Úc Cảnh Nhuận.
Cô ta không muốn để Thang Tư Lan giành trước một bước.
"Đây là do đạo diễn Vương đặc biệt dặn dò chuẩn bị, vừa hay tôi muốn tới xem một chút nên mang tới luôn."
Một câu đạo diễn Vương chuẩn bị khiến Úc Cảnh Nhuận không thể không nhận lấy hộp canh trong tay cô ta.
Úc Cảnh Nhuận nói cảm ơn xong cũng hơi khó xử. Hai hộp canh, anh ta có uống cũng không uống hết.
Liễu Lỵ nhận ra sự khó xử của anh ta, mắt lóe lên, nói "Tôi biết Tư Lan là fan siêu cấp của Cảnh Nhuận từ lâu rồi. Tôi nghĩ đạo diễn Vương có thể hiểu được."
Thang Tư Lan không kìm được mà quăng một ánh mắt qua, cười không nói gì.
Lúc vào đoàn làm phim, Thang Tư Lan thấy Úc Cảnh Nhuận đã không kiềm được mà bộc bạch tình cảm tốt và sự ưa thích của mình với anh ta
Sau đó mọi người hay dùng fan siêu cấp để trêu cô và Úc Cảnh Nhuận. Bây giờ Thang Tư Lan cũng không giải thích điều này nữa.
Cô cũng không thể thay đổi những lỗi lầm đã phạm phải trước đó.
Có điều lời này của Liễu Lỵ cũng khiến Úc Cảnh Nhuận lúng túng.
Vì vốn anh ta không thể thích người như Thang Tư Lan. Tuy cô rất xinh đẹp nhưng anh ta thích kiểu thanh nhã hơn.
"Anh Cảnh Nhuận không còn chuyện gì thì tôi đi làm chuyện của mình đây." Thang Tư Lan khẽ cúi người, lui ra ngoài trước để tránh câu tiếp theo của Liễu Lỵ khiến càng xấu hổ hơn.
Thực ra Thang Tư Lan cũng không có việc gì để làm. Mười cảnh đã quay xong, lời thoại lác đác lơ thơ, càng không cần phải dựa vào kỹ thuật diễn gì.