Úc Cảnh Nhuận cũng quay đầu nhìn Thang Tư Lan, hơi mỉm cười với cô "Cảnh hôm qua lại đúng lúc không có ở đây, nghe nói em bị thương ở đầu, không sao chứ?"
Lời nói rất khách sáo.
Nếu là khi trước Thang Tư Lan chắc chắn sẽ như mấy cô nàng fangirlồngoài kia, vui đến váng cả đầụ
Giờ lại lắc đầu, nói "Cảm ơn cô Liễu và thầy Úc đã quan tâm, chỉ va chút thôi, không sao cả."
"Cảnh buổi chiều hình như là em diễn với Cảnh Nhuận đấy."
Liễu Lỵ là một trong số ít "đả nữ" trong số các ngôi sao trẻ, trong giới cũng xem như có chút danh tiếng.
Nhưng ngược với Úc Cảnh Nhuận, độ hot của cô ta không cao lắm, may mà có kỹ năng diễn xuất võ thuật bù lại.
Lần này cô ta có thể quay bộ này chung với Úc Cảnh Nhuận là nhờ công ty muốn thuận thế nâng cô ta.
"Cô có thể không?" Úc Cảnh Nhuận lại ghé mắt đến hỏi thăm.
Đây cũng chỉ là câu hỏi theo lễ nghĩa.
Cho dù có bạo hồng, anh ta vẫn không kiêu ngạo, không quên mình, lễ phép với tiền bối, ấm áp dịu dàng với người hâm mộ, nên đến người mà ai cũng ghét như Thang Tư Lan cũng có thể ôn tồn.
Tiêu chuẩn của trai ấm áp là đây.
Nên không thể trách được khi mình trước đây có lòng kia với anh ta. Nhưng sau khi trải qua những chuyện ấy, Thang Tư Lan đã quên tình cảm của mình với người đàn ông ấm áp này.
"Kỹ năng diễn xuất của thầy Úc tốt, quay cũng không tệ, đến lúc đó kính xin thầy Úc nương tay " Thang Tư Lan nghịch ngợm nháy mắt.
Nuốt ruồi lệ nho nhỏ ở khóe mắt rung rung, khiến khuôn mặt cô xinh đẹp kiều diễm như đóa hoa
"Tôi cũng xem cô diễn rồi, rất thuần thục, tôi cảm thấy mình chưa đến mức làm thầy của cô." Úc Cảnh Nhuận cười nói.
"Vậy em có thể mặt dày gọi anh tiếng "anh Úc" rồi "
Úc Cảnh Nhuân hơi sửng sốt nhưng cũng không phản đối.
Tuy năm nay Thang Tư Lan mới bước vào tuổi mười chính, nhưng vẻ xinh đẹp tuyệt diễm này, cũng hiếm thấy ở cách tiểu hoa trong giới.
"Nghe Cảnh Nhuận nói vậy, chị cũng ngại làm cô của em. Chị cũng lớn hơn em ít tuổi thôi, đành chiếm hời chút vậy " Liễu Lỵ cũng không để mình ngoài cuộc, cắt ngang bầu không khí tốt đẹp của hai người.
"Chị Liễụ"
Thang Tư Lan gọi theo.
Liễu Lỵ gật đầu cười, dau đó lại dợt thoại với Úc Cảnh Nhuận.
Nói chuyện xong, Thang Tư Lan cũng biết điều đi sang một bên quan sát phim trường. Cảnh tiếp theo là nam nữ chính diễn.
Đạo diễn Vương thấy Thang Tư Lan đến phim trường từ sớm để học tập, ấn tượng với Thang Tư Lan cũng khá hơn một chút.
Dù sao cũng nhớ đến việc cô bị va phải hôm qua nên cũng quan tâm người trong cuộc vài câu, lại cho Thang Tư Lan ít thuốc.
Thang Tư Lan nhận thuốc, đến lúc nghỉ ngơi giữa giờ mới cảm ơn đạo diễn Vương.
"Tuy phần diễn của cô không nhiều, nhưng cũng là một vai khá quan trọng." Vương Khánh Uy hiếm lắm mới nhẹ nhàng nói với nữ thứ n như Thang Tư Lan câu thế này.
Thang Tư Lan được sủng mà lo, nói cảm ơn "Cảm ơn đạo diễn Vương, tôi sẽ cố gắng diễn cho tốt để không khiến đạo diễn Vương thất vọng "
Đạo diễn Vương vui vẻ gật đầụ
Tuy Vương Khánh Uy thích dạy bảo người khác, nhưng chỉ cần đối phương ngoan ngoãn nghe lời, ông ta đều có thể bao dung.
"Thang Tư Lan "
Đột nhiên có người gọi cô.