"Biết nhận biết thuốc Đông y không?" Hạ Vi Bảo hỏi.
"Có." Hạng Sở gật đầu, hai mắt sáng rực lên vẻ háo hức muốn thử.
Cuối cùng cha anh ta cũng cho anh ta thử nghiệm rồi.
Anh ta nhất định sẽ thể hiện thật tốt, dùng kiến thức Đông y của mình, chữa khỏi cho bệnh nhân này!
"Biết chế thuốc dán không?”
"Hả?" Hạng Sở gãi đầu: "Biết nấu thuốc...”
Hạ Vi Bảo: "...”
Cô vô lực vỗ trán, "Đi lấy giấy bút đến, tôi kê đơn thuốc, anh đi lấy thuốc giúp tôi.”
"Hả?”
"Hả cái gì mà hả, còn không mau đi!”
"À à." Hạng Sở vội vàng đi lấy giấy bút.
Chỉ là trong lòng anh ta có chút băn khoăn, không phải nói để anh ta đến khám bệnh cho bệnh nhân sao, sao lại thành trợ thủ rồi?
"Tôi nói, anh viết.”
Hạ Vi Bảo cầm gương, liên tục nhìn vết thương của mình.
"Hoa hải dương 5g, nửa con cóc, bạc hà não 15g, hoàng kỳ 45g, thái tử sâm 30g, mỡ heo...”
Càng nghe, hai mắt Hạng Sở càng sáng lên.
Bài thuốc này...
Tuyệt diệu, cao thủ, thật đáng ngưỡng mộ!
Những vị thuốc Đông y như nấm, bạc hà, não cóc có tác dụng gây mê, còn hoàng kỳ, thái tử sâm thì có thể hoạt huyết, khử sẹo, mỡ heo thì dùng để làm thành dạng cao.
Không chỉ giảm đau, còn có thể xóa sẹo, lưu thông máu, thật tuyệt!
Hai mắt Hạng Sở càng ngày càng sáng, bài thuốc vừa kê xong, anh ta gần như muốn quỳ lạy Hạ Vi Bảo.
Nhưng mà việc đi lấy thuốc quan trọng hơn.
Cuối cùng Hạ Vi Bảo cũng đắp được thuốc mỡ mát lạnh lên người, vô cùng thư thái nằm trên giường bệnh.
Tính mạng của cô cuối cùng cũng được bảo vệ, thoải mái hơn nhiều.
Quả nhiên vẫn là Đông y đáng tin cậy.
Hạng Sở đứng một bên, ánh mắt nhìn Hạ Vi Bảo giống như người ăn mày đói bụng mười năm nhìn thấy bánh bao thịt, nước miếng suýt nữa chảy xuống.
Khóe mắt Hạ Vi Bảo giật một cái, "Nhìn cái gì.”
Hạng Sở quỳ ngay tại chỗ: "Bà chủ, cô nhận tôi làm học trò đi.”
"Nhận học trò?”
Hạng Sở gật đầu lia lịa: "Đúng vậy đúng vậy, cô Hạ, cô nhận tôi đi, tôi muốn theo cô học Đông y.”
Cao thủ, thần y.
Hạ Vi Bảo thu hồi ánh mắt, "Tôi không nhận học trò.”
Hạng Sở lập tức cuống lên: "Cô giáo Hạ...”
"Dừng." Hạ Vi Bảo giơ tay lên, ngăn anh ta lại, "Đừng gọi lung tung.”
"Cô Hạ, cô nhận tôi đi.”
Hạ Vi Bảo cười lạnh: "Anh biết tôi là ai không?”
"Bà chủ nhà họ Lục.”
"Tôi tên Hạ Vi Bảo, lên mạng tìm kiếm.”
Hạng Sở đi ra ngoài, không bao lâu sau lại đi vào.
Sắc mặt anh ta trở nên nghiêm trọng, "Cô Hạ, lời đồn trên mạng không thể tin, tôi tin tưởng cô Hạ trong sạch!”
Y thuật cao minh như thế, nhất định là một cao nhân!
Tuyệt đối sẽ không bị thế tục làm bẩn, những người đó nhất định là ghen ghét mới có thể bôi đen cô giáo của anh ta.
Hai mắt Hạ Vi Bảo chớp lên, không nghĩ tới người đầu tiên tin tưởng cô trong sạch lại là một người xa lạ.
Mặc dù có chút cảm động, nhưng cô không muốn nhận học trò.
Làm gương cho người khác, đối với cô mà nói là một loại trách nhiệm, không thể dễ dàng hứa hẹn!
Hạng Sở mặc dù có chút thất vọng, nhưng lại không nản chí.
Có công mài sắt có ngày nên kim, anh ta tin một ngày nào đó Hạ Vi Bảo sẽ nhận anh ta làm học trò!
Lục Hoa Lương rất bực bội, đã là ngày thứ ba rồi, sao Hạ Vi Bảo vẫn chưa cúi đầu trước anh?
"Tình hình của Hạ Vi Bảo thế nào.”
Ba ngày nay anh ra nước ngoài một chuyến, tình hình của Hạ Vi Bảo đều là do Dương Túc báo cáo với anh.
Dương Túc nghĩ nghĩ, dùng một giọng điệu rất uyển chuyển nói, "Tình hình của bà chủ cũng không chuyển biến xấu.”
Nói xong, anh ta có chút đồng tình nhìn về phía Lục Hoa Lương.
Anh ta cũng không tiện nói, thực ra tình hình của Hạ Vi Bảo rất tốt, nếu không không biết ông chủ sẽ bị đả kích thế nào.
Để tìm được bác sĩ tốt nhất cho Hạ Vi Bảo, anh đích thân sang nước ngoài, không quản ngại đường xa vạn dặm, ba lần đến tận nơi thỉnh cầu, cuối cùng mới mời được chuyên gia quốc tế danh tiếng đã lui về ở ẩn ra tay phẫu thuật.