⬅ Trước Tiếp ➡
Một lát sau, thanh âm của gió thổi trong máy sấy tóc vang lên.
Gió thổi ấm áp qua da đầu của Trì Hoan, ghế sa lon mềm mại, gió ấm thoải mái, Trì Hoan vốn cũng không thích mệt mỏi, hơn nữa thuốc cảm mạo có hiệu quả an thần, thổi không mấy phút cô liền buồn ngủ.
Chờ tóc hoàn toàn khô, ai đó tắt máy sấy, cô đã ngủ.
Thanh âm của gió dừng lại, trong không khí cũng chỉ còn lại hô hấp đều đều của cô.
Mặc Thì Khiêm cúi đầu nhìn dáng vẻ nằm lẳng lặng, nhẹ nhàng thở dài, cúi người chuẩn bị đem cô ôm trở về giường.
Tầm mắt trong lúc vô tình lại rơi xuống đôi chân màu trắng dưới làn váy của nàng.
Đồng mắt đen ngòm từ từ co lên, hai cái chân rất nhỏ, rất trắng, thời điểm ngủ ngón chân cũng co ro, hô hấp hơi trầm xuống, hắn đột nhiên đưa tay, trong bàn tay lớn nắm giữ một cái chân.
Chân của cô rất lạnh , nhất là khi bàn tay ấm áp của hắn vừa chạm đến.
Có lẽ là nhiệt độ này làm cho Trì Hoan đang ngủ cảm thấy thoải mái, cô thở một tiếng” ừ…”
Hắn rất nhanh thu tay về, nhìn đôi mi thanh tú bị tóc dài che giấu, mặt nhíu lại, mấy giây sau, vẫn nhanh chóng đem cô ôm ngang.
Trì Hoan ngủ không sâu, nhưng cũng không có thức giấc.
Cô mơ mơ màng màng kêu ” Mặc Thì Khiêm.”
“Ôm em trở về trên giường nghỉ ngơi.”
Trong lúc nửa ngủ nửa tỉnh, cô thấp giọng tố cáo nói ” Em rất mệt ”
Mặc Thì Khiêm không lên tiếng.
Cô lại mơ mơ màng màng nói ” Anh nhìn thấy hết rồi ! Đúng là quá lợi cho anh”
Mặc Thì Khiêm “…”
… …
Sáng ngày thứ hai, Trì Hoan là bị ánh mặt trời chói mắt đánh thức.
Cô nhẹ nhàng khẽ hừ một tiếng, sau đó hất chăn, trên giường lớn mềm mại không chút kiêng kỵ vặn eo bẻ cổ.
Qua mấy giây, nàng đột nhiên ý thức được có cái gì không đúng, trở mình một cái ngồi dậy, cúi đầu nhìn trên người chính mình.
Áo lông, quần dài, cô mặc cái này ngủ sao ?
Trong lúc suy nghĩ , kí ức trở về trong vài giây , tối hôm qua … chờ Trì Hoan kịp phản ứng, cô vội vén chăn lên bước gấp đi ra ngoài, cửa phòng ngủ vừa mở ra, cô liền thấy hắn đang đứng lặng trước cửa sổ sát đất.
Hắn đứng ngược chiều sáng, màu vàng nhạt của ánh nắng mặt trời sáng sớm phảng phất lên thân hình của hắn , dát lên một tầng ánh sáng.
Khí chất thanh tuyền , tuấn mĩ làm người ta phải hoảng hốt.
Cảm giác được động tĩnh của nàng, người đàn ông đang nói chuyện điện thoại kết thúc cuộc nói chuyện, nghiêng thân hình thật cao nhìn nàng, giọng nói trầm thấp ” Thức rồi ?”
“Anh là tới sớm, hay là… Tối hôm qua ở đây …?”
 
>
Ngươi tối ngày hôm qua, đi cùng với hắn?
Mặc Thì Khiêm liếc nhìn cô một cái, thản nhiên nói :”Không phải là cô để cho tôi lưu lại, buổi tối theo cô qua đêm sao?”
Trì Hoan trợn to mắt :”Không thể nào!”
“Một mực ôm tay của tôi không để cho tôi đi, nói một người buổi tối sẽ ngủ không được.”
Cô không chút nghĩ ngợi nói :”Anh nói bậy bạ gì đấy, không phải tối nào tôi cũng ngủ một mình sao? Làm sao có thể không ngủ được.”
Người đàn ông dùng đôi mắt thâm trầm đen như mực, nhìn nàng :”Thật sao?”
Sự đụng chạm với ánh mắt của hắn, làm ngón tay Trì Hoan rũ xuống ở bên người liền vô ý thức siết chặt một chút.
Một lúc sau, cô nói :”Tôi buổi sáng muốn uống sữa đậu nành, đi xuống tiệm ăn sáng dưới lầu mua cho tôi một lồng bánh bao hấp đi.”
Mặt không cảm xúc ném xuống những lời này, Trì Hoan liền xoay người trở lại phòng ngủ, hơn nữa thuận tay dùng lực thật lớn đóng cửa lại.
Bên trong phòng ngủ, Trì Hoan cúi đầu đứng ở cửa, trên đôi môi lạnh lùng chế giễu mở ra một độ cong.
Không phải là đi theo bên người cô thời gian hơi lâu một chút, thật sự coi chính mình hiểu rõ cô sao?
Nửa giờ sau.
Trì Hoan rửa mặt, thay quần áo xong, đơn giản chọn lấy đồ trang sức trang nhã liền đi ra ngoài.
Sữa đậu nành cùng bánh bao hấp đều đã đặt ở trên bàn, vừa ấm áp vừa thơm.
Cô ăn bánh bao hấp, người kia còn mua cho mình một chén cháo, cô lẳng lặng ngồi uống.
⬅ Trước Tiếp ➡