- Anh, anh muốn mang tôi đi đâu? Thả... mau thả tôi xuống, tự tôi đi được...
Nhị tiểu thư nhà họ Nguyễn xưa nay nổi tiếng hung hãn lúc này lại như một con thú nhỏ nhắn ngoan ngoãn.
Ngoài miệng thì liến thoắng không ngừng, như cái đầu nhỏ lại ngoan ngoãn rúc vào trong ngực người đàn ông.
Khuôn mặt đỏ ửng, đôi mắt long lanh như biết phát sáng.
Cô không thích Lệ Quân Ngự, cũng không có hứng thú với người đàn ông này... Nhưng mà, từ nhỏ tới lớn cô chưa từng bị đàn ông ôm kiểu công chúa như vậy đâu.
Nằm trong vòng tay mạnh mẽ có lực kia, cô vậy mà lại sinh ra một cảm giác an toàn tới khó hiểu.
Khuôn mặt thậm chí còn từng chút, từng chút ủi vào lồng ngực anh.
Lệ Quân Ngự tận lực không thèm để ý đến cô gái đang "giãy dụa" trong lòng mình.
Ôm Nguyễn Manh Manh đang mặc một bộ váy như công chúa đi qua đại sảnh.
Dưới ánh mắt khiếp sợ của đám người giúp việc, rất nhanh anh đã ôm cô đi tới một căn biệt thự khác, đứng trước cánh cửa lớn đang đóng chặt.
Mẹ con gặp lại
Đến lúc này Lệ Quân Ngự mới thả cô gái trong lòng xuống.
Nguyễn Manh Manh còn chưa kịp đứng vững thì sau lưng đã truyền đến một âm thanh trầm thấp thúc giục:
- Đi vào!
Anh đứng sau lưng cô, chống một cánh tay lên cửa.
Động tác này vô tình đã giam cô lại.
Nguyễn Manh Manh xấu hổ tới hai tai đỏ bừng.
Đừng tưởng ngày thường cô dũng cảm, thực tế từ bé tới giờ cô chưa từng tiếp xúc thân cận với một người đàn ông nào đâu.
Cô sợ nếu ở lâu thêm chút nữa sẽ gây ra chuyện gì thất thố mất, vì vậy liền đẩy cửa đi vào.
Đây là một căn phòng ngủ bố trí xa hoa theo kiểu dáng Châu Âu.
Mành cửa che kín mọi cửa sổ, đèn thủy tinh treo trên trần cũng không mở.
Cả phòng chỉ có hai cái đèn ngủ đầu giường, tỏa ra ánh sáng yếu ớt.
Một người đàn ông trung niên thân hình thẳng tắp đang ngồi đó, dường như đang ngắm nhìn thứ gì.
Đưa mắt nhìn lên chiếc giường lớn, giống như có một người phụ nữ đang nằm ngủ.
Nguyễn Manh Manh từng bước tới gần.
Càng tới gần, hình ảnh trước mắt càng hiện lên rõ ràng.
"Tích, tách... tích, tách..."
Âm thanh của máy móc đột nhiên vang lên truyền vào tai cô.
Đến lúc này cô mới phát hiện, trên người phụ nữ kia có bao nhiêu kim tiêm cùng ống truyền nước.
Trong trí nhớ của cô, mẹ có một gương mặt đẹp như tiên nữ.
Từ nhỏ đến lớn, có rất nhiều người nói cô có một gương mặt giống hệt mẹ mình.
Thế nhưng cô biết, so với mẹ, vẻ đẹp của cô không đáng chút nào, một nửa cũng không bằng.
Như lúc này đây, người phụ nữ đang nằm trên giường ấy mặc dù đang bệnh, dù trên mặt tái nhợt không có chút ấm áp.
Nhưng khuôn mặt ấy vẫn đẹp đến động lòng.
Giống như cánh hoa hồng sắp héo tàn, dù không đẹp như lúc nở rộ, nhưng trước sau vẫn hiện lên vẻ đẹp, một cái đẹp trong sự rách nát.
Người trên giường chính là Trần Tình Chi!
Là người mẹ đã sớm không còn tại thế của cô!
- Manh Manh... là Manh Manh sao?
Người phụ nữ vẫn luôn mê man nằm trên giường, dù người đàn ông kia vẫn luôn tâm tình với bà vẫn không hề tỉnh lại.
Thế nhưng ngay khi nghe được tiếng bước chân của Nguyễn Manh Manh tới gần, bà lại mở mắt ra.
Đôi mặt hạnh bị bệnh tật dày vò đã sớm mất đi vẻ long lanh, nhưng khi nhìn thấy Nguyễn Manh Manh thì lập tức kích động.
- Manh Manh, thật là con sao... con cũng chịu tới gặp mẹ... con trưởng thành, đã trưởng thành rồi...
Trong hốc mắt Trần Tình Chi thoáng chốc xuất hiện những giọt nước mắt như pha lê.
Nguyễn Manh Manh vốn cho rằng tâm tình của mình đã sắt đá, thế nhưng khi nhìn thấy những giọt nước mắt kia thì tất cả mọi thứ đều tan vỡ.