⬅ Trước Tiếp ➡
Cô kiên trì hỏi Hắc Bát : “Thế phải làm sao bây giờ? Có phải đối phương là người mà boss anh không thể trêu vào hay không.”
Hắc Bát cũng không cố ý dọa cô : “Tôi cũng không biết, hiện tại chắc Boss cũng đã về đến nhà, cô hỏi anh ấy đi, nếu có thể dỗ anh ấy vui vẻ, có khi anh ấy sẽ giải quyết thay cô đó.”
Nghe giọng điệu của Hắc Bát thì chuyện này có lẽ cho dù Liên Hi Hoàn có ra tay cũng có chút khó giải quyết rồi.
Liên Hi Hoàn, cái người đàn ông đã kết hôn với cô sau đó biến mất đã rất lâu, mà lần biến mất này vừa tròn một năm, hiện tại thật sự đã trở về rồi sao?
Trong một năm qua, bọn họ hoàn toàn không liên hệ, cô cũng không biết bất cứ phương thức liên lạc nào với anh cả, lại càng chưa bao giờ thấy anh gọi điện thoại về hỏi một chút, hiện tại bỗng nhiên xuất hiện, khiến cho Giang Mộng Nhàn có phần trở tay không kịp.
Nhớ tới Liên Hi Hoàn, toàn thân Giang Mộng Nhàn đồng thời run lên, một luồng khí lạnh chạy dọc từ lòng bàn chân lên đến đỉnh đầu, cô cảm thấy đêm nay mình không rơi rớt mấy miếng thịt thì không ổn rồi.
Cũng được, hiện tại họa cũng đã gây ra rồi, ngay cả Hắc Bát cũng bó tay chịu trói, cô chỉ có thể kiên trì về nhà cầu xin Liên Hi Hoàn thôi.
Giang Mộng Nhàn lái xe về tới nhà, trời đã tối thui, Tiểu Xuân ngoan ngoãn đứng ở cửa lớn nghênh đón cô.
Cô dừng xe dừng ở bên cạnh vườn hoa, Tiểu Xuân ra chào đón, còn xách túi cho cô, cô nàng còn có lòng nhắc nhở : “Bà chủ, ông chủ đã trở lại.”
“Biết rồi.”
Giang Mộng Nhàn hít sâu một hơi, đẩy cửa đi vào, cô vẫn ở trong biệt thự số 8, ngẫu nhiên cũng có sang căn nhà kiểu tứ hợp viện bên cạnh để nghỉ ngơi, nơi này được trang hoàng xa hoa theo kiểu dáng cung đình Âu Tây, cửa sổ chạm sàn được treo rèm tơ lụa, mọi đồ đạc trong nhà đều không nhiễm một hạt bụi, đồ dùng gia đình đều là những mặt hàng có giá trị xa xỉ, nhất khẩu đi qua đại sảnh sẽ bắt gặp một cái cầu thang hình xoắn ốc đi lên phòng ngủ chính ở tầng hai.
Trong phòng khách không có một bóng người, lầu hai hình như có tiếng động, Liên Hi Hoàn nhất định đang ở trên lầu.
Tiểu Xuân chỉ chỉ trên lầu, ý bảo Liên Hi Hoàn đúng là đang ở trên lầu.
Giang Mộng Nhàn kiên trì lên lầu, vừa lên lầu, cô vừa nghĩ xem lát nữa nên dùng lời kịch nào đây, dù sao cô cũng đã chọc phải người không nên chọc, vẫn cần có Liên Hi Hoàn ra mặt mới được.
Giờ đã đến lúc khảo nghiệm tình cảm của bọn họ rồi, nhưng nhìn như bọn họ mới chỉ tiếp xúc có nửa ngày, cho nên làm gì có cái gọi là tình yêu chứ...
Cô đi đến cửa phòng ngủ chính bình thường mình hay ngủ, còn chưa gõ cửa, cửa phòng đã được mở ra, đèn trong phòng chiếu ra ngoài, có điều nó nhanh chóng bị một bóng người che hết.
……….
 
1: Đêm tân hôn
Liên Hi Hoàn mở cửa, anh dựa vào trên khung cửa, hứng thú nhìn cô gái nhỏ trước mắt.
Cô của lúc này và cô của ban ngày tựa như hai người, vạt áo trên eo nhỏ đã buông xuống, nhanh chóng trở thành sơ mi quy củ, che khuất eo thon nhỏ, quần bò bọc lấy đường cong thật sự rất đẹp, kính đen đã được tháo xuống, tóc quăn đen tuyền rối tung buông xõa trên vai, cô cúi thấp đầu, không dám nói lời nào, ngoan ngoãn hơn nhiều, nào có giống chú báo nhỏ hoang dã mà anh nhìn thấy trong một thoáng kinh hồng chiều nay.
“Về rồi à?”
Giọng nói của Liên Hi Hoàn vẫn trước sau như một vô cùng dễ nghe, anh còn cố ý dựa vào cô rất gần, hơi nóng phả đến khiến cô đỏ mặt.
Thôi, thò đầu ra cũng bị ngủ mà thụt đầu vào rồi cũng bị ngủ, còn không bằng nằm ngửa để cho anh ngủ luôn cho rồi.
Cô gật đầu, giọng nói như muỗi kêu, nỉ non : “Em về rồi.”
Liên Hi Hoàn tiếp tục tuy đánh giá cô, thật sự rất khác cô của một năm trước, một năm trước cô giống như con gà khô quắt, hiện tại cuối cùng cũng đã có da có thịt, hệt một chú báo vô cùng mạnh mẽ.
Mà hiện tại chú báo hoang này đã thu lại móng vuốt, đang ngoan ngoãn đứng ở trước mặt anh, chỉ thiếu nước chưa ưỡn bụng ra cho anh sờ thôi.
Anh cố ý đùa cô : “Gà Con, em cúi đầu mãi thế này có phải đã làm ra chuyện xấu rồi không?”
Giang Mộng Nhàn cười làm lành : “Không đâu không đâu.”
Tươi cười kia muốn bao nhiêu miễn cưỡng thì có bấy nhiêu miễn cưỡng.
Liên Hi Hoàn nhéo eo cô một cái, lại ngoài ý muốn đụng đến vạt áo may-ô, anh nghiêng thân thể, tránh đường : “Vào phòng đã.”
Anh mới tắm qua, chỉ quấn quanh mình một chiếc áo tắm, thân hình tinh tráng hoàn mỹ như điêu khắc, không tỳ vết, trên da thịt như còn đọng lại vài giọt nước đang chảy xuống.
Vừa vào phòng, Giang Mộng Nhàn đã thấy phòng ngủ hoàn toàn thay đổi, chăn ga gối đệm của cô giờ biến thành màu đỏ thẫm, cả căn phòng ngập tràn trong sắc đỏ quỷ dị.
Trên bàn trên giường rải đầy cánh hoa hồng, trên bàn nhỏ còn đặt hai chai rượu đỏ.
Khung cảnh này, muốn bao nhiêu quỷ dị thì có bấy nhiêu quỷ dị.
Giang Mộng Nhàn đánh giá căn phòng quỷ dị này, thấy trên tủ đầu giường có bày một thùng bao cao su còn chưa được mở.
Cô trợn mắt há hốc mồm.
Đây là muốn bán buôn à! Cả một thùng liền, thế này thì phải dùng bao nhiêu lần cho hết!
Liên Hi Hoàn ngồi lên giường, cẳng chân thon dài bắt chéo, anh uống một ngụm rượu, vỗ vỗ cái hộp bao cao su nọ, lộ ra nụ cười mê người với cô: “Nhanh đi tắm, nhớ tắm rửa cho sạch sẽ, lát gia còn hạ miệng.”
Trước mặt Giang Mộng Nhàn bỗng tối sầm, thiếu chút nữa ngất xỉu, cô mang theo linh hồn bị kinh hãi chạy vào nhà tắm.
Cô nhanh chóng tắm rửa, trong đầu thì nghĩ lí do thoái thác, cả chuyện cô chọc phải người không dễ chọc cũng phải nói hết, Liên Hi Hoàn không ra mặt thì e là không được.
Lần tắm này của cô mất cả một tiếng đồng hồ, Liên Hi Hoàn cũng không thúc giục cô, anh biết cô chạy không thoát.
Cuối cùng, cô vẫn phải chậm rì rì lau khô tóc, trùm khăn tắm đi ra, cần cổ thon dài trắng nõn như thiên nga, Liên Hi Hoàn đã tắt đèn, trong phòng chỉ có hai ngọn nến.
Không khí lãng mạn nhưng lại rất quỷ dị...
⬅ Trước Tiếp ➡