⬅ Trước Tiếp ➡
Trải qua một lần như sống trong địa ngục, linh hồn cùng thân thể cô như được lột xác, đã không còn là Giang Mộng Nhàn trước kia nữa.
Cô yên lặng ngồi ở trên ghế của nguyên cáo, hai mắt lạnh nhạt, nhìn không ra vui buồn, Trương Trạch Thiên ở bên kia nhìn về phía cô, trong lòng chất chứa một nỗi niềm nào đó không biết tên.
Mẹ Trương cũng không nghĩ tới nhà mình còn phải đến cả nơi này, hơn nữa bị cáo lại còn là Giang Mộng Nhàn, thế là bà ta ngang nhiên mắng người ngay trước mặt Trương Trạch Thiên: “Tôi biết ngay tiện nhân này không có lòng tốt mà! Thông đồng với con trai tôi chính là vì tiền bạc của nhà họ Trương tôi!”
Loại phụ nữ thấp hèn này trèo lên người con trai bà ta không phải là vì tiền sao?
Có nháo lớn thế nào cô cũng đừng mơ nhận được một đồng nào từ nhà họ Trương!
Luật sư mà nhà họ Trương mời đến cũng là một người vô cùng nổi tiếng trong nghề, ông ta rất hy vọng có thể đánh một trận với Mạnh Hiểu, hơn nữa đối còn cam đoan với nhà họ Trương là sẽ thắng phiên tòa này.
2: Nói xin lỗi tôi!
Nhà họ Trương cũng rất mong chờ vào kết quả thẩm vấn của tòa án, bọn họ không chỉ muốn thắng trận này mà còn muốn phản cáo Giang Mộng Nhàn tội vu cáo.
Toà án bắt đầu thẩm vấn, đầu tiên sẽ do bên nguyên cáo đưa ra bằng chứng nhân chứng, Giang Mộng Nhàn ngồi ở chỗ nguyên cáo nhắm mắt dưỡng thần, toàn bộ đều do Mạnh Hiểu nói chuyện.
Anh ta trình lên quan tòa từng chứng cứ một, lúc Giang Mộng Nhàn được Kim Khải tìm thấy tại hầm cầu, cô còn được đưa đến bệnh viện làm kiểm tra, xác định cô vẫn còn là xử nữ, cô còn phải mang giấy xét nghiệm kia đến cho chồng tương lai của cô xem cho nên lúc này vừa hay nó có tác dụng.
Trừ đó ra, còn có kết quả kiểm tra thân thể mà Giang Mộng Nhàn mới làm gần đây nữa, tất cả đều chứng minh cô chưa bao giờ mang thai, càng không có chuyện sẩy thai.
Giấy khám nghiệm đã được đôi bên thông qua kiểm chứng, tất cả đều là thật.
“... Chính miệng bác sĩ Vương cũng thừa nhận, đương sự của tôi chỉ bị cảm bình thường, nhưng lại bị ông ta làm giả chứng cứ vu oan là có thai, dẫn đến việc này gây ra ảnh hưởng vô cùng lớn đối với cuộc sống sinh hoạt và công việc học tập của thân chủ tôi, thiếu chút nữa còn gây ra hậu quả không thể gánh vác nổi.” Mạnh Hiểu nghiêm mặt, giọng nói lạnh nhạt, mỗi lần muốn mời anh ta lên tòa cũng phải tốn đến con số cả trăm triệu, cho nên loại án kiện chỉ có mấy triệu này anh ta không thèm để mắt đến, thật chẳng khác gì dùng dao giết trâu đi giết gà.
Nhưng người ủy thác lại có thân phận rất lớn.
Bác sĩ Vương cũng thú nhận ngay tại hiện trường khiến tất cả mọi người đều phải rộ lên.
Thì ra đều là do bác sĩ Vương làm giả!
Chỉ bởi vì một tờ giấy khám của ông ta mà Giang Mộng Nhàn phải gánh cái tiếng xấu là mang thai, sau đó còn có lời đồn nói cô qua lại với nhiều người đàn ông, rồi lời đồn cô sẩy thai, chuyện này còn rất nổi trên các trang mạng xã hội như weibo, được cánh truyền thông đưa tin rầm rộ, tạo thành ảnh hưởng cực xấu đến danh tiếng của trường trung học hàng đầu Thành Nam khiến cho hội phụ huynh éo hiệu trưởng phải ra mặt đuổi Giang Mộng Nhàn ra khỏi trường học.
Lúc trước hiệu trưởng cũng rất không nỡ, Giang Mộng Nhàn gần như lúc nào cũng đứng nhất về mặt thành tích học tập, nhưng áp lực từ dư luận và hội phụ huynh quá lớn, rất nhiều cha mẹ là người có tiền có thế cho nên ông ta bị buộc phải đuổi học bất đắc dĩ.
Lúc này, hiệu trưởng ở bên nghe xong thì thở dài, ông ta cũng biết, sau khi Giang Mộng Nhàn rời khỏi trường học, tiền đồ đã hoàn toàn bị hủy.
Nhưng cũng may, hiện tại cô đã thi đỗ đại học Kinh Đô như ý nguyện, còn có năng lực mời được luật sư biện hộ cho mình nữa!
Quá trình biện hộ vẫn còn đang tiếp tục, luật sư của bị cáo Trương Dao Dao cũng liệt kê một số chứng cứ, chứng minh đương sự Trương Dao Dao của mình không hề hãm hại Giang Mộng Nhàn.
Nhưng toàn bộ chứng cứ đều chỉ hướng về phía Trương Dao Dao, số điện thoại rồi tài khoản chuyển khoản đều là của Trương dao Dao, hơn nữa bác sĩ Vương lại còn đứng ra chỉ và xác nhận Trương Dao Dao, tuy chưa từng gặp mặt nhưng ông ta đã nghe qua giọng nói kia.
Người lúc trước lấy tiền ra khiến bác sĩ Vương hãm hại Giang Mộng Nhàn chính là Trương Dao Dao!
Luật sư biện hộ của bị cáo đưa ra bao nhiêu luận chứng đều bị Mạnh Hiểu phủ định, cuối cùng, quan toà đưa ra phán quyết ︰ chuyện Trương Dao Dao phỉ báng Giang Mộng Nhàn đã thành định luận, Trương Dao Dao có trách nhiệm phải xin lỗi Giang Mộng Nhàn, hơn nữa còn phải đăng báo khôi phục lại danh dự đồng thời bồi thường cho Giang Mộng Nhàn năm trăm vạn.
Sau khi tòa án đưa ra phán quyết, người nhà họ Trương đều sợ ngây người: nhà họ Trương bọn họ vậy mà lại thua, bại bởi một con nhóc không hề có chỗ dựa!
………..
1: Cao thủ
Toà án kết thúc phiên thẩm vấn, nhà họ Trương từ chối không chịu xin lỗi, hơn nữa còn bày tỏ không phục, muốn chống án.
Tuy phiên tòa không thắng hoàn toàn, nhưng từ trận khẩu chiến vừa rồi thì biểu hiện của Mạnh Hiểu quá mạnh gần như không ai có thể địch nổi, cho dù có mở phiên tòa phúc thẩm lần hai cũng không có mấy tác dụng.
Hiện tại Giang Mộng Nhàn đã được khôi phục danh dự, bác sĩ Vương cũng đã đứng ra xin lỗi và nhận tội ngay tại hiện trường, hơn nữa còn muốn đăng bài đính chính khôi phục lại danh dự cho Giang Mộng Nhàn.
Người nhà họ Trương không phục, bày tỏ bọn họ sẽ theo phiên tòa này tới cùng, giống ý như trong dự đoán của Giang Mộng Nhàn, bọn họ sẽ không dễ dàng thỏa hiệp như vậy.
Lúc đi ra khỏi tòa án, Giang Mộng Nhàn bị rất nhiều người vây quanh, đầu tiên chính là hiệu trưởng trường trung học Thành Nam.
“Mộng Nhàn à, là thầy có lỗi với em - - “
Giang Mộng Nhàn không nói gì, cô chỉ cười rồi nói, “Chuyện gì xảy ra thì cũng đã xảy ra rồi, hiện đang có nói cái gì cũng vô dụng, nếu không nhờ có thầy thì chưa chắc em đã hoàn thành xong được chương trình lớp 11.”
Lúc thi vào trung học, Giang Mộng Nhàn trúng tuyển vào Trường trung học hàng đầu Thành Nam với thành đích đứng đầu toàn khối, lúc ấy cô còn đang ở nhà cậu, cậu không cho cô đi học mà muốn cô ra ngoài đi làm kiếm tiền, lúc ấy hiệu trưởng tự mình tới cửa đón Giang Mộng Nhàn đến trường học, cung cấp cho cô chỗ ăn ở miễn phí, học phí cũng đều được miễn toàn bộ, hơn nữa còn được nhận học bổng toàn phần.
Lúc trước khi chuyện bị nháo lớn, có rất nhiều cha mẹ có quyền thế đều đứng về phía người nhà họ Trương ngăn chặn tại phòng làm việc của hiệu trưởng, ông cũng không có biện pháp nào nên mới phải đuổi học Giang Mộng Nhàn.
“Hoan nghênh trò thường xuyên quay về thăm trường.” Hiệu trưởng vỗ vỗ bờ vai cô.
Mạnh Hiểu cũng tự mình lái xe rời đi, phiên tòa này nhàm chán đến mức khiến anh ta thiếu chút nữa đã ngủ gật.
Giang Mộng Nhàn đi đến bãi đỗ xe, tìm được con xe Yamaha của mình, mới vừa đội mũ lên, bỗng nhiên nghe thấy đằng sau có tiếng bước chân vội vàng truyền đến, cô quay đầu, chỉ thấy Trương Trạch Thiên một thân chính trang cùng mẹ Trương, Trương Dao Dao và đám người Lưu Xuyến Thiển đều đứng hết phía sau lưng cô.
Mẹ Trương chỉ vào cái mũi cô mà mắng : “Đồ tiện nhân, cô ở cùng với Trạch Thiên nhà chúng tôi còn không phải là vì tiền bạc sao? Tôi nói cho cô biết, cô đừng mơ lấy được một cắc tiền nào!”
Giang Mộng Nhàn lạnh lùng hừ một tiếng, lúc trước chính là người nhà họ Trương ồn ào phách lối nhất quyết tâm ép trường học phải đuổi học Giang Mộng Nhàn.
Lưu Xuyến Thiển vội vàng an ủi mẹ Trương, đương nhiên cũng không quên giả mù sa mưa mà nói : “Bác gái bác đừng nóng giận, vì người như thế mà chọc tức thân thể mình thì thật không đáng.”
Trương Dao Dao nhìn Giang Mộng Nhàn, tức giận đến mức mặt mặt mũi hung tợn, thiếu chút nữa đã xông lên cho Giang Mộng Nhàn một cái tát : “Tiện nhân thì chính là tiện nhân, cô nghĩ rằng tiền của nhà họ TRương tôi dễ lấy như vậy à? Cô cứ chờ đó, chúng ta vẫn còn tiếp tục phiên tòa này!”
⬅ Trước Tiếp ➡