⬅ Trước Tiếp ➡
"Được rồi, tôi cũng không còn câu hỏi gì khác, tự cô đến lớp học tìm chỗ trống mà ngồi, tôi còn có việc bận."
Lý Tú Lệ cũng không đề cập tới giới thiệu trường học và tình hình lớp cho cô, cũng không đề cập tới việc dẫn cô đến lớp học, chỉ dùng một câu nói đuổi cô đi.
Nguyễn Manh Manh không biết có phải là ảo giác của mình hay không.
Cô luôn cảm thấy, vị giáo viên Lý này khi nghe được câu trả lời của cô, ánh mắt nhìn cô không chỉ có lạnh nhạt, hơn nữa còn cất giấu sự thù hận mơ hồ.
Lẽ nào, là chị cô đã từng đắc tội người nào sao?
"Loại trường này học thực sự là kỳ lạ, lần đầu tiên gặp mặt liền như có thâm cừu đại hận vậy. . ." Cô nói thầm đi về hướng lớp 13.
Vừa mới đi vào một cái hành lang, liền nhìn thấy năm, sáu người đang vây quanh ở góc tường, một đám đánh một người mặc đồng phục học sinh trường Trí Học, ngã vào khúc quanh cầu thang.
Trí Học cũng có bạo lực học đường?
Nguyễn Manh Manh không muốn trêu chọc phiền phức, đang chuẩn bị đi vòng, trong đám người đột nhiên truyền tới một cái tên quen thuộc.
"Mộ Cảnh Hành, bảo mày lấy tiền ra thì TM bớt phí lời! Nếu như mày không lấy ra, cẩn thận quả đấm của tao không có mắt!"
"Phi. . ." Mộ Cảnh Hành ngã trên mặt đất cứng rắn đáp trả, "Tiểu Gia tao nhiều tiền nhưng cũng không cho những tên bại hoại chúng mày. Có bản lĩnh thì đánh chết Tiểu Gia đi, bằng không cẩn thận Tiểu Gia tìm chúng mày báo thù!"
"Phi, chỉ bằng mày?" Tên béo có vóc dáng cao nhất đi đầu kia, đầy mặt xem thường.
"Nếu như trước đây thì tao còn tin tưởng, có điều bây giờ học trưởng Cố Huyễn đều đưa người của mày rời đi. Tự mày nhìn, những người mà trước đây mày gọi là anh em, có người nào sẽ đến giúp mày không? Ha ha, thành thật một chút, mỗi tháng đúng hạn nộp phí bảo kê, mày còn có thể đến Trí Học. Nếu không. . ."
Tên béo vung nắm đấm lên, chuẩn bị đập về phía gương mặt tuấn tú xinh xắn của Mộ Cảnh Hành.
Xem ra người kia nói đúng, không cho thằng nhóc này nếm một chút mùi đau khổ, cậu ta sẽ không thành thật phối hợp.
Nắm đấm của tên béo đang muốn nện trên mặt Mộ Cảnh Hành thì một cánh tay nhỏ tinh tế trắng nõn, đột nhiên đưa ra, che trước mặt Mộ Cảnh Hành.
Sau đó ngay lập tức, nắm đấm của tên béo bị vững vàng nắm chặt.
"Bằng không, mày định thế nào?" Khuôn mặt Nguyễn Manh Manh hiện lên một nụ cười lạnh nhạt, nhìn tên béo trước mắt.
Mà tay của cô nhìn như mềm nhỏ, lại dễ dàng, đỡ lấy cú đấm kia.
Bị Nguyễn Manh Manh dạy dỗ
Tên béo và những người khác đều sững sờ ở tại chỗ.
Dù sao cũng không nghĩ tới, người bước ra bất bình dùm sẽ là một nữ sinh nhỏ bé mềm mại.
Thiếu nữ trước mắt, có một mái tóc dài màu đen giống như rong biển.
Da thịt trắng hơn tuyết, hai con mắt như thủy tinh, mỗi một lần hàng mi khẽ chớp đều giống như chiếc lông chim đáng yêu nhẹ nhàng quét qua đầu quả tim.
Chiếc eo nhỏ nhắn không đầy một nắm kia, còn có đường cong thân thể đã phát triển thành thục, vừa có nét quyến rũ ở thời kỳ trưởng thành hấp dẫn người nhất của phái nữ, lại mang theo hơi thở tươi mới tựa táo xanh.
Thiếu nữ trước mắt, mắt ngọc mày ngài, đường cong lả lướt, khí chất toàn thân là sự giao thoa giữa con gái và phụ nữ, mỗi khi bị cặp mắt to óng ánh trong suốt, sóng nước lăn tăn kia của cô trừng một cái, là đều có thể làm xương người mềm nhũn.
Chớ nói chi là tên béo, bị bàn tay nhỏ mềm mại của Nguyễn Manh Manh miễn cưỡng nắm chặt nắm đấm, chỉ hận không thể nắm lấy bàn tay nhỏ của thiếu nữ, mãi mãi không buông ra.
Tên béo cười đến đê tiện, "Khà khà, người đẹp, cô biết Mộ Cảnh Hành nên muốn thay bất bình dùm cậu ta? Được thôi, muốn chúng tôi buông tha cậu ta cũng không phải không thể thương lượng. Đến, cô để anh trai hôn một cái, anh trai bảo đảm không. . . Không. . . A. . . A. . . Đau, đau đau đau. . . Buông tay, buông tay, mau buông tay!"
Lời của tên béo đều bị nghẹn ở cuống họng, đầy mặt dữ tợn vặn vẹo.
Nguyễn Manh Manh nắm quả đấm của tên đó kéo về phía sau, nơi cánh tay tên đó truyền đến tiếng 'răng rắc' rõ ràng.
"Gãy, gãy mất. . . Cứu mạng. . . Tay tao gãy mất!"
Lúc bắt đầu những người khác còn tưởng rằng tên béo đang cố ý làm người đẹp này hài lòng, ai biết càng xem, càng cảm thấy chuyện không đúng.
Mãi đến khi nhìn thấy mặt tên béo, từ trắng bệch đột nhiên đỏ lên thành màu máu, những người khác mới phản ứng được.
"Buông tay, mau thả cậu ấy ra. . ."
"Cô TM buông tay!"
Lúc này, Nguyễn Manh Manh không hề để ý mà bỏ nắm đấm của tên béo ra.
Theo động tác bỏ ra của cô, tất cả mọi người đều nhìn thấy, cánh tay phải của tên béo ở một loại trạng thái hoàn toàn vô lực, vô cùng đáng thương buông xuống, thõng ở bên cạnh.
"Tay, tay của tao. . ." Tên béo đầy mặt sợ hãi nhìn tay phải nhẹ hẫng, không chút cảm giác nào của mình.
Lại ngẩng đầu nhìn về hướng Nguyễn Manh Manh.
Tên béo trợn to mắt, không thể tin tưởng một thiếu nữ nhìn như mảnh mai như vậy, vậy mà có thể mạnh mẽ kéo cánh tay phải của mình tới trật khớp.
"Tiên sư nó, dám đánh anh cả của chúng ta!"
"Mọi người cùng nhau tiến lên, làm cho con nhỏ đê tiện này thấy sự lợi hại của Trí Học chúng ta!" Năm người còn lại cùng nhau tiến lên, muốn ỷ nhiều người bắt lấy Nguyễn Manh Manh.
Ai biết. . .
Ầm, ầm, ầm, ầm, ầm ——
⬅ Trước Tiếp ➡