⬅ Trước Tiếp ➡
Chứng cứ hiển nhiên!
Hạ Vi Bảo hơi đau đầu, rốt cuộc ai lại có thủ đoạn cao siêu như vậy, tìm một người giống cô đến quay loại video này, hơn nữa địa điểm còn là trong nhà cô!
Cô nghĩ đến một người, cựu quản lý của cô - Hà Tâm!
Trước đây cô là chị cả của Đế Ngu, công ty cho cô một biệt thự, ngoài cô, chỉ có Hà Tâm có chìa khóa biệt thự của cô.
Sau khi vụ bê bối nổ ra, Hà Tâm là người đầu tiên liên lạc với cô, bảo cô trước tiên đừng làm gì hấp tấp, chờ đợi phía truyền thông của công ty.
Nhưng mà, thứ cô chờ đợi được chỉ là Đế Ngu không phân rõ trắng đen mà cưỡng ép chấm dứt hợp đồng!
Sau đó, Hà Tâm được điều đi dẫn dắt một người mới, cũng chính là chị cả hiện tại của Đế Ngu, một trong những người quyền lực nhất giới giải trí hiện nay!
Đạt hai lần Ảnh Hậu - Nhan Vị Ương!
Mà Hà Tâm cũng nhờ ánh hào quang của Nhan Vị Ương trở thành người đại diện hàng đầu của Đế Ngu!
Hạ Vi Bảo nhíu mày suy nghĩ, xem ra, Hà Tâm là người khả nghi nhất.
Nhưng cũng chưa thể kết luận vội.
Cô hơi buồn rầu, ở thế giới xa lạ này làm việc thật sự quá bất tiện, muốn điều tra một số việc cũng không được.
Xem ra phải tìm người giúp đỡ.
Cô nhớ năm đó mình nắm quyền hậu cung, có một đội ám vệ chuyên làm việc cho mình.
Ám vệ không dễ tìm, còn phải xem duyên phận.
Chuyện này tạm gác lại, Hạ Vi Bảo lấy kịch bản Khuynh Thành ra, lần đầu tiên đọc, cô đã rất thích.
Khuynh Thành kể về câu chuyện Đại tướng quân trấn quốc của nước Lăng, công lao lẫy lừng đến mức lấn át cả vua, khiến đương kim thánh thượng sinh lòng nghi kỵ. Dưới sự xúi giục của gian thần, ông bị vu tội mưu phản và cả gia tộc bị tru di.
Nhưng nhờ sự cầu xin của trung thần, hoàng đế ra lệnh chỉ chém nam giới, còn nữ quyến bị biếm thành quân kỹ.
Từ đó câu chuyện bắt đầu.
Lý Khuynh Thành thông minh, mưu trí, nửa đường trốn thoát, mang theo thù hận, ba năm sau cải trang thành nam vào kinh thi, đỗ Trạng Nguyên và trở thành Tể tướng, tự tay báo thù!
Cuối cùng, nàng còn giúp tân hoàng lên ngôi, trở thành hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ!
Khóe miệng Hạ Vi Bảo hơi cong lên, giả nam sao, cô có kinh nghiệm rồi.
Nhớ năm đó Hoàng đế vì cô mà phế truất hậu cung, cô thấy thâm cung quá nhàm chán nên ngăn cản.
Cô để lại ba ngàn mỹ nữ từ từ hưởng thụ.
Hoàng đế nổi giận, sau khi chuyển tẩm cung của cô đến chỗ hắn thì không còn bước vào hậu cung nữa.
Những nữ nhân trong hậu cung không gặp được Hoàng thượng, tự nhiên sẽ nổi loạn.
Cho nên cô chỉ có thể cố gắng, giả trang thành Hoàng thượng đi trấn an họ.
Ha ha, nói ra thì xấu hổ, những phi tần trong hậu cung kia, đến chết còn tưởng rằng cô giả nam trang chính là Hoàng thượng.
Hạ Vi Bảo có chút mất mát, cô quả thực vẫn rất nhớ các phi tần.
Cô nhìn chằm chằm phía trước, lòng chua xót, một giọt nước mắt lặng lẽ chảy xuống.
Hoàng thượng, thần thiếp rất nhớ người...
Hạ Vi Bảo đột nhiên tỉnh lại, giận dữ!
Cô lại nhớ tên Hoàng đế đó?
Chắc chắn là bị tâm thần tái phát, cô ước gì tên Hoàng đế đó chết sớm một chút, thả cô ra khỏi cung, sao có thể nhớ hắn chứ!
Cô điên rồi, xem ra thật sự phải về bệnh viện tâm thần ở vài ngày.
Hạ Vi Bảo đứng lên, vỗ vỗ mặt mình, muốn đi tắm nước lạnh để tỉnh táo lại.
Cô không quá quen với quần áo hiện đại, nhất là nội y, hai vòng tròn siết chặt cô.
Khiến Hạ Vi Bảo đến thở cũng cảm thấy có chút khó khăn.
Nào có thoải mái bằng yếm.
Vì thế Hạ Vi Bảo duỗi hai tay ra phía sau, cởi nút thắt, sau đó rút nội y ra.
Hừ.
Cuối cùng cũng thoải mái hơn một chút.
Hạ Vi Bảo tiện tay ném chiếc nội y lên giường.
Dù sao Lục Hoa Lương cũng không trở về, phòng chỉ có một mình cô, không cần thiết phải quan tâm đến hình tượng làm gì.
Nhưng mà, sau khi Hạ Vi Bảo ném nội y ra, đột nhiên cảm thấy không thích hợp...
Có vẻ như... không khí có chút lạnh...
Cảm giác áp bách càng ngày càng nặng...
Khí tức nguy hiểm đang lan tràn...
Cảm giác này...
Hạ Vi Bảo trong lòng giật mình, yên lặng quay đầu.
Hạ Vi Bảo liền nhìn thấy trên giường, chẳng biết lúc nào đã có một người ngồi.
Một người đàn ông!
Lục Hoa Lương!
Lúc này anh đang mặc một bộ đồ ngủ, có thể bởi vì vừa tỉnh ngủ cho nên đầu tóc có chút lộn xộn, nửa rũ xuống che ánh mắt lúc sáng lúc tối.
⬅ Trước Tiếp ➡