1: Chồng cô có hơi lớn tuổi
“Ông chủ Kim, con gái ông vừa đen vừa gầy, mới học lớp 11 đã mang thai rồi đi nạo thai khiến cả trường biết chuyện, cha mẹ còn bị trường học mời đến làm thủ tục đuổi học, cái chất lượng này... ha, năm vạn tệ thôi, không thể nhiều hơn!”
“Đồn nhảm, đều là đồn nhảm hết! Thầy Lăng, thầy xem thử xem, tôi có giấy giám định đây! Vừa mới tròn mười tám tuổi thôi, giá trị tuyệt đối có thể lên đến 20 vạn!”
“Sáu vạn!”
“Ít nhất phải tám vạn!”
“Được rồi, tám vạn thì tám vạn đi, chuyển khoản qua wechat nhé.”
Thế là Giang Mộng Nhàn cứ vậy bị cha ruột của cô là Kim Khải bán cho Lăng Vân với cái giá tám vạn, bởi vì Lăng Vân phán xí nghiệp Kim Khải rơi vào tình trạng phá sản là do mệnh cách của Giang Mộng Nhàn quá cứng, xung khắc với nhà họ Kim, tuy từ lúc cô sinh ra còn chưa được nhìn mặt cha mình, nhưng Lăng Vân lại là một ông thầy bói đại khái có thể bóc trần vận xấu của cô, thế là hai người làm một vụ hợp tác đơn giản.
Lăng Vân trông còn rất trẻ, lịch sự, nhưng trong giới thượng lưu tại kinh đô, anh ta không chỉ có uy vọng cao mà còn được tung hô thành 'đại sư huyền học hàng đầu kinh đô’, cho dù anh ta có nói cứt thơm thì cũng không có ai nghi ngờ.
Giang Mộng Nhàn xách theo một cái túi da cũ dơ dáy bẩn thỉu, mặc chiếc váy liền áo cũ kỹ, cô độc đứng ở bên cạnh cúi thấp đầu, trên khuôn mặt nhỏ nhắn đen sẫm gầy guộc bị bao trùm bởi sự mê mang, đôi mắt trống rỗng tựa như bị rút hết linh hồn, chỉ có thể nhìn thấy trong đôi con người là sự trầm lặng u ám, trong tay nắm chặt một tờ ‘giấy giám định’ được coi là có thể chứng minh sự trong sạch của cô, cả người trống rỗng, vô cảm.
Cô dựa vào cố gắng của bản thân, khó khăn lắm mới thi đỗ trường trung học phổ thông Thành Nam, được miễn phí ăn ở áo cơm không lo, còn có thể lấy được học bổng hạng nhất, nếu có thể thuận lợi thi đỗ vào trường đại học hàng đầu kinh đô thì cô có thể hoàn toàn thay đổi vận mệnh của mình, nhưng chỉ một lời truyền miệng nói cô mang thai đã khiến cô trong một đêm mất đi tất cả từ con đường học tập, tiền đồ tương lai cùng với tình yêu đầu...
Kim Khải đi rất vội, cũng không thèm nhìn Giang Mộng Nhàn lấy một cái, chỉ hy vọng ôn thần này có thể cút càng xa càng tốt, đừng gây họa cho tài sản của ông ta nữa.
Sau khi ông ta đi, Giang Mộng Nhàn cúi đầu, lưng đeo hành lý, tay cầm túi đựng sách đi theo Lăng Vân ra khỏi quán cà phê.
Lúc cô đang phải sống dưới gầm cầu, ăn đất mà sống thì cha cô từ trên trời giáng xuống tới đón cô về, bàn đầu là đưa đến bệnh viện làm xét nghiệm trước, sau đó giao cho khách sạn tắm rửa sạch sẽ thay một bộ quần áo mới rồi đưa đến chỗ người được gọi là Lăng Vân này, cả một buổi sáng chẳng có được hạt cơm vào bụng, cô đã đói đến bụng réo không ngừng.
Nhưng sau 12 giờ trưa cuối tháng chín, ánh mặt trời gay gắt, Giang Mộng Nhàn cúi thấp đầu đứng ở dưới ánh mặt trời, cả người phơi nắng đến vàng cả ra, Lăng Vân diện đồ tây, đứng cùng cô tạo thành hai thái cực đối lập, anh ta bung cây ô đen nhỏ vừa che nắng cho mình, vừa gọi điện thoại.
“Alo? Ông bạn, đang trên đường à? Tôi đã đón được vợ cậu rồi, cho cậu 10 phút, nếu còn không đến kịp thì tôi sẽ đưa vợ cậu đến nhà khác đó.”
Giang Mộng Nhàn vẫn không nói gì, dựng thẳng vành tai lên nghe ngóng.
Đây là đang nói chuyện với chồng tương lai của cô đó à?
Nghe nói mệnh của chồng cô cũng là mệnh cứng, khắc chết hết người nhà rồi, ai dính vào thì người đó xui xẻo, vừa sinh ra đã khắc chết mẹ, mười tuổi khắc chết bà ngoại, mười tám tuổi thì khắc cho người cha chưa từng gặp mặt thiếu chút nữa phá sản vào tù bóc lịch.
Hai người bọn họ kết hợp vừa hay cứng đối cứng, tạo phúc cho xã hội.
Giang Mộng Nhàn vô lực tưởng tượng bộ dáng của chồng tương lai, quả đầu Địa Trung Hải này, mũi củ tỏi này, tai to mặt lớn này, nếu còn có thêm bụng bia nữa thì đúng là hoàn mỹ, nghe giọng điệu thì dường như còn có chút lớn tuổi nữa ha, tầm 40 nhỉ? Ồ, vẫn còn quá trẻ, ít nhất cũng phải 50 đổ lên đi.
………….
2: Chồng cô có hơi lớn tuổi
Nói hai câu ngắn gọn xong, Lăng Vân cúp điện thoại, cuối cùng cũng nhớ tới Giang Mộng Nhàn là người sống, anh ta mở miệng cúi đầu nói với cô câu đầu tiên ︰
“Tuy chồng cô có hơi lớn tuổi, nhưng dáng vẻ cũng không tệ, còn là một trai tân.”
Sau đó lại dặn dò cô: “Đợi lát nữa nhớ phải ngoan, phải chủ động gọi chồng đó.”
Giang Mộng Nhàn mở to đôi mắt vô hồn nhìn anh ta, cô bỗng có dự cảm xấu, chồng cô không chỉ đầu trọc, trán bóng, bụng bia hơn nữa có khả năng bán thân bất toại, không có năng lực...ấy ây.
Thôi, chỉ cần có miếng cơm ăn, tốt nhất là có thể cho cô tiếp tục đến trường là được rồi, còn bụng bia thì bụng bia đi, không có năng lực thì càng tốt, chỉ sợ có cái tính kì lạ, hoặc tâm lý lại biến thái gì đó thôi!
Cả người cô đang nóng đến đổ mồ hôi, bỗng nhiên toàn thân chợt lạnh run, rùng mình một cái.
Vừa mới rùng mình xong thì một chiếc Maybach bóng loáng như gương lao đến với tốc độ 100km/h, hơn nữa còn đỗ ngay sát mặt bọn họ.
Lăng Vân bung ô đi về phía trước một bước, Giang Mộng Nhàn đoán đó là xe của ông chồng tương lai nhà cô, cho nên cô giữ vững tinh thần nhìn thẳng.
Nắng vàng chói mắt khiến cho thế giới xung quanh như sáng lấp lánh, cửa kính xe Maybach màu đen khiến cô có cố mở to mắt cũng không nhìn thấy người bên trong, cửa ghế lái được mở ra trước, một chiếc chân thon dài duỗi ra, đôi giày đen bóng vững vàng hạ cánh trên mặt đất, chứng tỏ người tới là một người đàn ông mặc âu phục.
Giang Mộng Nhàn theo chiếc chân dài kia nhìn lên thấy được một người đàn ông tầm 30 tuổi, làn da màu đồng cổ, ngũ quan đoan chính, bên mi trái hình như có một vết sẹo khiến cả khuôn mặt càng thêm nam tính.
Đây là ông chồng có hơi... lớn tuổi của cô đó hả?
Giang Mộng Nhàn quả thật giật mình, theo cô thì đây là mẫu người đàn ông đẹp trai tài giỏi!
Người chồng hoàn mỹ như vậy càng khiến trong lòng cô thêm mấy phần hoảng sợ - - anh không có bụng bia, cũng không có quả đầu Địa Trung Hải, thế thì phải có nguyên nhân đặc biệt nào đó thì mới không kết hôn, ví dụ như tâm lý biến thái, hơn nữa còn có thể là cực kỳ biến thái! Giá trị nhan sắc càng cao, tâm lý càng vặn vẹo!
Giang Mộng Nhàn sợ tới mức bắp chân mềm nhũn, cô cảm thấy mình nên ngoan chút, chủ động chút, miễn cho sau này đến nhà chồng lại phải chịu khổ, vì thế, cô lấy hết dũng khí, tiến lên hai bước, chủ động mở miệng : “Ch - - “
Chữ ‘chồng’ còn chưa nói được trọn vẹn, 'chồng' cô đã lạnh lùng quay người lại, cung kính mở cửa sau của Maybach ra, từ ghế sau xe lại xuất hiện một cẳng chân còn thon dài hơn cả chân của ‘chồng’ cô.
Một người đàn ông mặc áo sơmi tuyết trắng bước xuống xe, lớp áo mỏng vào mùa hè không thể che khuất được tỉ lệ thân hình hoàn mỹ của anh, dáng đứng thẳng tắp như tùng, không khác gì một cái móc áo di động, tóc tai có hơi loạn nhưng trong loạn lại có nét cá tính, vài lọn tóc buông rơi trên vầng trán đầy anh khí, sợi tóc đen tuyền dưới ánh mặt trời như bị phản xạ lấp lánh, gương mặt đẹp trai như tạc, cho dù có đeo kính mắt cũng không che dấu được khí chất bất phàm.
Anh ngược nắng đi tới giống như mang ánh hào quang của Thần khiến cho Giang Mộng Nhàn kinh ngạc đến quên cả gọi chồng, cứ thế nhìn người ta, thấy anh chậm rãi tháo kính xuống, một đôi mắt thâm thúy mắt rơi vào trong mắt Giang Mộng Nhàn.
Đôi mắt người nọ đánh giá Giang Mộng Nhàn trên dưới vài lượt, lần thứ nhất trong mắt xuất hiện vẻ chán ghét, mày kiếm hơi nhíu lại, nhìn lần thứ hai, có vẻ như đang tự thuyết phục chính mình, áp chế sự chán ghét kia xuống, nhìn đến lần thứ ba cuối cùng đôi lông mày mới chịu thả lỏng, trong mắt xuất hiện chút thích thú.
Anh bước tới chỗ Giang Mộng Nhàn, mang theo gió lạnh thổi đến, Giang Mộng Nhàn chỉ thấy, anh vươn tay đoạt lấy cây ô đen của Lăng Vân che lên đỉnh đầu Giang Mộng Nhàn, thay cô che đi phần ánh nắng gay gắt, mang đến chút râm mát.
Anh ném cho Lăng Vân một ánh mắt lạnh lùng rồi mới mở miệng ︰
“Cậu phơi cháy vợ tôi rồi!”
…………..