⬅ Trước Tiếp ➡
"Nguyễn Manh Manh tôi cho cô biết, nơi này là Trí Học, không phải thành phố Nhất Trung của các người, tốt nhất cô chớ mang thói quen nuôi từ bên ngoài vào đây cho tôi!"
Từ trước đến giờ luôn khoan dung kiên trì đối với học sinh - Lý Tú Lệ, lần đầu tiên giống như vậy, không chút lưu tình quát mắng một học sinh ngay ở trước mặt bạn học cả lớp.
Nếu như thay đổi thành người khác, đi tới một hoàn cảnh mới, đối diện với những người bạn học khác chỉ chỉ chỏ chỏ và chủ nhiệm lớp căm ghét rõ ràng, chỉ sợ đã luống cuống tay chân từ lâu.
Nhưng mà, Nguyễn Manh Manh không phải người bên ngoài.
Cô không những không có rụt rè, trái lại hất cằm lên, không hề tránh né trực tiếp đối diện với ánh mắt chán ghét của Lý Tú Lệ.
"Giáo viên Lý, mới vừa nói thô tục là tôi không đúng, tôi xin lỗi. Nhưng tâm trang tôi kích động, chuyện này có nguyên nhân. Bởi vì tôi phát hiện, tuy rằng tôi không học ở Trí Học này, nhưng Trí Học lại có rất nhiều tin đồn không tốt liên quan tới tôi. Bất cứ người nào, đối mặt với lời nói xấu như vậy, cũng sẽ biểu hiện ra oán giận giống như tôi vừa nãy."
Nếu đổi thành chuyện khác, cô sẽ không để ý đến ai, cũng lười giải thích.
Nhưng chuyện này liên quan đến việc Nguyễn Kiều Kiều nói xấu cô, càng liên quan tới chị cô, cô tuyệt đối không thể cứ thế quên đi.
"Cây ngay không sợ chết đứng, nếu như cô thật sự chưa từng làm, căn bản không cần quan tâm những lời đồn đại kia. Huống chi, không có lửa làm sao có khói. . ."
Bởi vì Nguyễn Thi Thi chết, Lý Tú Lệ có cái nhìn phiến diện rất lớn đối với Nguyễn Manh Manh, hoàn toàn không tin cô.
"Tôi. . ."
Nguyễn Manh Manh còn muốn tranh luận, ngoài cửa phòng học đột nhiên xuất hiện hai nam một nữ.
Trên người ba người này mặc đồng phục học sinh, trên cánh tay mỗi người đều mang một băng đeo tay.
"Là người của Hội Học Sinh, ba người kia đều là chó săn của Nguyễn Kiều Kiều." Mộ Cảnh Hành nhìn người tới, lập tức nhắc nhở Nguyễn Manh Manh.
Ba học sinh đứng ở cửa, đều là người của lớp 1, cũng đồng thời là nòng cốt của Hội Học Sinh.
"Manh Manh, người đi đầu kia gọi là Diệp Phong, chính là anh họ tôi. Anh ta vẫn luôn thầm mến Nguyễn Kiều Kiều, bây giờ lại đây khẳng định không tốt lành gì, cậu phải cẩn thận. . ."
Phía sau đột nhiên truyền tới một giọng nói.
Nguyễn Manh Manh hơi nhíu mày, quay đầu nhìn lại, vừa vặn là Diệp Hàn Đình ngồi ở phía sau cô.
Lý Nhất Phàm ngồi cùng bàn với anh ta, lúc này cũng dùng ánh mắt lo lắng nhìn cô.
Không giống những người khác, hai người này là bạn tốt của Mộ Cảnh Hành, cũng không bởi vì cô là 'Nguyễn Manh Manh' trong truyền thuyết, liền đối với cô sản sinh bài xích.
"Cảm ơn, tôi biết rồi." Nguyễn Manh Manh gật đầu với bọn họ, khẽ mỉm cười, quay lại.
Căn bản không biết, sau khi cô quay đầu, hai nam sinh phía sau đều không hẹn mà cùng đỏ mặt.
Cửa phòng học, Lý Tú Lệ đã tự mình đi ra ngoài, thấp giọng trò chuyện với người của Hội Học Sinh.
Cô ta vừa nói, vừa thỉnh thoảng nhìn về phía Nguyễn Manh Manh trong phòng học, biểu cảm trên mặt từ lạnh lùng trở thành càng ngày càng nghiêm túc tức giận.
"Nguyễn Manh Manh, cô đi ra đây cho tôi!" Chỉ chốc lát sau, Lý Tú Lệ đột nhiên lớn tiếng quát Nguyễn Manh Manh trong phòng học.
Mà Nguyễn Manh Manh cũng không bỏ qua, ba người đứng phía sau Lý Tú Lệ, khóe môi hiện lên độ cong như thực hiện được mục đích.
Oan uổng Nguyễn Manh Manh
Trên hành lang ngoài cửa lớp 13.
"Cậu nói tôi bắt nạt bạn học trong trường?" Nguyễn Manh Manh chỉ mũi mình, cho rằng nghe lầm.
"Đúng, mấy người Cảnh Hướng Kính đã nói rồi, chính là cô ra tay đánh bọn họ. Hiện giờ sáu người bọn họ, hai người bị trật khớp cánh tay, bốn người bị gãy cánh tay hoặc xương đùi, cô còn có gì để nói!"
"Xì xì. . ." Nguyễn Manh Manh không tử tế nở nụ cười.
Hoàn toàn không để ý ba người học sinh đứng trước mặt mình, biểu cảm có bao nhiêu khó coi.
Vừa nãy cô còn không biết 'Cảnh Hướng Kính' là ai, bây giờ ngược lại rõ ràng, chỉ sợ chính là tên béo bắt nạt Mộ Cảnh Hành kia.
Nguyễn Manh Manh nhếch môi lên, quay đầu đi khẽ mỉm cười với Diệp Phong, "Vị bạn học này, ý của cậu là nói. . . Ngày đầu tiên tôi chuyển trường đến Trí Học, vào trường học không tới một canh giờ, chỉ có một mình lại đánh sáu bạn học không quen biết. Đồng thời lấy một địch sáu, còn đánh cho sáu bạn học kia bị trật khớp cánh tay, cánh tay và xương đùi bị gãy?"
Giọng Nguyễn Manh Manh mềm mại, dáng dấp của cô càng là xinh đẹp động lòng người.
Nhìn thấy dáng dấp của cô, khỏi nói là bạn học ở trong phòng học xem trò vui cảm thấy không thể, chính là hai người 'Hội Học Sinh' theo Diệp Phong cùng nhau tới đây, cũng cảm thấy chuyện này có chút không thể tưởng tượng nổi.
Chỉ bằng một nữ sinh nhỏ yểu điệu như Nguyễn Manh Manh, làm sao có khả năng làm ra loại chuyện đó?
Tuy rằng trong lòng có hoài nghi, nhưng vì thay Nguyễn Kiều Kiều trút giận, hai người theo Diệp Phong cũng không định thay Nguyễn Manh Manh nói chuyện.
"Một mình cô đương nhiên không thể, cô là chủ mưu, Mộ Cảnh Hành là tòng phạm. Bọn Cảnh Hướng Kính đã nói rồi, cô và Mộ Cảnh Hành quen biết, các người cùng nhau đánh bọn họ."
"Diệp Phong, có phải cậu bị bệnh hay không, Tiểu Gia tôi còn cần đi vơ vét người khác? Người vơ vét rõ ràng chính là tên béo Cảnh Hướng Kính kia!"
Mộ Cảnh Hành vẫn ở trong góc tường nghe ngóng rốt cục không nhịn được, vén tay áo lên đi ra ngoài.
Kết quả mới vừa đi tới cửa, liền bị chủ nhiệm lớp Lý Tú Lệ trừng trở về, "Đi, nơi này không có chuyện của cậu, cậu đi vào cho tôi."
Lý Tú Lệ tuy rằng chán ghét Nguyễn Manh Manh, nhưng đối với người trong lớp mình lại vô cùng bảo vệ.
Lớp 12 nghiêm túc như thế, lại là ngày đầu khai giảng, nếu như Mộ Cảnh Hành thật sự bị liên lụy vào chuyện vơ vét đánh người, nhẹ thì lập biên bản, nặng thì nói không chừng sẽ bị đuổi học.
⬅ Trước Tiếp ➡