⬅ Trước Tiếp ➡
Tiểu cô nương quay đầu, chớp chớp con ngươi, "Cô đang hỏi tôi sao?"
Tô Bắc gật gật đầu, cẩn thận đánh giá một chút cô gái nhỏ trước mặt.
Cô thoạt nhìn rất có linh khí, hai mắt to linh động.
"Đúng vậy? Cô cũng là người của công ty giải trí Thịnh Thế?"
"Cô cũng vậy?"
Tiểu cô nương hỏi lại, nháy mắt kinh hỉ nhìn Tô Bắc, mắt phát ra ra loại cảm giác tìm được tri kỷ.
Tô Bắc có điểm buồn bực, nhưng là, vẫn là chất phác gật gật đầu. Cô bé đó tâm huyết dâng trào, cùng bộ dáng lúc trước hoàn toàn khác nhau.
Nàng kích động bắt lấy Tô Bắc tay.
"Tôi là Cố Thiến Oánh, là nghệ sỹ ký hợp đồng của Thịnh Thế!"
Nói tới đây, biểu tình có điểm uể oải.
"Nơi này nghệ sỹ ưu tú nhiều vô kế, tôi ký hợp đồng được một năm rồi nhưng toàn đóng vai phụ của phụ. Nghe nói hôm nay có người đại diện muốn chọn nghệ sĩ, tôi biết chính mình không có hy vọng nhưng vẫn muốn đến đây để học hỏi."
Tô Bắc rốt cuộc hiểu rõ gật gật đầu.
"Cho nên.. Cô cứ ngồi ở chỗ này?"
"Đúng vậy!" Cố Thiến Oánh như cũ lôi kéo tay nàng.
"Tôi xem ngươi vẫn luôn ngồi ở chỗ này, cô cũng giống tôi muốn tới thấy Annie phong thái a!"
Tô Bắc xấu hổ sờ sờ cái mũi.
Cô muốn nhìn thấy chính mình phong thái sao?
Nhìn ánh mắt mong đợi của Cố Thiến Oánh, mắt to sáng lóng lánh, nhiễm một tầng sương mỏng. Tô Bắc không đành lòng nói dối. Nhưng nhìn bên cạnh thang máy, nhiều ánh mắt xem chừng. Cô chỉ có thể trái lương tâm, cười gượng gật đầu.
"Đúng vây, tới xem Annie!"
Cố Thiến Oánh nghe thấy khẳng định của Tô Bắc, tức khắc sinh ra một loại cảm giác thân thiết, thưởng thức lẫn nhau. Cô lôi kéo tay Tô Bắc, sôi nổi nói chuyện phiếm. Tô Bắc tuy rằng không thích cùng người lần đầu gặp mặt thân cận như thế, nhưng cô nhìn ra được Cố Thiến Oánh là nữ hài tử không có tâm cơ, vô cùng đơn thuần. Cô cũng không đành lòng cự tuyệt nhiệt tình của cô bé. Phỏng chừng là âm thanh cuả Cố Thiến Oánh quá lớn. Diệp Nhiễm đúng ở trước cửa thang máy nhíu nhíu mày, vẻ mặt không cao hứng nhìn qua. Một khắc kia khi vừa nhìn thấy Tô Bắc, máu trong người cô ta như đóng băng. Tuy rằng cách 5 năm, nhưng chỉ cần liếc mắt là cô ta có thể nhận ra Tô Bắc. Rốt cuộc, cô ta đối với Tô Bắc đã từng có hận ý quá sâu. Dù Tô Bắc hóa thành tro cô ta cũng nhận ra.
Cô ta hâm mộ Tô Bắc lớn lên xinh đẹp, lại có gia thế tốt. Năm đó cô ta nghĩ mọi cách quyến rũ Lý Vân Khải, muốn làm cho Tô Bắc đau khổ, rồi lại hãm hại khiến cô mất danh dự, chật vật rời khỏi thành phố Nam Hi.
Không nghĩ tới, cô sẽ còn trở về. Trong lúc nhất thời, trong lòng Diệp Nhiễm hiện lên vô số ý tưởng. Cuối cùng trên mặt cô ta xẹt qua tia cười trào phúng. Giống như một con khổng tước, từng bước một đi về phía Tô Bắc.
⬅ Trước Tiếp ➡