Ý Ý hoảng sợ, cô chạy rất nhanh, đến chỗ lối rẽ, không gian không lớn không nhỏ, trong lúc nhất thời cô không phanh lại được, chân đá vào bình hoa cao bằng nửa người, những mảnh vỡ văng ra, bắn lên mu bàn tay của cô, Ý Ý căn bản không có thời gian để ý, cô mở cửa cầu thang thoát hiểm, chạy xuống tầng dưới.
Đi xuống hai tầng nữa là đến khu vực nhà hàng, chỉ cần có nhiều người, hai người đàn ông này tuyệt đối không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Không nghĩ đến sau khi bước chân vào xã hội, bài học đầu tiên mà ông trời dạy cho cô lại nặng như thế, cái gọi là xã giao, chẳng qua là giám đốc bộ phận đưa nhân viên nữ ra ngoài ngủ với đối tác mà thôi.
Làm thế để đổi lấy giao dịch, có thể sạch sẽ được sao?
Cô sợ hãi, nước mắt không ngừng chảy ra, che lại tầm nhìn, vì để nhìn rõ đường, cô dùng sức lau đi, thế nhưng nước mắt vẫn chảy ra, Ý Ý tiếp tục lau, gương mặt nhỏ nhắn của cô nhanh chóng giống như chú mèo lem luốc.
Ý Ý bị dọa sợ mất hết hồn vía, sau khi chạy ra đến hành lang, trái tim cô đột nhiên trầm xuống.
Tầng này không phải khu vực quán ăn thông thường, mà chính là chuyên dùng cho khách VIP.
Cô quay đầu muốn chạy về, bỗng nhiên nghe thấy tiếng nói hùng hổ của giám đốc Lưu, theo đó là những tiếng bước chân nặng nề.
Tim cô như muốn nhảy ra khỏi cổ họng, tay cô để lên một cánh cửa, Ý Ý không suy nghĩ nhiều liền đẩy ra, khóe mắt thoáng nhìn thấy bóng dáng giám đốc Lưu đang chạy đến.
Nguy rồi, bị phát hiện!
Cô lập tức khóa cửa, lắng tai nghe động tĩnh bên ngoài, rốt cuộc cũng thở ra một hơi, cô há miệng thở dốc, lòng bàn tay cô dán lên cánh cửa, chỉ có như thế mới không để cho mình trượt xuống dưới.
Bịch… Một tiếng vang thật lớn.
Cánh cửa bị người ta đạp mạnh từ bên ngoài, cánh cửa rung lên, Ý Ý mở to mắt, ánh mắt cô hoảng hốt, nhìn chằm chằm vào cánh cửa gỗ, nắm chặt bàn tay, xung quanh nổi lên một vòng màu trắng.
Gương mặt cô càng lúc càng trở nên trắng bệch, không có giọt máu nào.
“Con khốn đó khóa trái cửa lại rồi.”
2: Chỗ của tôi không phải nơi để tránh nạn
“Đạp ra cho tôi, đêm nay tôi nhất định phải bắt được cô ta, không làm chết cô ta mới là lạ!”
Tiếng mắng chửi không ngừng vang lên, ở giữa chỉ cách một cánh cửa, cho nên truyền đến tai Ý Ý một cách rõ ràng, tim Ý Ý đập thình thịch, dọa đến mức hồn phi phách tán.
Dường như cơ thể này không còn là của cô nữa, cô đờ đẫn đưa tay chống lên cửa, lòng bàn tay bị chấn động đến mức run lên, trên trán rịn ra một tầng mồ hôi lạnh.
“Cô nhóc, cô đang trốn ai thế?”
Sau lưng bỗng nhiên vang lên một tiếng cười khẽ.
Ý Ý giật nảy mình.
Cô nuốt một ngụm nước bọt, sau đó xoay người sang chỗ khác, hai người đàn ông cao lớn đang ngồi trên bàn ăn, bàn ăn che khuất hơn nửa người, từ vị trí hông trở lên lộ ra cơ thể rắn chắc và cường tráng, trong tay người vừa lên tiếng nói chuyện cầm một ly rượu vang đỏ, nhẹ nhàng lắc, một đôi mắt đào hoa tràn đầy hứng thú nhìn cô: “Chỗ của tôi cũng không phải nơi để tránh nạn.”
Cô thiếu chút nữa đã bị hù dọa đến mức nằm sấp xuống, chân cô mềm nhũn như muốn quỳ xuống, đầu ngơ ngác, vô thức vươn tay ra, tùy tiện giữ lấy thứ gì đó để cho chính mình ổn định lại.
Cô buồn bã nhìn hai gương mặt xa lạ, cô không biết đây là ai, nhưng cho dù là ai, ít nhất cũng tốt hơn hai kẻ bẩn thỉu ở ngoài cửa.
“Cầu xin các anh cho tôi trốn ở đây một lúc, chỉ một lúc thôi, được không?”
Cố Đình Thâm dừng lại động tác lắc ly rượu, khóe môi nở nụ cười ý tứ sâu xa, ánh mắt liếc từ trên xuống dưới cô: “Không được.”
Trong lòng cô lộp bộp.
“Chúng tôi chuẩn bị về rồi, cô chắn ở cửa như thế, không tiện cho lắm.”
Người đàn ông đeo kính ở bên cạnh phụ họa, nụ cười giống hệt người kia.
Ý Ý vừa hoảng hốt lại sợ hãi, hiện tại cô mới nếm được tình người ấm lạnh, dáng vẻ giả vờ giả vịt, nhưng không một người muốn cứu cô, trên cái thế giới này, ở đâu ra nhiều người lương thiện như thế.
Trong lúc cô không biết nên làm sao bây giờ, những tiếng la hét ở ngoài cửa càng lúc càng lớn hơn, hai người trong phòng đều nghe thấy rõ ràng, thế nhưng bọn họ không quan tâm, dường như nhìn người xa lạ gặp nạn là một chuyện rất vui vẻ.
Cô cắn môi, lúc này không còn sợ mất mặt nữa, lời cầu xin đã đến khóe miệng thì cửa phòng nhà vệ sinh “cạch” một tiếng, mở ra.
Lúc này, tinh thần tập trung cao độ của Ý Ý căng lên, nghe thấy tiếng khóa cửa, cô còn cho rằng cánh cửa sau lưng mình đã bị phá tan, cả người cô đột nhiên trở nên vô lực, “bịch” một tiếng, hai chân bỗng nhiên quỳ xuống.
“Haizz, cô nhóc, sao cô lại sợ đến mức này.” Cố Đình Thâm đặt ly rượu xuống, anh ta chỉ trêu chọc cô, sẽ không thật sự thấy chết mà không cứu, cô gái nhỏ ở trước mắt, chỉ nhìn cũng biết là người yếu đuối, anh ta sợ đem cô dọa cho choáng váng, muốn đi đến đỡ cô lên, vừa mới dịch ghế lại bị người ta dùng lực đạp cho một chân, bị ép ngồi xuống.
Anh ta ngửa đầu lên nói: “Nam Cảnh Thâm, cậu làm gì thế!”
“Ngồi.”
Giọng nói này…
Ý Ý không dám tin ngẩng đầu lên, tay còn để ở trước ngực, lúc nhìn thấy rõ Nam Cảnh Thâm, vành mắt cô đỏ lên, khóe miệng không khỏi mếu máo.
Thế mà cô lại sinh ra cảm giác yên ổn.
“Tứ gia…”
Nam Cảnh Thâm không để ý đến cô, tự mình kéo ghế ngồi xuống rót rượu, những ngón tay thon dài cầm lấy chai rượu, trong phòng yên tĩnh, tiếng rượu rót vào ly rất chói tai.
Gương mặt anh lạnh lùng, cầm lấy đũa, bình tĩnh, tự nhiên bắt đầu gắp thức ăn.
Hai người đàn ông ngồi bên cạnh ngạc nhiên như muốn rớt cằm, từ lúc đi vào phòng ăn đến giờ, Nam Cảnh Thâm không ăn mấy miếng, sau đó thúc giục đi, bây giờ lại ngồi đây tiếp tục ăn cơm.