Ban ngày chính là thời gian tự do hoạt động của Giang Mộng Nhàn, cô quyết định có thể ở lì tại trường học bao lâu thì sẽ ở lì nơi này bấy lâu, thế là cô quyết định một hơi đăng ký vào ba bốn câu lạc bộ, xong lại còn đăng ký học thêm ba môn vào lớp học buổi tối, lịch tập luyện tại phòng tập thể hình cũng được xếp kín mít.
Nhìn thời khóa biểu không còn một chỗ trống của mình, từ 7 giờ sáng cho đến 9 tối muộn đều là lịch học cùng lịch huấn luyện, cô có thể quang minh chính đại ở lại trường học không về nhà, hoặc là cô có thể trực tiếp xin Liên Hi Hoàn cho cô được trọ lại trường học, dù sao lái xe từ nhà đến trường học cũng phải mất những nửa tiếng đồng hồ, hơn nữa đường xá kinh đô buổi tối tắc đường có khi mất cả tiếng đồng hồ còn chưa về đến nhà.
Có thể kéo dài ngày nào thì hay ngày nấy.
Giang Mộng Nhàn mang theo vẻ mặt thỏa mãn, bởi vì không mang theo em Yamaha đến cho nên cô chỉ có thể dẫm lên ván trượt băng qua khuôn viên trường học, lúc này cô cảm thấy mình giống con chim vui vẻ bay nhảy tự do, Liên Hi Hoàn chính là một ông già nuôi chim, lúc nào cũng cầm sẵn cái lồng chỉ trực chờ có thể nhốt cô vào trong lồng.
Cô cầm theo thời khóa biểu vừa mới bị mình nhồi nhét kín lịch mò đến lịch học ngày hôm nay rồi theo chỉ dẫn đi đến phòng học, nhưng không biết tại sao cô cứ có cảm giác sau lưng có một ánh mắt cứ nhìn chằm chằm mình, có điều vừa quay đầu lại thì chẳng phát hiện ra điều gì bất thường cả.
Hôm nay từ lúc bắt đầu tiến vào trường học, cô đã có cảm giác lông tơ toàn thân dựng đứng, giống như có một đôi mắt âm thầm đang chăm chú theo dõi từng hành động của cô vậy.
Chẳng lẽ là người nhà họ Trương sao?
Nhưng nơi này là đại học Kinh Đô, bọn họ cũng không có cái lá gan dám ra tay trong trường học.
Có thể là vì ông chồng biến thái trở về dẫn đến áp lực tâm lý của cô quá lớn, cho nên mới xuất hiện ảo giác thôi.
Giang Mộng Nhàn nghĩ đến đây thì quyết định không để ở trong lòng nữa.
………
2: Tôi gả cho một lão già biến thái!
Có điều cô lại không hề hay biết, cô của lúc này, thậm chí là cái thời khóa biểu bị cô nhồi nhét cho kín mít kia đều đã rơi vào trong mắt Liên Hi Hoàn rồi.
Anh ấn tạm dừng rồi phóng to cái thời khóa biểu lên, xem những bộ môn mà cô chọn học.
Dinh dưỡng học thực phẩm, lễ nghi xã giao cùng tiếng phổ thông, v..v...
Các câu lạc bộ tham gia gồm có︰câu lạc bộ văn hóa Trường Giang, câu lạc bộ kịch bản, câu lạc bộ Dạ Bào.
Cô điền kín cả thời khóa biểu, buổi tối hai ba năm lên học các môn phụ, ba tư sáu thì tham gia các câu lạc bộ, ngay cả chủ nhật cũng có hoạt động cần tham gia, lịch học ban ngày thì không còn một chỗ trống, lại còn có lịch tập thể thao nữa.
Cô là đang định cả chủ nhật cũng không thò mặt về nhà để gặp anh đó hả ?
“Ha!” Liên Hi Hoàn lại một lần nữa phát ra một tiếng tán thường.
Anh dọa người đến mức khiến cô ghét thế ư?
Liên Hi Hoàn ăn kẹo cao su, khóe môi nhếch lên thành nụ cười bí hiểm, Hắc Thất đang lái xe thông qua kính chiếu hậu thấy cái vẻ mặt ẩn chứa ý cười kia của anh thì biết anh lại đang có ý tưởng không hay nào đó rồi.
Giang Mộng Nhàn trải qua một ngày bận rộn ở trường học, lúc cô tan học đi ra đến cổng trường cũng đã là 6 rưỡi, bởi vì mới khai giảng cho nên các lớp học buổi tối còn chưa bắt đầu, cô đang đi thay quần áo rồi đi ăn một bữa cơm, tiện đường đến quán net chơi mấy ván game, lề mề đến tận 10 tối mới về nhà.
Nhưng vừa lên xong kế hoạch cho hôm nay thì Hắc Bát liền gọi điện thoại đến : “Bà chủ, ông chủ bảo tôi đến đón cô, đêm nay đã đặt sẵn bữa tối tại nhà hàng tình nhân rồi ạ.”
Cúp điện thoại, Giang Mộng Nhàn ỉu xìu như cà nhiễm sương chán nản đi ra ngoài, nhưng lại không chú ý đến có một người luôn đi theo sau cô.
Cô mới vừa đi đến góc cổng, đang định đi tìm một phòng vệ sinh để thay quần áo thì bả vai bỗng nhiên bị người ta vỗ một cái.
“Mộng Nhàn.”
Một giọng nam dịu dàng như gió xuân truyền đến từ phía sau.
Giang Mộng Nhàn dừng bước, quay đầu lại thì thấy Trương Trạch Thiên đã đứng ở sau lưng cô tự bao giờ.
Thân là con trai của trưởng của nhà họ Trương- ông trùm đất Thành Nam, Trương Trạch Thiên cũng giống như các sinh viên khác của trường đại học Kinh Đô, gần như là ngậm thìa vàng mà sinh ra, từ tận sâu trong xương tủy đã mang theo cốt cách thanh tao, cao nhã.
Anh ta đã từng là người mà Giang Mộng Nhàn yêu nhất, cô cũng biết cô và anh chênh lệch thế nào, nhưng cô không tin vào số mệnh, cô chỉ nghĩ là muốn dựa vào cố gắng của mình trở thành một người phụ nữ xứng đôi với anh.
Nhưng hiện thực vô tình lại táng cho cô một bạt tai, một tờ giấy khám bệnh khiến cô bị đuổi ra khỏi trường học, gần như phá hủy hết tất cả của cô, mà người đàn ông cô yêu nhất, lại nắm tay người phụ nữ của anh, khoanh tay đứng nhìn!
Từ lúc bắt đầu lên cấp hai thì Trương Trạch Thiên đã bắt đầu học tập cách quản lý kinh doanh của nhà họ Trương ý, đến giờ anh ta đã coi như là có thể chống đỡ cả nửa giang sơn của nhà họ Trương, nhưng ở trường học, anh ta vẫn là một sinh viên như bao người khác, trên người mặc áo sơ mi trắng tinh như tuyết, trông không khác gì bạch mã hoàng tử trong mộng của vô số thiếu nữ, cả người tràn ngập cảm giác ấm áp như ánh mặt trời, còn lây nhiễm một chút khói lửa nhân gian nào.
Nhưng Giang Mộng Nhàn của hiện tại đã không còn chút dao động nào với anh ta, tâm lặng như nước, ngay cả mí mắt cũng không thèm nhấc lên, cô nói : “Có chuyện mau nói, nếu là chuyện ra tòa thì không cần bàn nữa.”
Trương Trạch Thiên cười khổ một tiếng, hiện tại Giang Mộng Nhàn giống như một con nhím, chỉ cần anh ta vừa đến gần, cô sẽ xù hết lông lên, tràn ngập đề phòng, tràn ngập cảnh giác, đã không còn là Giang Mộng Nhàn đơn thuần hòa đồng của trước kia nữa rồi.
………..
3: Tôi gả cho một lão già biến thái!
“Không có việc gì, anh chỉ muốn đến thăm em mà thôi, anh nghe nói em đăng ký rất nhiều lớp học phụ đạo, thật ra em không cần phải học dồn như vậy, lấy thành tích của em thì không cần phải lo về vấn đề học phần.”
Lúc anh ta nói chuyện vẫn là giọng điệu dịu dàng kia giống như thì thầm mới tình nhân.
Nhưng rơi vào trong tai Giang Mộng Nhàn lại chẳng khiến trái tim phẳng lặng của cô gợn lên chút sóng nào : “So? Anh quản làm chó gì.”
Trương Trạch Thiên nghẹn lời, nhưng cuối cùng vẫn dãn lông mày, cụp mắt, thâm trầm lại mang theo chút ưu thương nói: “Anh biết em vẫn luôn hận anh, nhưng em cũng không thể lấy Dao Dao ra mà trút giận, em biết rõ Dao Dao con bé tuyệt đối sẽ không làm loại chuyện này mà...”
“Xin lỗi nhé, tôi không hận anh, tôi chỉ muốn lấy lại những gì thuộc về tôi mà thôi.” Giang Mộng Nhàn mất kiên nhẫn ngắt lời anh ta nói.
Gương mặt đẹp trai của Trương Trạch Thiên vương vấn chút ưu thương, anh ta nhìn cô gái trước mặt, dáng vẻ giờ đã khác xa trong ký ức của anh ta, không chỉ có vẻ ngoài mà còn cả tâm hồn cũng đã thay đổi: “Em thay đổi rồi.”
“Ồ, tôi có niềng răng này.” Giang Mộng Nhàn dầu muối đều không ăn.