⬅ Trước Tiếp ➡
Mặc Thì Khiêm thản nhiên nói :”Dĩ nhiên, dù sao loại chuyện này, CÔ cũng không phải chưa làm qua.”
Trì Hoan :”…”
Cô nổi nóng :”Chẳng lẽ anh cũng cảm thấy là tôi làm?”
“Dĩ nhiên không.”
Nghe hắn nói như vậy, Trì Hoan trong lòng có chút thư thái, nhưng nam nhân liền nghiêng đầu liếc nhìn nàng một cái, thanh âm lãnh đạm nói :”Cô không để cho tôi liên lạc với bên truyền thông.”
Trì Hoan :”…”
Cô lại bị một trận phiền muộn :”Anh nếu liệu sự như thần cái gì cũng biết, vậy anh nói là ai làm?”
Mặc Thời Khiêm híp mắt một cái :”Là ai có trọng yếu không, truyền thông nói những thứ kia cũng tám chín phần đúng.”
Cô mím môi, ấm ức nói :”Hắn hiện tại cảm thấy tôi lấy chuyện đó làm tổn thương bạn gái trước của hắn”
Nam nhân yên tĩnh chừng mấy giây, giọng trầm thấp từ bên trong xe lộ ra phá lệ lương bạc :” Có quan hệ gì? Cô cùng Tô Nhã Băng đấu, hắn chắc chắn không chọn cô, hắn như vậy, chẳng qua là không thích cô mà thôi.”
Trì Hoan :”…”
Một hơi thở giấu ở trước ngực của cô thật lâu đều không lời phản bác, lời nói của nam nhân này cay nghiệt như vậy, cô lại không tìm được lời phản bác?
Cuối cùng, cô cắn răng nói :”Im miệng, anh nói nhiều quá.”
Thời điểm đèn đỏ sáng, xe tại ngã tư đường dừng lại.
Mặc Thời Khiêm trong lúc vô tình quay đầu mắt liếc người đang co đầu rút cổ tại ghế lái phụ, cô ôm chiếc túi xách vàng nhạt lớn nhìn phía trước ngẩn người, thân thể nhỏ, vành mắt hồng hồng.
Đèn xanh tới, hắn thu hồi tầm mắt, lần nữa cho xe chạy, chậm rãi thản nhiên nói :”Đại tiểu thư, nếu như cô muốn đem người tiết lộ bắt tới, tôi có thể tìm người bên truyền thông tra, bọn họ đều sẽ tiết lộ người dành trước, truy tìm nguồn gốc không khó tìm ra.”
Hắn vừa mới bắt đầu liền không lý giải được nữ nhân này đối với Mạc Tây Cố quá cố chấp, có lẽ là hắn chưa bao giờ có sự cố chấp tương tự.
“Mặc Thời Khiêm.”
“Ừ ?”
“Vị hôn thê của anh là mối tình đầu của anh sao? Nếu như có một ngày mối tình đầu thê thảm xuất hiện ở trước mặt của anh, anh cũng sẽ không để ý cảm nhận của vị hôn thê của anh, dùng mọi cách giúp mối tình đầu sao?”
Trì Hoan nhìn đường nét trên khuôn mặt hoàn mỹ, lại không nhìn thấy chút nào tâm tình phức tạp.
Thật lâu, nam nhân cúi đầu liếc nhìn cô một cái, lạnh lùng đáp :”Tôi chỉ có vị hôn thê, không có mối tình đầu.”
Trì Hoan :”…”
Nhưng mà Mặc Thời Khiêm lại không để ý cô đang kinh ngạc, thả chậm tốc độ xe hỏi :”Trực tiếp trở về nhà trọ hay là đi tìm Mạc thiếu?”
Mạc Tây Cố ánh mắt định trụ trên người Trì Hoan.
Trì Hoan còn chưa kịp đáp lời, điện thoại trong túi đã rung lên. Vừa lấy điện thoại ra cô liền sững sờ, màn hình nhấp nháy tên người gọi “mẹ Tây Cố”
Trì Hoan nghe điện thoại không chút do dự, vui vẻ đáp :“ Dì Cố”
“Hoan Hoan, buổi tối con có rảnh không?”
“Có chuyện gì sao a di?”
“Cũng không có gì, chỉ là đột nhiên nổi hứng xuống bếp, nếu con không bận thì tới đây cùng a di ăn cơm”
Tuy Hoan Hoan chưa đến mức hiểu mẹ của Tây Cố nhưng cũng biết bà thoạt nhìn ôn nhu nhưng cũng là nữ nhân có thủ đoạn, lúc này lại gọi cô tới hơn phân nửa là có liên quan tới chuyện của Tô Nhã Băng.
Trì Hoan mím môi cười đồng ý :”Con hiện không có công chuyện gì nên qua liền”
Bên này cô vừa cúp máy, bên kia Mặc Thời Khiêm đã đánh tay lái đổi hướng qua nhà họ Mạc.
Trì Hoan vừa cất di động vừa nhắc :“Chờ lát nữa ghé qua siêu thị, tôi cần mua chút lễ vật mang qua”
Xe dừng trước cửa Mạc gia, biệt thự trắng bạc dưới ánh tịch dương lộ ra vẻ xinh đẹp tuyệt vời. Trì Hoan bước vào phòng khách đã trông thấy Mạc Tây Cố ở nhà, ngoài ý muốn thấy Tô Nhã Băng cũng đang ở đây.
Tiết trời cuối thu, cô ta chỉ vận chiếc áo lông tím nhạt, tóc dài đen mượt xoã trên vai, tuy cúi đầu nhưng vẫn thấy được băng gạc màu trắng, ngón tay vặn vẹo bồn chồn, bất an.
Mạc Tây Cố thấy cô xuất hiện, chân mày lập tức cau lại :”Sao cô lại tới đây?”
Trì Hoan trên tay cầm lễ vật, thu lại tầm mắt từ trên người Tô Nhã Băng, hời hợt trả lời :”Dì Cố gọi tôi tới dùng cơm”
Nghe được âm thanh của cô, Tô Nhã Băng mới bừng tỉnh, ngẩng đầu nhìn về phía Trì Hoan, nhẹ nhàng kêu :”Trì tiểu thư”.
Vừa nhìn Trì Hoan liền sợ hết hồn. Lần trước gặp Tô Nhã Băng, tuy trên mặt có vết bầm nhưng không tính là nghiêm trọng, lại càng khiến cô ta phá lệ thống khổ đáng thương, mà hiện tại khoé mắt ứ máu, vết thương trải khắp trên gương mặt.
Trì Hoan không kìm được nhíu mày, dù là cô còn thấy bàng hoàng, chớ nói chi tới Mạc Tây Cố, hẳn là vô cùng không đành lòng. Tô Nhã Băng một bộ đau khổ áy náy :”Chuyện tối qua thật xin lỗi, Trì tiểu thư”
Trì Hoan đem lễ vật đặt lên bàn trà, thản nhiên đáp :”Cô là cô, chồng cô là chồng cô, trừ khi là cô xúi giục chồng mình làm như vậy, nếu không chuyện tối qua không có can hệ gì tới cô cả, cô không cần phải xin lỗi”
Tô Nhã Băng nhìn Trì Hoan, tựa hồ muốn nói lại thôi, lần nữa cúi đầu.
Mạc Tây Cố yên lặng ngồi trên ghế salon, ánh mắt vẫn gắt gao nhìn cô chằm chằm.
⬅ Trước Tiếp ➡