Nhưng cô biết, Liên Hi Hoàn có thế lực rất lớn, có thể nói là một tay che trời, lúc trước cô quỳ gối cầu xin hiệu trưởng cho cô được nhập học, hiệu trưởng cũng không đồng ý, nhưng người của Liên Hi Hoàn chỉ mất một lúc liền xử lý xong hộ khẩu vào thủ tục nhập học cho cô, để cho cô trực tiếp vào học tại trường trung học Thành Bắc hàng đầu kinh đô.
Trợ thủ đắc lực của Liên Hi Hoàn là Hắc Bát sớm đã điều tra xong mọi chuyện giúp Giang Mộng Nhàn.
………..
4: Vở kịch không vừa ý
Lúc trước bác sĩ Vương đúng thật là đã hãm hại cô, bác sĩ Vương là một bác sĩ trong trường học, ông ta sẽ không tùy tiện vu oan giá họa cho một học sinh nghèo, cho nên hiển nhiên là có người cho ông ta một khoản tiền nên ông ta mới phải làm như vậy, khoảng thời gian đó bác sĩ Vương đúng thật là tự dưng có được một khoản 20 vạn tệ từ trên trời rơi xuống thật.
Ngay vào ngày hôm sau của buổi khai giảng, một tờ giấy triệu tập của tòa án được gửi tới trong tay bác sĩ Vương của trường trung học hàng đầu Thành Nam.
Nửa năm trước, chuyện xảy ra đã sớm bị bác sĩ Vương ném ra sau đầu ót, cô học sinh Giang Mộng Nhàn vô cùng chật vật bị đuổi ra khỏi trường học dường như đã hoàn toàn biến mất khỏi trí nhớ của ông ta, lúc nhận được giấy triệu tập của tòa án, ông ta cũng vô cùng chấn động, mồ hôi toàn thân chảy ròng ròng.
Lúc trước khi ông ta nhận tiền làm việc, đối phương còn khẳng định với ông ta là tuyệt đối không có bất cứ chuyện gì xảy ra.
Giờ cách ngày đó đã một năm, trong khoảng thời gian một năm này đúng là không xảy ra vấn đề gì thật, vì sao hiện tại ông ta lại bỗng nhiên nhận được giấy triệu tập chứ!
Mà người kiện ông ta lại còn chính là cô học sinh nghèo Giang Mộng Nhàn trước kia nữa!
Dưới tình thế cấp bách, bác sĩ Vương gọi một cú điện thoại, sau khi gọi không lâu, giọng nói của một cô gái nhẹ nhàng truyền đến, bác sĩ Vương đè thấp giọng nói vội vã lên tiếng: “Không phải em nói là không có vấn đề gì sao? Hiện tại giấy triệu tập của tòa án cũng đã gửi đến tay tôi rồi, em nói xem, phải làm sao bây giờ!”
Đối phương có vẻ là một nữ sinh không lớn tuổi lắm, cô ta thấp giọng nức nở hai tiếng, sau đó là khóc đến vô cùng đáng thương : “... Bác sĩ Vương, em xin lỗi, lúc trước là em không hiểu chuyện, chỉ muốn làm một trò đùa giai thôi, em không nghĩ tới chuyện sẽ nháo lớn như vậy, làm hại Mộng Nhàn bị đuổi học lại còn khiến thầy bị kiện, em thật sự không nghĩ tới!”
Thật ra bác sĩ Vương cũng không biết rốt cuộc thì đối phương là ai, lúc Giang Mộng Nhàn tới y viện của trường học khám bệnh, ông ta bỗng nhiên nhận được một cuộc điện thoại, bảo ông ta chẩn đoán bệnh cho Giang Mộng Nhàn là mang thai, sau khi xong chuyện sẽ gửi cho ông ta 20 vạn, hơn nữa lúc gọi sẽ chỉ chuyển khoản cho ông ta mười vạn, chờ sau khi xong chuyện sẽ lại gửi tiếp cho ông ta mười vạn nữa.
Lúc bấy giờ bác sĩ Vương mới làm cho Giang Mộng Nhàn một tờ giấy chẩn đoán mang thai ba tháng, khiến cho Giang Mộng Nhàn thân bại danh liệt trong trường học, ông ta cũng được như ý nguyện nhận nốt mười vạn còn lại.
Thấy tuổi tác đối phương cũng không lớn, có khả năng chính là một cô tiểu thư con nhà giàu nào đó, bác sĩ Vương chỉ nghĩ đây vẫn còn là một đứa trẻ thế nên đành nhẹ giọng khuyên: “Tuổi em còn còn nhỏ, phạm sai lầm là chuyện khó tránh khỏi, biết sai có thể sửa mới là chuyện tốt, lúc ấy em vẫn còn là vị thành niên, bọn họ sẽ không thể làm gì em đâu.”
Cô gái bên kia khóc nức nở mấy tiếng, có vẻ như đã hạ quyết tâm rất lớn, nói : “Bác sĩ Vương, thầy yên tâm, lên tòa rồi thì thầy cứ nói là do một nữ sinh tên Trương Dao Dao ban nhất của trường trung học sai thầy làm, tất cả không có liên quan gì đến thầy cả, tất cả mọi chuyện đều để Trương Dao Dao em đến gánh vác!”
Bác sĩ Vương thở phào nhẹ nhõm một hơi, nhớ kỹ cái tên này, sau khi cúp điện thoại ông ta lập tức đến tòa án báo danh, vô cùng phối hợp điều tra, tất cả mọi chuyện đều là do Trương Dao Dao làm, không có liên quan gì đến ông ta cả!
…………
1: Cô ta hãm hại em!
Chuyện Giang Mộng Nhàn muốn ra tòa nháo rất lớn, chuyện kia thiếu chút nữa đã hại tiền đồ của cô bị hủy hết, cộng thêm hiện tại cô đang là sinh viên đại học Kinh Đô, cho nên danh dự của cô là chuyện vô cùng quan trọng.
Nếu không có phiên tòa này, chuyện sẽ trực tiếp ảnh hưởng đến danh dự của trường đại học Kinh Đô, thậm chí còn sẽ ảnh hưởng đến việc học của cô tại trường.
Sau khi trường học biết tình huống tương quan cùng sức ảnh hưởng của chuyện này thì đã cho phép Giang Mộng Nhàn nghỉ mấy ngày để lên tòa.
Trong dinh thự nhà họ Trương.
Lưu Xuyến Thiển và Trương Dao Dao đang ngồi ở trong phòng khách trò chuyện về mấy bộ phim điện ảnh gần đây.
“Ôi chao, Dao Dao, gần đây có công chiếu một bộ phim điện ảnh có tên là《 Phách Vương 》, vô cùng hot luôn, là song nam chủ, ôi trời trong đó có một nam chính là Hi Tiểu Phượng thật sự quá đẹp trai! Diễn vai một đào kép, dẹo dẹo nhưng lại không hề khiến cho người ta ghét chút nào! Hơn nữa nam chính còn lại còn là Tần Hãn, thật sự đẹp trai đến mức khiến cho người ta không biết chọn kiểu gì nữa!” Lưu Xuyến Thiển cầm tạp chí trong tay hưng trí bừng bừng mà nói.
Trương Dao Dao thấy cả trang đầu của tạp chí đều là Hi Tiểu Phượng, Hi Tiểu Phượng là nam minh tinh hàng đầu của phái thực lực, gần đây liên tiếp nhận được mấy giải thưởng điện ảnh lớn, đã hai lần nhận được giải ảnh đế, cho nên cô ta cũng có chút hứng thú : “Bộ phim《 Phách Vương 》này được nhà họ Trương tớ đầu tư quay phim, nghe nói tổng đầu tư chỉ khoảng 200 triệu, phim được công chiếu mười lăm ngày nhưng đã thu về được 180 triệu tiền vé, năm nay quán quân phòng vé ngoài nó ra thì không còn ai khác rồi !”
Lưu Xuyến Thiển hưng phấn nịnh hót cô ta : “Chúng ta đi xem đi!”
Đang lúc nói chuyện, Trương Trạch Thiên chậm rãi đi xuống từ trên cầu thang hình xoắn ốc, thấy hai cô gái hăng say nói chuyện, anh ta cười nói : “Các em đang nói chuyện gì thế?”
Lưu Xuyến Thiển cười khẽ chạy tới túm chặt lấy cánh tay anh ta nói: “Anh Trạch Thiên, chúng ta đi xem phim đi, em muốn đi xem Phách Vương!”
“Được được được, cùng đi xem.”
Phỉ Dung bỗng nhiên tiến vào nói : “Cậu chủ, có khách đến.”
Theo sau Phỉ Dung là một người đàn ông nghiêm mặt, trên sống mũi là gọng kính viền vàng, hơn nữa toàn thân còn mặc chính trang.
Thấy anh ta, Trương Trạch Thiên vô cùng kính nể, khách khí tiến lên chào hỏi: “Thì ra là luật sư Mạnh à, mời ngồi mời ngồi!”
Người đàn ông trước mắt này có lai lịch không nhỏ, luật sư kim bài Mạnh Hiểu, chỉ bằng việc anh ta chưa từng nhận một vụ kiện nào mà thua tòa đã thành công trở thành nhân vật nổi tiếng có danh vọng rất lớn trong giới nhà giàu, ngàn vàng khó cầu!
Cũng không biết vì sao hôm nay vị luật sư kim bài này bỗng nhiên lại đến dinh thự của nhà họ Trương nữa? Bình thường người khác là phải hẹn trước mới được gặp mặt, hơn nữa lịch hẹn của anh ta nghe nói đã được đẩy đến tận sang năm rồi.
Mạnh Hiểu đẩy đẩy gọng kính tơ vàng trên sống mũi, cũng không ngồi xuống mà lấy ra một phần văn kiện từ trong cặp công văn trong tay ra, “Hôm nay tôi đến là tìm cô Trương - Trương Dao Dao, cô Trương bị kiện vì tội phỉ báng thân chủ của tôi, gây ảnh hưởng rất lớn đến danh dự của thân chủ tôi, lần này thân chủ của tôi ủy thác cho tôi đứng ra thưa kiện về vụ án này, xin hỏi vị nào là Trương Dao Dao?”
……….
2: Cô ta hãm hại em!
“Cái gì?” Trương Dao Dao đang ngồi trên ghế sofa đứng bật dậy nói : “Tôi bịa đặt phỉ báng? ! Sao có thể như vậy?”
Trương Trạch Thiên và Lưu Xuyến Thiển cũng đưa mắt nhìn nhau, Trương Trạch Thiên vội hỏi Mạnh Hiểu : “Dao Dao con bé làm sao có thể dính dáng đến quan tòa được?”
Mạnh Hiểu trực tiếp lạnh lùng vượt qua Trương Trạch Thiên, đưa cho vài phần văn kiện cho Trương Dao Dao: “Cô Trương, vào ngày 15 tháng 9 của năm trước cô có chuyển 20 vạn tệ cho bác sĩ Vương của trường trung học hàng đầu Thành Nam để vu oan cho thân chủ của tôi là mang thai ba tháng, chuyện này đã tạo thành tổn thương rất lớn đến tâm lý cũng như gây ảnh hưởng vô cùng xấu đến danh dự của thân chủ tôi, hơn nữa nó còn gây ảnh hưởng xấu đến xã hội, hiện tại thân chủ của tôi ủy thác cho tôi đưa đơn thưa kiện cô Trương đây và bác sĩ Vương, đây là những tài liệu liên quan, mời cô hãy xem qua trước.”
Trương Dao Dao không thể tin nhìn văn kiện trong tay Mạnh Hiểu, vội vàng mở ra xem, nội dung tài liệu là về Trương Dao Dao được cho là kẻ tình nghi bịa đặt vu oan hãm hại Giang Mộng Nhàn mang thai khiến cô bị đuổi khỏi trường học, mất hết danh dự.