⬅ Trước Tiếp ➡
Rốt cuộc là thấm nhuần giàu lớn lên trong danh viện thiên kim, một cái là có thể phán đoán chuẩn xác.
Trì Hoan nhíu nhíu mày, vẩy vẩy môi đỏ mọng ” vậy tùy cô, nghĩ muốn trả thì gửi cho ông chủ 1999, tôi thường xuyên tới.”
Sở Tích nhìn ánh mắt của cô ” cám ơn, nhân tình này tôi ghi nhớ nhớ.”
Dứt lời, Trì Hoan khoác trên người áo khoác ngoài, sau đó lạnh lùng liếc nhìn đám người kia, xoay người rời đi.
Trì Hoan đem kính râm gở xuống, cầm ở trên tay vuốt vuốt, tự tiếu phi tiếu nhìn bọn họ ” còn không đi, chờ bị đòn à? “?
Từ lúc cô tháo kính mát xuống, bọn họ tự nhiên nhận ra cô là ai.
Dù sao gương mặt này của Trì Hoan không nhận biết ra không có mấy người.
Công tử kia bị đỡ đứng lên, sắc mặt dữ tợn liếc nhìn không nói lời nào với nam nhân có khí chất lạnh lùng, lại hướng Trì Hoan cười lạnh ” ngươi tốt nhất bảo đảm Thị trưởng ba ngươi không tán gia bại sản đi, bằng không đợi ngày nào ngươi cùng Sở Tích một dạng không phải là đại tiểu thư, lão tử bảo đảm ngươi so với cô ta thảm hại hơn.”
Trì Hoan không những không giận mà còn cười ” một đám người khi dễ một nữ nhân rồi thế còn rất đắc ý? Các ngươi phía dưới là không món đồ dài kia chứ ?”
” Con mẹ nó, Trì Hoan, đừng tưởng rằng ngươi là thiên kim Thị trưởng thành phố chúng ta cũng không dám động tới ngươi, con mẹ nó ngươi mắng nửa câu thử xem một chút!”
Trì Hoan cười, lười biếng lại tùy ý ” không phục ta là thiên kim Thị trưởng thành phố? Được a, như vậy, các ngươi cùng tiến lên, có thể đánh ngã hộ vệ của ta, ta đêm nay cùng các ngươi chơi đùa, không hạ nổi —— sau này đừng để cho ta ở 1999 nhìn thấy các ngươi!”
Mặc Thì Khiêm mày kiếm không tiếng động nhíu lại.
Cài nút cổ tay của cô, chân dài quay bước muốn đi.
Trì Hoan sững sờ, muốn giãy giụa, nhưng không thể thoát khỏi khí lực đàn ông” Mặc Thì Khiêm, ngươi làm gì?”
Cô có chút giận, nam nhân này thật là to gan, còn dám không vâng lời của cô.
Cô một mực giãy giụa, Mặc Thì Khiêm ngược lại như ý nguyện của cô dừng lại bước chân
Hắn nửa nghiêng người sang, tầm mắt là rơi trên đám người công tử kia, mà nói cũng là nói với bọn hắn, môi mỏng như gọt, hơi hơi dương lên, giọng nói lãnh đạm ” các ngươi muốn cùng ta đánh sao?”
 
Tôi muốn hỏi, hắn có bạn gái sao?
Bàn về tướng mạo, bàn về thân hình, thậm chí là khí tràng quanh thân phảng phất kèm theo ung dung lãnh đạm.
Hắn cùng công tử quần là áo lụa đối diện giằng co, hoàn toàn không giống thân là bảo vệ thấp kém, càng giống như người có địa vị cao nhàn nhạt nhìn người bằng nửa con mắt, huống chi trong lúc vui vẻ, rõ ràng ẩn tàng giọng nói trầm mặc mỉa mai.
Trì Hoan một mực quen thuộc nhìn hắn, giờ phút này lại đột nhiên cảm thấy lòng hơi rung động với nam nhân xa lạ.
Đám người kia trong đó bị chọc giận liền trực tiếp muốn đi lên, nhưng lập tức bị những người bên cạnh kéo lại.
Mặc dù thấp giọng, nhưng Trì Hoan vẫn là nghe rõ ràng.
“Hứa thiếu đừng xung động, động thủ với hắn chúng ta không có chỗ tốt.”
“Nam nhân này lăn lộn qua quân đội còn lăn lộn qua hắc đạo, nghe nói một người có thể đánh ngã mấy chục người.”
“Đi thôi, tội gì cùng thứ người như vậy động thủ, điệu giới.”
“…”
Cuối cùng, cái gã công tử bị Mặc Thì Khiêm véo bể xương hung tợn nhổ ngụm nước hét” Trì Hoan, ngươi tốt nhất không nên có ngày rơi vào tay lão tử”
Trì Hoan môi đỏ mọng kéo ra nụ cười đẹp lạnh lùng nói” cho dù có ngày hôm đó, ngươi cũng vẫn là cái thứ hèn nhát chỉ có thể khi dễ đàn bà a.”
Cố kỵ Mặc Thì Khiêm, bọn họ rốt cuộc vẫn là đi nha.
Sau khi chờ bọ họ đi, Trì Hoan mới cúi đầu xuống, nhìn ngón tay mình bị cổ tay Trì Khiêm nắm lấy.
Đang chuẩn bị nói, Mặc Thì Khiêm đã lỏng ra, cũng thu hồi tay của mình.
Giọng nói nhàn nhạt thật thấp ở đỉnh đầu cô vang lên ” mạo phạm, đại tiểu thư.”
Trì Hoan lui về phía sau hai bước, với hắn kéo ra khoảng cách.
Áo khoác ngoài cho Sở Tích, trên người cô cũng chỉ còn sót lại một cái áo lông mong mỏng vàng nhạt cổ áo hình chữ V.
Nam nhân cao lớn cao ngất nổi bật cúi xuống.
Cô ngẩng đầu, hồ nghi nhìn hắn ” ngươi tại sao lại ở chỗ này? Chẳng lẽ ngươi theo dõi ta?”
Cô nói để cho hắn trễ giờ tới đón nàng, chẳng lẽ sớm như vậy hắn đã tới rồi?
Trì Hoan nhìn gương mặt đẹp trai trước mắt, lại không đúng lúc nhớ lại chuyện tối ngày hôm qua, lập tức không được tự nhiên, suy nghĩ cũng không bị khống chế nhẹ nhàng bay xa.
Nam nhân này là thực sự làm việc hết sức trách nhiệm, lo lắng cô xảy ra chuyện, cho nên lại tới rất sớm, vẫn là…
Mỹ nhân có chút không được tự nhiên, lại có chút kiêu ngạo nghĩ, hắn sẽ không phải là… Yêu thích cô chứ ?
Suy nghĩ kỹ một chút, hắn tới Trì gia mười năm, chỉ là ở bên người cô liền đợi hai ba năm, cô cho tới bây giờ chưa thấy qua bên cạnh hắn từng có nữ nhân nào, cũng không thấy hắn cùng nữ nhân khác thân mật qua.
Cơ bản… Đều tại bên cạnh cô.
⬅ Trước Tiếp ➡