“Huýtttttt - - “
Trong tiếng động cơ tiếng gầm rú Giang Mộng Nhàn chỉ nghe thấy được một tiếng huýt sáo ngả ngớn, ánh mắt thoáng nhìn qua tên đàn ông tóc vàng, trong đôi mắt đang đeo kính của cô hiện lên ánh sáng lạnh.
Tóc Vàng có vẻ như càng lúc càng hưng phấn, anh ta lại dùng sức huýt sáo thật dài, đáng tiếc Giang Mộng Nhàn lại không thèm liếc anh ta lấy một cái, cô thông qua kính chiếu hậu nhìn thấy bốn chiếc xe việt dã đang cách mình không xa, bởi vì cô lái xe kề sát bên con Lincoln này cho nên có vẻ như bọn có điều kiêng kị, không dám lập tức ép sát cô.
Bên trong chiếc Lincoln dài lại xuất hiện thêm một cái đầu nữa, Liên Hi Hoàn ra sức nhìn ra ngoài : “Có cô em nào, để cho anh đây mở rộng tầm mắt cái!”
Một bàn tay to kéo mặt anh lại : “Thôi đi, cậu đã là người đàn ông có gia đình rồi, cách xa cô em này của tôi một chút!”
Tóc Vàng đẩy mặt Liên Hi Hoàn ra, tiếp tục nháy mắt ra hiệu với Giang Mộng Nhàn, chỉ thiếu nước chưa thò đầu ra chào hỏi thôi.
Một bàn tay lớn hơn bàn tay của anh ta dùng sức kéo khuôn mặt tuấn tú đẹp trai đến mức cả người thần đều phẫn nộ kia lại, kéo cho đến khi khuôn mặt kia dí bẹp vào ghế xe mới thôi.
……….
3: Người đàn ông đã kết hôn
“Đại gia anh muốn xem!”
Liên Hi Hoàn ló đầu ra xem, đáng tiếc, chỉ nhìn thấy được một cái gáy đầy hoang dã.
Giang Mộng Nhàn bỗng nhiên tăng tốc leo lên phía trước chiếc Lincoln.
Người đàn ông tóc vàng vui vẻ nói: “Có phải cô em này đang ra hiệu cho chúng ta dừng xe lại không! Hắc Thất, nhanh dừng xe!”
Người đang lái xe tên 'Hắc Thất', anh ta nhìn thoáng qua kính chiếu hậu, cảm thấy có điều không đúng, quả nhiên, thân xe chấn động, một chiếc xe việt dã đã xông lên, đầu xe hung hăng đánh vào thân xe Lincoln.
Ba người trên xe đụng đến ngã trái ngã phải.
Liên Hi Hoàn ổn định lại thân hình sau đó nhanh chóng nhận ra chuyện không thích hợp, anh ta hỏi Hắc Thất, Hắc Thất cực kỳ bất đắc dĩ : “Chúng ta có vẻ như bị người ta liên lụy rồi.”
Chiếc Yamaha kia đang bị chiếc xe việt phía sau bám sát, Yamaha vô cùng linh hoạt tránh né, bởi vì khoảng cách rất gần cho nên chiếc Lincoln cũng khó tránh khỏi việc bị ảnh hướng.
Yamaha có vẻ đã nhận ra người ngồi trong Lincoln đều là người có lai lịch, xe việt dã sẽ không dám trêu chọc cho nên mới lái đến bên này.
Liên Hi Hoàn ghé đầu đến hưng phấn nói : “Đâm đi!”
Xe của bọn họ là xe trải qua cải tạo đặc biệt, đừng nói là mấy chiếc xe có tính năng như xe việt dã, cho dù là xe quân dụng cũng dám đâm!
Hắc Thất, thả lỏng chân ga, thoáng đánh tay lái, đầu xe lao thẳng vào một chiếc việt dã phía trước, cùng là đụng xe nhưng hiệu quả hoàn toàn khác nhau, chiếc việt dã bị đâm nhanh chóng mất khống chế mà đâm đầu vào rào chắn, không còn đuổi theo được nữa.
Liên Hi Hoàn nhảy tới vị trí bên cạnh tài xế, thắt dây an toàn lại, anh nhìn chiếc Yamaha phía trước vẫn còn đang phóng như bay, nhưng vẫn bị hai chiếc việt dã kẹp ở giữa, cả ba chiếc việt dã dường như muốn vượt qua chiếc Lincoln này để ngăn cản đường đi của xe Yamaha phía trước.
Chờ xe việt dã thò đầu ra phía trước, Liên Hi Hoàn quyết đoán hạ lệnh : “Đụng tiếp!”
'Rầm’ một tiếng, chiếc Lincoln hung hăng đâm vào con việt dã đang định xông lên, chiếc việt dã bị đâm cho nát tanh bành ngay tại hiện trường, nó mất khống chế mà va phải cột điện đường.
“Hay lắm!” Tóc Vàng hứng trí bừng bừng vỗ tay ba cái : “Hắc Thất tránh ra, để cho tôi tới làm anh hùng cứu mỹ nhân thử xem!”
Liên Hi Hoàn vỗ bốp một cái khiến cái đầu kia thụt lùi về vị trí, còn mình thì hưng phấn bẻ lái đâm mấy chiếc xe kia.
Trong xe Lăng Vân vẫn không nói chuyện thì sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, luống cuống tay chân đeo dây an toàn vào: “Hai cậu đều điên cả rồi!”
Tóc Vàng vô cùng phấn khởi: “Kích thích, kích thích quá! Trở lại trở lại! Lần cuối cùng được kích thích như vầy chính là lúc quay phim đuổi đuổi tại Nam Phi, nhưng kia đều là quay phim, nào có kích thích như hiện tại!”
Liên Hi Hoàn vô cùng hưng phấn, ánh mắt một mực đặt trên cô gái như báo hoang ngồi trên con xe Yamaha phía trước cách đó không xa, thực muốn nhìn một chút xem lúc cô quay đầu lại sẽ có dáng vẻ thế nào.
Tuy anh ta cũng là người đã kết hôn, nhưng điều này không có nghĩa là anh ta không thể xem náo nhiệt.
…………
1: Lão biến thái đã trở lại!
Giang Mộng Nhàn đoán đúng rồi, người ngồi trên chiếc Lincoln kia thật đúng là người không dễ chọc, xem như cô đã họa thủy đông dẫn* thành công.
Người bên trong chiếc Lincoln bắt đầu ra tay rồi.
Nhưng vẫn có hai chiếc việt dã còn chưa có giải quyết được, chúng bọc vây hai bên trái phải của cô, mắt thấy hai bên đều bẻ tay lái dùng sức đánh tới, dưới tình thế cấp bách, Giang Mộng Nhàn nhanh chóng giảm tốc độ, nhanh chóng lui lại, hai chiếc việt dã đụng phải nhau, 'rầm rầm' hai tiếng, cọ sát tóe ra tia lửa điện, nhưng rất nhanh chúng nó liền tách ra, thả chậm tốc độ một lần nữa bọc đánh Giang Mộng Nhàn.
Giang Mộng Nhàn cố ý giảm tốc độ, cùng tiến cùng lùi với chiếc Lincoln phía sau.
Cửa kính xe mở ra, Tóc Vàng lại ló đầu ra chào hỏi Giang Mộng Nhàn: “Hi, cô em!”
Giang Mộng Nhàn thoáng dùng ánh mắt nhìn cái tên Tóc Vàng thò đầu kia, thế là cô cố ý làm một nụ hôn gió với anh ta khiến cho tên Tóc Vàng bị mê muội đến thần hồn điên đảo.
Dù sao sau đêm nay sẽ chẳng ai biết tên Tóc Vàng là ai, mà xe cô không có biển số cho nên anh ta cũng đừng mơ tìm ra cô là ai, Giang Mộng Nhàn không hề sợ hãi, hoàn toàn không hề ý thức đến việc mình là người đã có chồng.
Liên Hi Hoàn ngồi ở tay lái phụ, miệng mím chặt lại, rõ ràng là mình ra tau, vì sao người nhận được nụ hôn gió kia lại là cái tên thiểu năng ngồi sau chứ? Anh ta không phục, chuẩn bị thò đầu ra đòi lấy một nụ hôn gió, tuy đã là nhân sĩ kết hôn, nhưng người khác có, vì sao anh ta lại không thể có!
Lúc này, hai cái xe việt dã theo sau lại đuổi đến, bởi vì Yamaha và Lincoln của bọn họ là cùng tiến cùng lùi, người trên xe việt dã thấy Giang Mộng Nhàn có vẻ rất quen thuộc với người trên Lincoln, cho nên người trên Lincoln cũng nằm luôn trong phạm vi bị công kích.
Ầm!