⬅ Trước Tiếp ➡
Tô Nhã Băng dừng chân lại, xoay người nhìn Trì Hoan, miễn cưỡng cười, hỏi nhỏ “Trì tiểu thư còn có việc sao?”
Nếu như nói Trì Hoan là kèm theo hào quang xinh đẹp, như vậy Tô Nhã Băng chính là dạng phụ nữ có bộ dạng nhu nhược yếu đuối.
Mạc Tây Cố đưa tay kéo cánh tay của Trì Hoan lại, nhíu mày thản nhiên nói “Không phải đói sao, đi thôi, đi ăn cơm.”
Mạc Tây Cố dùng một lực lớn trên cánh tay của cô làm cho cô bị đau.
Trì Hoan cúi đầu nhìn ngón tay đàn ông khớp xương rõ ràng, ngực cứng lại.
Anh ta chẳng lẽ cho là, cô định làm khó dễ người phụ nữ này sao?
Cô quay đầu, ngiêng đầu nhìn về phía Tô Nhã Băng “Nghe Tây Cố nói chồng cô có khuynh hướng bạo lực gia đình, thường xuyên đánh ngươi, tôi nhớ không lầm, ở nước Mỹ bạo lực gia đình có thể báo cảnh sát.”
 
Thích anh, cho nên thích nhìn anh.
Lực đạo trên cổ tay bỗng nhiên tăng thêm, Trì Hoan thiếu chút nữa đau đến kêu thành tiếng.
Mạc Tây Cố ở một bên lạnh lùng hỏi: “Trì Hoan, em có ý gì?”
Cô nhắm hai mắt, chịu đựng mới không có lên tiếng, ngửa mặt lên vẫn mỉm cười, mở to đôi mắt vô tội ủy khuất nói: “Em là nhắc nhở Tô tiểu thư, nếu như chồng cô ấy lần sau lại đánh, thì nhớ báo cảnh sát, chẳng lẽ cứ để cho anh ta hành động như vậy hoài sao?”
Mạc Tây Cố cau mày nhìn Trì Hoan, ánh mắt phức tạp.
Tay của Tô Nhã Băng lại xoắn chung một chỗ, rũ đôi mắt, nhẹ nhàng nói ” Trì tiểu thư nói đúng, là tôi vô dụng… Bởi vì anh ta đã từng giúp đỡ ba tôi chữa bệnh, tôi trước sau không có cách nào báo cảnh sát để bắt anh ta.”
Trì Hoan nhìn chằm chằm “Vậy cô định làm như thế nào, một mực tiếp tục như thế, mặc cho anh ta đánh, không có ý nghĩ ly hôn?”
“Tôi… ” cô ta ngẩng đầu lên, rất nhanh liếc nhìn Mạc Tây Cố, trên mặt khổ sở cười “Gần đây dự định trở về nước, cũng đang suy nghĩ ly hôn.”
Trì Hoan kéo dài đến giọng thật dài ồ một tiếng.
Tại sao cô nhận thấy một loại ám chỉ, giống như là vì Mạc Tây Cố, cô ta mới cân nhắc ly hôn, mà còn muốn trở về nước đây?
Trì Hoan trên mặt không lộ ra cái gì, chẳng qua là cười nhạt “Nếu như Tô tiểu thư ly hôn có nhu cầu tìm luật sư, có thể tìm tôi, ở Lan thành tôi biết không ít nhân tài ở phương diện này, tuyệt đối có thể giúp cô tranh thủ được lợi ích lớn nhất.”
Tô Nhã Băng hướng Trì Hoan lộ ra mỉm cười “Được, cám ơn Trì tiểu thư.”
Trì Hoan lúc này mới cùng Mạc Tây Cố kề vai rời đi.
Tô Nhã Băng đứng tại chỗ nhìn bóng lưng xứng đôi của họ, trên mặt là bi thương hiu quạnh, nước mắt bất tri bất giác liền rớt xuống.
… …
Mạc Tây Cố mang cô đi nhà hàng cơm Tây.
Bởi vì cô là đại minh tinh, cho nên Mạc Tây Cố cố ý chọn một chỗ khuất yên tĩnh.
Trì Hoan gọi thức ăn xong đem Menu đóng lại đưa cho nhân viên phục vụ, liền nâng má, mắt không hề nháy nhìn Mạc Tây Cố ở đối diện.
Mạc Tây Cố so với Trì Hoan chậm hơn, gọi xong mới phát hiện cô vẫn nhìn chằm chằm vào mình, bật cười nói: “Thế nào nhìn tôi như vậy, có chuyện?”
Trì Hoan chỉ mới hai mươi tuổi, mặt đầy vẻ non nớt đúng số tuổi, môi đỏ răng trắng, mắt không hề nháy nhìn Tây Cố, cười khúc khích nói: “Thích anh, nên thích nhìn anh nha.”
Nụ cười của cô rất thuần khiết, không có vẻ lo lắng gì.
Kết hôn gia tộc, anh lựa chọn Trì Hoan, ngoại trừ gia thế của cô, cô còn yêu thích anh, cũng bởi vì đi cùng với cô cảm giác rất nhẹ nhàng.
Nhưng lúc này nghĩ tới một Trương Đồng tuổi còn trẻ mà gương mặt lại khô héo, ngực anh đè xuống không được buồn bực đau đớn.
Từng có thời gian, cô ấy cũng giống như Trì Hoan, vô câu vô thúc cười.
Nhưng bây giờ, từng ôn nhu có trí tuệ như Tô Nhã Băng, giống như chết yểu.
Trì Hoan kinh ngạc nhìn ánh mắt Mạc Tây Cố đang nhìn mình chằm chằm đến xuất thần.
Phụ nữ chỉ cần không lừa mình dối người, thật ra thì rất nhạy bén .
Chẳng hạn như giờ phút này, Trì Hoan cũng nhận ra được anh mặc dù nhìn cô, nhưng suy nghĩ cũng không phải về cô.
Cô bưng ly rượu lên, nhắm mắt lại chậm rãi uống.
Cho đến cái mùi hương thuần khiết của rượu ngấm dần trong khoan miệng, mới để ly xuống, nụ cười ngọt ngào trên mặt lần nữa cười “Tây Cố, các bạn của em một mực kêu gào muốn gặp anh, tối nay anh có rãnh không, buổi tối đi theo em họp mặt với bọn họ được không?”
Mạc Tây Cố cũng bưng ly rượu lên uống.
Một lát sau, anh thản nhiên nói “Lần sau đi, buổi tối đã có hẹn.”
Trì Hoan mặt tràn đầy mong đợi liền xụ xuống.
Mạc Tây Cố nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn ấm ức của cô, mi tâm hơi hơi nheo lên, nhưng vẫn không có mở miệng nói gì.
Sau khi cơm nước xong Mạc Tây Cố đi lấy xe.
Trì Hoan đứng ở cửa, trong chốc lát điện thoại di động trong túi xách liền vang lên.
⬅ Trước Tiếp ➡