Sau cùng Liên Hi Hoàn vẫn quyết định đi xử lý mọi chuyện trước, lại còn dặn dò Lăng Vân và Hắc Bát mấy chuyện xong liền vội vã rời đi, để lại Giang Mộng Nhàn đang bức bát cơm với vẻ mặt ngẩn tò te.
Tiễn Liên Hi Hoàn đi rồi, Hắc Bát lái xe đưa Giang Mộng Nhàn đến khu biệt thự cao cấp đắt đỏ nhất kinh đô dành cho giới nhà giàu- - Thượng Phẩm Đế Cung.
Thượng Phẩm Đế Cung nằm ở trung tâm thành phố, tấc đất tấc vàng, bên trong Thượng Phẩm Đế Cung đều là những tòa nhà xa hoa, chỉ có 10 bất động sản duy nhất, mỗi căn đều có vườn hoa và ga ra riêng, thậm chí còn có núi giả, hồ nhân tạo, trên thị trường có giá vài trăm triệu, chủ nhân của những căn nhà này đều là người phi phàm phàm.
Giang Mộng Nhàn đứng ở trước cửa căn biệt thự to lớn hoa lệ như tòa lâu đài mang phong cách cổ điển châu Âu một lần nữa trợn mắt há hốc mồm.
Hắc Bát : “Cả khu biệt thự này đều nằm dưới danh nghĩa công ty của Boss, anh ấy chỉ giữ lại ba căn, nếu cô không quen ở căn số tám thì có thể ở căn nhà kiểu tứ hợp viện số 1, cửa đối diện chính là hoàng cung cổ đại, nếu rảnh rỗi thì có thể vào đó thăm thú.”
Thẻ thẻ tín của Boss là thẻ đen vô hạn mức, chỗ này còn có một tấm chi phiếu, đại khái tầm bảy tám mươi triệu, trước khi Boss trở về cô phải dùng xong.”
Ngoài trợn mắt há hốc mồm ra thì Giang Mộng Nhàn không biết phải bày ra vẻ mặt nào khác nữa, cô cảm thấy cuộc đời của cô trong tương lai sẽ khác quá khứ rất lớn...
Một năm sau.
Tháng chín, giữa tiết thu, Giang Mộng Nhàn ngồi lên con xe Yamaha của mình đến trường đại học Kinh Đô để báo danh.
Đại học Kinh Đô là trường đại học tốt nhất Trung Quốc, chỉ có ba loại người có thể đi vào đây học, Loại thứ nhất là loại con ông cháu cha, con cái của các chính khách, quản lý các ban ngành hầu như đều học ở đây.
Loại thứ hai là những kẻ có tiền, thành tích bản thân không kém, cũng đủ ưu tú, trong nhà có tiền, đủ giàu để trả tiền học phí lên đến 7, 8 con số, đại học Kinh Đô sẽ luôn rộng mở cánh cửa chào đón bọn họ, con em nhà giàu có tại kinh đô nếu không được tốt nghiệp tại trường đại học Kinh Đô thì sẽ đều xấu hổ khi ra ngoài đối mặt với xã hội.
Loại sau cùng chính là con em nhà bình dân có thành tích nghịch thiên, nếu là con cái nhà bình dân, một khi thi đỗ đại học Kinh Đô không chỉ được miễn toàn bộ học phí mà còn được hưởng một khoản học bổng kếch xù, giấy chứng nhận tốt nghiệp đại học Kinh Đô giống như một cái thiếp vàng, được các công ty tập đoàn săn đón tuyển dụng.
Giang Mộng Nhàn đã từng là loại thứ ba này, mục tiêu của cuộc đời cô chính là thi đỗ vào trường đại học Kinh Đô, chỉ cần có thể thi vào đại học Kinh Đô, cuộc đời của cô bởi vậy mà thay đổi, và đây cũng là cơ hội duy nhất của cô.
Nhưng không nghĩ tới, năm cuối cùng quan trọng nhất trước khi cô bước chân vào kỳ thi đại học, cô lại bị trường học đuổi học...
………..
2: Lễ nhập học cho tân sinh viên
Đại học Kinh Đô có hơn hai mươi nghìn sinh viên, hàng năm chỉ tuyển có 3000 người, 3000 người này đều là rồng trong biển người, thành công xông qua vô số người với tỉ lệ chọi nghịch thiên, vô cùng nổi bật.
Ngày khai giảng, tại bãi đỗ xe rộng lớn của trường học đỗ đầy xe sang, nghiễm nhiên trở thành một cuộc triển lãm xe, thậm chí còn có sân bay chuyên dụng, trong đó đã có không ít máy bay tư nhân.
Ở trong này, không có sang nhất, chỉ có sang hơn.
Ngày đầu tiên khai giảng, trường học đã kẹt xe, đoàn xe sang cứ giống như ốc sên chậm rì rì tiến về phía trước, con xe máy Yamaha của Giang Mộng Nhàn linh hoạt vượt qua tất cả xe sang, bay vút đến vững vàng dừng ở vị trí đỗ xe máy tạm thời mới chỉ có lẹt đẹt vào cái.
Giang Mộng Nhàn tháo mũ bảo hiểm ra, để lộ một gương mặt xinh đẹp, thanh thuần như băng tuyết, một năm trôi qua, cô đã không còn là vịt con xấu xí, cánh chim đã đủ vững, giống như một con thiên nga giang rộng đôi cánh của mình, khiến vô số người kinh diễm chú ý đến!
Một mái tóc xoăn đen bóng thả đến thắt lưng, chiếc đồng phục hở rốn để lộ vòng eo nhỏ nhắn, áo may-ô bao chọn lấy dáng người yểu điệu, quần da bọc lấy đôi chân thon dài, dáng người dong dỏng hoàn mỹ, trên dưới không có chỗ nào mà không lộ ra hơi thở mị hoặc.
Mấy chiếc xe sang kéo hết cửa sổ xe xuống, đoàn người trên xe thi nhau thò đầu ra nhìn nữ sinh còn đang ngồi trên xe máy, nữ sinh trong trường học này đại đa số đều là thiên kim tiểu thư nhà giàu, cách ăn mặc khéo léo, hành vi cử chỉ vô cùng đúng mực, không hề dám vượt qua khuôn phép, bỗng nhiên xuất hiện một chút báo nhỏ đầy hoang dã, không biết đã hấp dẫn sự chú ý của bao nhiêu người nữa, ai nấy đều thi nhau hỏi xem đây là thiên kim tiểu thư nhà ai.
Giang Mộng Nhàn tháo kính đen xuống, xoay xoay cái chìa khóa trong tay, đi đến hội trường khai giảng hôm nay, hôm nay tất cả cả tân sinh viên đều phải đến đây tham dự lễ nhập học.
Tuy hiện tại cô có tiền, nhưng cô lại không động đến một đồng tiền nào trong sổ tiết kiệm, tất cả đều dựa vào thành tích mà vào đây, cũng coi như là loại người thứ ba, hôm nay, cô là một thành phần tiêu biểu cho con em bình dân, lát nữa còn phải lên sân khấu phát biểu.
Cả hội trường dần được ngồi kín, đại học Kinh Đô là trường đại học tốt nhất Trung Quốc, do Bộ Giáo Dục quốc gia trực tiếp quản lý, đại hội tân sinh viên của đại học Kinh Đô, không ai dám không đến.
Năm nay có đến mấy nghìn tân sinh viên, trong đó chiếm đa số vẫn là con cháu nhà giàu, con em bình dân dựa vào thành tích thi đỗ vào đây không nhiều lắm, chích có mấy trăm người, không tới bằng một phần mười tổng số tân sinh viên, bọn họ mặc quần áo thường thường ngoan ngoãn ngồi ở khu vực của mình, hình thành sự đối lập mãnh liệt với những cậu ấm cô chiêu quần là áo lượt, giá trị xa xỉ ngồi ở khu bên cạnh, cho dù là cùng một ngôi trường nhưng sinh viên nhà bình dân và sinh viên con cháu nhà giàu vẫn như hai thế giới.
Giang Mộng Nhàn ngồi vào đội ngũ sinh viên nhà bình dân, chiếc áo ngắn hở rốn cùng khuôn mặt nhỏ nhắn được tô một lớp trang điểm nhạt, trông vô cùng xinh đẹp, khiến cô trở nên vô cùng nổi bật trong đám sinh viên ngồi quy củ ở đó, vô số ánh mắt liên tiếp rơi vào trên người cô.
Giang Mộng Nhàn mới ngồi xuống được một chốc, liền nghe thấy một trận tiếng cười quen thuộc, khoảnh khắc đó, linh hồn của cô giống như bị người ta chém làm mấy phần rồi rút dần, cả linh hồn không ngừng run lên, mí mắt khẽ nhấc lên chỉ thấy người tới, khóe môi nhếch lên tạo thành nụ cười đầy badboy.
“Là học trưởng Trạch Thiên đến!”
…………
3: Lễ nhập học cho tân sinh viên
“Chính là Trương Trạch Thiên, cái vị nhà họ Trương thi vào trường đại học với số điểm tuyệt đối sao?”
“Trời ạ, học trưởng Trạch Thiên đẹp trai quá đi mất!”
Trong sự hâm mộ của mọi người, một nam sinh mặc lễ phục màu đen, đẹp trai giống như vương tử chậm rãi đi vào hội trường, vị nam sinh này vô cùng bất phàm, là con cả của ông trùm bất động sản nhà họ Trương ở Thành Nam của đế quốc.
Trương Trạch Thiên là học trưởng năm hai, từng nổi tiếng là thiên tài, là một trong số ít những cậu ấm nhà giàu thi đỗ vào đại học Kinh Đô bằng chính thực lực của mình, 750 tuyệt đối, lúc trước từng đè đầu một đám học bá (sinh viên giỏi), là một truyền kỳ của trường học, cộng thêm tác phong nhanh nhẹn, vẻ ngoài điển trai, hấp dẫn vô số ánh mắt của mọi người.
Đây cũng là bạn trai trước của Giang Mộng Nhàn.
Nhưng đây cũng là chuyện của rất lâu, rất lâu trước kia rồi...
Trương Trạch Thiên nhanh chóng đi đến, bình thản hưởng thụ ánh mắt kinh diễm của mọi người, trầm ổn đoan trang, gần như hoàn mỹ, bỗng nhiên, anh ta như cảm nhận được ánh mắt quen thuộc trong đám người, nhưng chờ đến lúc anh ta quay lại tìm kiếm thì ánh mắt kia đã biến mất.
Dường như anh ta thấy được Giang Mộng Nhàn.
Giang Mộng Nhàn, bạn gái trước của anh ta, bọn họ vốn hẹn cùng nhau thi vào đại học Kinh Đô, tốt nghiệp đại học rồi sẽ đính hôn, nhưng lại không nghĩ tới, anh ta vẫn còn giữ lời hứa trước kia, mà cô thì đã ở bên người đàn ông khác, lại còn mang thai nữa...
Ánh mắt Trương Trạch Thiên thâm trầm, cố gắng vứt bỏ hình ảnh của Giang Mộng Nhàn ra khỏi đầu mình, loại phụ nữ tâm cơ thâm trầm, không tiếc tất cả cho dù có phải bán đứng thân thể cũng muốn bò lên này không xứng với anh ta!
“Anh Trạch Thiên, anh đến rồi!” Giọng nói mang theo vui vẻ như chuông bạc thanh thúy vang lên, một cô gái mặc váy ngắn qua gối bước nhanh như chạy tới chỗ Trương Trạch Thiên, trông không khác gì tinh linh bé nhỏ sung sướng lao đầu vào trong lòng Trương Trạch Thiên, khiến cho một đám nữ sinh ghen tị đến mức phải hít khí lạnh.