⬅ Trước Tiếp ➡
Tô Bắc vừa nghe được lời nói này của Lộ Nam, tức khắc liền thở phào nhẹ nhõm. Cô nhanh nhảu mở miệng, sợ Lộ Nam đổi ý: "Tôi khẳng định có thể làm được."
Nhìn bộ dáng thề son sắc của Tô Bắc, Lộ Nam hừ lạnh một tiếng: "Cô đừng cao hứng quá sớm. Nếu cô làm không được, tôi sẽ khiến cô phải hối hận."
Tô Bắc tức khắc trừng lớn mắt, tức giận trừng mắt hắn: "Bổn cô nương từ nhỏ tới nay, còn chưa biết hai chữ hối hận viết như thế nào."
Lộ nam đột nhiên cười, hắn cười ý vị thâm trường, làm Tô Bắc có điểm sởn tóc gáy. Tô Bắc nhịn không được bả vai run lên. Chỉ nghe thấy Lộ Nam nói: "Tốt nhất là cô cũng đừng ra ngoài tự cho mình là Lộ phu nhân. Hy vọng cô thời thời khắc khắc nhớ vị trí của mình."
Tô Bắc kéo kéo khóe miệng: "Ok! Không thành vấn đề!"
Nếu không phải cha mẹ thiết kế, cô sẽ không thay thế Tô Noãn xuất giá, càng miễn bàn cái gì lấy thân phận Lộ phu khoe khoang, cô mới không hiếm lạ. "
Lộ nam tiếp tục nói:" Đệ nhị, đừng tưởng rằng cô gả cho tôi thì Tô gia cùng nhà họ Lộ liền có quan hệ, nói cho cô đừng mơ tưởng từ nhà họ Lộ kiếm một phân tiền ích lợi! "
Tô Bắc cười.
Cô cười tươi như hoa, nguyên lai người đàn ông này, là sợ cô lợi dụng cái quan hệ hôn nhân này, vì Tô gia giành tư lợi a!
Ha hả!
Cô không phải thánh mẫu. Cô từ trước tới nay đều một tôn chỉ làm người. Bị thiết kế gả thay, đắng chát trong lòng, cô sớm đã muốn vứt bỏ, nói chi đến Tô gia.
Lộ nam nhìn Tô Bắc lương bạc lại trào phúng ý cười, hơi hơi nhíu mày:" Này, cô cười cái gì? "
Tô Bắc trực diện đón nhận, không hề sợ hãi nhìn hắn.
" Thứ nhất, đừng kêu tôi là này, tôi có tên có họ, đại danh Tô Bắc, nhũ danh Bắc Bắc! "
" Thứ hai, đối với danh hào Lộ phu nhân, nói thật, bổn cô nương thật đúng là không hiếm lạ! Ai thích thì lấy đi, không tiễn! "
" Thứ ba, anh không thích Tô gia, tôi cũng không thấy đến có bao nhiêu thích, anh nên lo lắng chính là, tôi có thể hay không lợi dụng tầng này thân phận, vì chính mình giành tư lợi, mà không phải Tô gia! "
Lộ Nam đột nhiên cảm thấy người phụ nữ trước mắt này, lúc nói chuyện thần thái thật phá lệ mê người. Kiêu ngạo mang theo tự tin, tựa hồ có một loại khó có thể nói rõ sức quyến rũ. Cảm giác rất kỳ lạ. Chính là hắn thế nhưng cũng có lúc bị hấp dẫn.
Hắn hơi hơi nhướng mày:" Cho nên? "
Tô Bắc hừ nhẹ một tiếng:" Cho nên, ngài còn có hay không yêu cầu khác, nếu không có, tôi liền phải ngủ, đi thong thả, không tiễn! "
Tô Bắc nói xong, liền làm bộ muốn thoát y ngủ.
Lộ nam nghiền ngẫm nhìn nàng, đứng ở tại chỗ, vẫn không nhúc nhích.
Tô Bắc vẫn duy trì tư thế cởi quần áo tư thế, cứng ngắc tại chỗ. Nàng xấu hổ ho khan một tiếng. Người đàn ông này chẳng lẽ không có một chút lịch sư sao? Cô còn phải ngủ, hắn đứng mãi ở chỗ này làm gì? Hai người giằng co ba giây, Tô Bắc tròng mắt xoay không dưới năm vòng. Cô rốt cuộc kiên trì không nổi nữa, đem tay buông xuống, không hề bày ra bộ dáng cởi quần áo nữa.
⬅ Trước Tiếp ➡