Trên điện thoại hiển thị vài cuộc gọi nhỡ, đầu tiên là số điện thoại chưa được lưu, nhưng Lâm Tố Tâm biết đây là số điện thoại Hạ Minh Tuyên gọi cho cô lúc sáng, còn lại đều là Phùng Tư Tư gọi đến. Không ngờ khi cô để im lặng, tiểu nha đầu này cũng đến tìm cô, đúng thật là trùng hợp, không biết có chuyện gì?
Lâm Tố Tâm do dự một hồi, vẫn là gọi cho Hạ Minh Tuyên trước.
Điện thoại vừa đổ chuông đã có người nghe máy, giọng nói trầm thấp của Hạ Minh Tuyên từ đầu dây bên kia truyền đến: “Tố Tâm?”
Lâm Tố Tâm đang định nói, nhưng điện thoại đột nhiên bị cúp.
Lâm Tố Tâm hoài nghi nhìn điện thoại. Có ý gì vậy? Lẽ nào là đang bận, không tiện nghe điện thoại? Có vẻ như âm thanh trong điện thoại vừa rồi tương đối ồn ào, còn có cả tiếng nhạc.
Cô vừa đặt điện thoại xuống thì bỗng nghe thấy một tiếng nhạc chuông êm tai, nhạc chuông này rất lạ, nhưng rõ ràng là rất gần cô, còn rất rõ nét.
Lâm Tố Tâm quay đầu tìm kiếm một lúc mới phát hiện đây là chiếc điện thoại vừa mở trong hộp ra đang đổ chuông.
Cố lấy điện thoại ra khỏi hộp, nhìn kĩ thì thấy đây cũng là điện thoại iPhone, nhưng rõ ràng là đặt làm, trên lớp vỏ màu hồng có một hình trái tim được khảm kim cương vỡ, dưới lỗ cắm tai nghe treo một viên ruby hình trái tim, bên dưới trang trí tua rua lấp lánh.
Vừa rồi chỉ là nhìn lướt qua, bây giờ nhìn kỹ lại, Lâm Tố Tâm lại một lần nữa kinh ngạc về mức độ xa xỉ của Hạ Minh Tuyên. Cô không nghĩ cậu ba nhà họ Hạ sẽ dùng điện thoại khảm đá quý nhân tạo, vì vậy câu hỏi được đặt ra là chiếc điện thoại iPhone xa xỉ này rốt cuộc trị giá bao nhiêu tiền?
Nhạc chuông vẫn không ngừng vang lên, Lâm Tố Tâm lướt nhìn màn hình trước khi nghe điện thoại, tay run lên suýt đập điện thoại xuống đất.
Chỉ thấy một chữ lớn hiển thị rõ ràng trên vị trí hiển thị cuộc gọi---Chồng.
Tay cầm điện thoại của Lâm Tố Tâm không ngừng run rẩy, may vẫn còn nhớ chiếc điện thoại này rất đắt, bán cô đi cũng không đền được, nên mới không đập điện thoại.
Cô vuốt màn hình kết nối điện thoại: “Hạ Minh Tuyên! Anh có ý gì?”
“Cái gì mà có ý gì?” Hạ Minh Tuyên rõ ràng đã đổi địa điểm, âm thanh trong điện thoại đã yên tĩnh hơn nhiều, anh ta dùng một giọng điệu thản nhiên nói: “Cô gái kia, em là người đầu tiên dám cúp điện thoại của tôi, em nói xem tôi nên đối phó với em như nào?”
“Cái gì?” Lâm Tố Tâm sững sờ một chốt, mới nghĩ đến lúc sáng ở phòng giáo vụ, cô đúng là đã cúp điện thoại của Hạ Minh Tuyên.
“Không chỉ cúp điện thoại của tôi, mà còn chặn tôi?” Hạ Minh Tuyên nói.
Lâm Tố Tâm vừa nghĩ đến tình huống lúc đó, đột nhiên nổi giận nói: “Anh còn nói được nữa à! Đều tại anh, hại tôi bị người ta đuổi khỏi phòng giáo vụ, còn có hai nhân viên bảo vệ áp giải tôi, anh nói tôi làm sao nghe được điện thoại? Tôi sợ lát sau có người xông tới đánh tôi rồi!”
Hạ Minh Tuyên cười nhẹ nói: “Bọn họ không dám, em chỉ cần nói với bọn họ, em đang nói chuyện điện thoại với tôi, cam đoan sẽ hù chết tất cả đám người phòng giáo vụ.”
“Ai sẽ tin lời tôi nói chứ?” Lâm Tố Tâm nói: “Tôi là một cô gái xuất thân bình thường, mấy hôm trước vừa bị đuổi học, hôm nay lại trở thành bạn của Tổng giám đốc? Những người có đầu óc bình thường sẽ không tin đâu. Anh đang cố tình lừa tôi!”
Hạ Minh Tuyên cười nói: “Sao lại không tin? Không phải em ngồi xe của tôi đi ở cổng tòa nhà hành chính à? Còn nhắn lại muốn người của phòng giáo vụ cuốn xéo? Hai nhân viên bảo vệ đi theo em có lẽ đã hoảng sợ rồi, Trưởng phòng bảo vệ đã gọi điện đến chỗ Trợ lý Giang xin lỗi rồi. Sau khi tôi nghe Trợ lý Giang nói mới biết, em cũng biết ra oai như vậy.”
2: Thật sự bị nuôi nhốt rồi
Lâm Tố Tâm nghe xong lời anh ta nói càng tức giận hơn và nói: “Ra oai cái gì, đều là bị anh ép! Rốt cuộc anh có ý gì? Nếu đã bảo tôi hôm nay đến phòng giáo vụ, tại sao không nói rõ với giáo viên ở đó, anh biết hôm nay tôi xấu hổ như thế nào không?”
Hạ Minh Tuyên nghe xong câu này, không biết tại sao lại bật cười, có vẻ rất vui.
Lâm Tố Tâm khó chịu: “Trêu đùa tôi vui lắm đúng không? Vậy anh cứ cười tiếp đi, tôi cúp máy đây!”
Hạ Minh Tuyên lúc này mới thôi cười, thấp giọng nói: “Tiểu nha đầu, em lại dám cúp điện thoại của tôi xem!”
Giọng nói trầm thấp lại gợi cảm dường như có ma lực, tay Lâm Tố Tâm run lên, không dám cúp điện thoại.
Hạ Minh Tuyên nói: “Tôi không cười em, tôi nghĩ là em đã làm rất tốt. Làm vị hôn thê của tôi thì phải có sự quyết đoán như thế. Nếu như bị người khác hù dọa vài lần đã khóc rồi, vậy thì tôi đau đầu lắm.”
“Đừng nói linh tinh, tôi không phải vị hôn thê của anh!” Lâm Tố Tâm cau mày nói.
“Được thôi.” Hạ Minh Tuyên rất biết lắng nghe, “Tạm thời vẫn chưa phải.”
Lâm Tố Tâm nói: “Sau này cũng không phải.”
Hạ Minh Tuyên nói: “Cái đó không chắc, việc sau này ai mà biết được chứ?”
Lâm Tố Tâm nói: “Anh đừng có nói nhảm, tuy mẹ tôi kêu gia đình anh chăm sóc tôi, nhưng không có công không nhận lộc, tôi sẽ không lấy những thứ không nên là của tôi. Vừa rồi có người gửi rất nhiều đồ đến, nói là anh mua cho tôi, những thứ này quá quý giá, tôi không thể nhận.”
Hạ Minh Tuyên không vui nói: “Đừng nói với tôi những thứ này nên hay không nên, nếu đã tặng cho em thì em cứ nhận đi. Dù sao cũng không đáng bao nhiêu tiền, em không cần cảm thấy gánh nặng.”
Không đáng bao nhiêu tiền! Tay Lâm Tố Tâm run lên, lại suýt nữa đập vỡ điện thoại.
Lâm Tố Tâm kiên trì nói: “Dù sao tôi cũng sẽ trả lại tiền cho anh.”
Hạ Minh Tuyên cười, “Vậy được rồi, máy tính xách tay 250.000, điện thoại 200.000, hai bộ lễ phục 550.000, một bộ âu phục 150.000, đồng phục……”
Lâm Tố Tâm nghiến răng nói: “Được rồi, tôi biết tôi không trả được, dù sao thì tôi cũng sẽ không lấy!”
Hạ Minh Tuyên cười nhẹ một tiếng nói: “Được rồi, tiểu nha đầu, đừng có tự trọng như vậy, tự trọng không thể đem ra ăn được. Em có biết tại sao tôi muốn ép em, để người khác nhìn thấy em ngồi xe của tôi, chứ không để em bí mật làm xong học bạ không?”
Lâm Tố Tâm nói: “Không phải là anh cố ý trêu đùa tôi sao? Xem tôi làm trò cười cho thiên hạ rất vui!”
“Tôi giống người vô vị như vậy sao?”
“Giống!” Lâm Tố Tâm không chút do dự.
Hạ Minh Tuyên bất lực nói: “Tôi chỉ muốn để em biết, nếu em muốn hoàn thành việc học của mình ở Học viện Ngân Diệu thì em phải thừa nhận quan hệ với tôi. Em cho rằng nếu em thận trọng, lặng lẽ là có thể ở lại trong trường ư?”
“Tại sao không? Tôi đã ở được cả năm rồi!” Lâm Tố Tâm phản bác nói.
Hạ Minh Tuyên nói: “Đó là trước kia, không có ai để ý em. Nhưng bây giờ thì khác, sau khi chuyện giữa em và Mộ Hàn Khanh bị phanh phui, chỉ cần em còn ở trong trường một ngày, Đỗ Lâm Nhi sẽ không bỏ qua cho em. Cậu của Đỗ Lâm Nhi cũng là thành viên của ban giám đốc nhà trường, tôi không thể tùy tiện đuổi cô ta. Giáo viên ở phòng giáo vụ ức hiếp em, tôi có thể đuổi bà ta, nhưng nhóm fan hâm mộ của Mộ Hàn Khanh đông như vậy, lẽ nào tôi có thể đuổi hết bọn họ? Kể cả có đuổi hết bọn họ, những người khác sẽ loại trừ em, cô lập em. Lẽ nào tôi còn có thể ép buộc họ làm bạn với em sao?”
1: Chỗ dựa lớn mạnh hơn.
Những gì Hạ Minh Tuyên nói cũng là điều mà Lâm Tố Tâm lo lắng, sau khi trải qua chuyện ở phòng giáo vụ sáng nay, cô quả thật đã sâu sắc cảm nhận được sự gian nan khi sinh tồn trong ngôi trường này.
Ban đầu cô cho rằng, dựa vào kinh nghiệm sống lâu hơn nhiều năm ở kiếp trước, mấy cái chuyện nhỏ nhặt của học sinh trung học này cô nhất định có thể giải quyết ổn thỏa, nhưng sự thật là, ở chỗ này, cho dù cô có năng lực thế nào đi nữa nhưng nếu không có gia thế khủng hoặc là thực lực của một học sinh xuất sắc phi thường thì sẽ chẳng có ai để mắt đến cô, chuyện gì cô cũng làm không xong.
Lâm Tố Tâm bị nói trúng tim đen, khó chịu trong lòng, phản bác: “Xa lánh thì xa lánh, tôi cũng chẳng quan tâm!”
“Đừng ngây thơ thế!”
Hạ Minh Tuyên bỗng nhiên nghiêm nghị nói khiến Lâm Tố Tâm càng hoảng sợ hơn.
Thấy cô không lên tiếng, Hạ Minh Tuyên nói tiếp: “Hiện thực bây giờ là vậy, cô bị Mộ Hàn Khanh vứt bỏ, sau đó ai ai cũng muốn đạp cô một cú. Bây giờ, nếu cô muốn không bị người ta bắt nạt nữa thì cách duy nhất là để cho họ biết, cô đã tìm được một chỗ dựa lớn mạnh hơn. Cho dù không có Mộ Hàn Khanh, cô cũng là người mà họ không chọc nổi.
Lâm Tố Tâm âm thầm cắn răng, rất muốn nói tôi không cần dựa vào anh đâu! Nhưng mà, sâu trong nội tâm cô cũng biết, những gì Hạ Minh Tuyên nói là sự thật.
Lâm Tố Tâm suy nghĩ một lúc rồi nói: “Được rồi, tôi thừa nhận anh nói rất có lý. Nhưng mà, tôi nghe nói anh cũng rất nổi tiếng ở Ngân Diệu, chắc cũng không có bạn gái cũ gì đó một hai tới tìm tôi gây phiền phức chứ?”