⬅ Trước Tiếp ➡

Hiếm thấy người không thù dai, lần sau gặp Thẩm Thời Trạm, Nguyên Thịnh vẫn lòng như lửa đốt mà tiếp cận.
Kỳ thực cũng tại dáng vẻ Thẩm Thời Trạm rất câu nhân. Mắt một mí, môi mỏng toàn thân tỏa ra khí chất băng lãnh, bởi vì dáng cao, lúc nhìn người theo thói quen rũ mắt, sống mũi cao ngất khiến khuôn mặt này thêm thâm thúy mê hoặc.
Tuổi còn trẻ đã tiếp nhận vị trí chủ nhân nhà họ Thẩm, bình thường đều nghiêm túc thận trọng. Trong mắt người ngoài luôn là âu phục thẳng tắp, toàn thân đều toát ra khí tức cấm dục.
Khiêu khích đám người như Nguyên Thịnh kia lòng nóng như lửa đốt. Biết rõ là miếng không ngon gặm xương cứng, vẫn không nhịn được muốn tiếp cận.
Trong lòng Thẩm Thời Trạm nhất thời hận Nguyên Thịnh không biết nói gì trước mặt Lạc Mân, làm hại người chịu ấm ức thành như vậy.
Lại vừa buồn cười Lạc Mân ngốc đến nỗi bị người bán cũng không biết, người khác nửa thật nửa giả nói lung tung một chút, có thể sợ sệt như thế.
Hai ngày một đêm này, phỏng chừng não bổ ra vô số tiết mục bản thân bị bội tình bạc nghĩa.
Nghĩ tới đây, đáy lòng Thẩm Thời Trạm liền mềm nhũn, chạm thử vào có thể tan ra nước. Nói cho cùng, Lạc Mân vẫn quan tâm hắn, chiều hôm qua chủ động như vậy ngẫm lại cũng thật khó khăn.
Đứa ngốc, làm sao yêu hắn đến mức độ này.
Tâm tư Thẩm Thời Trạm bay tán loạn, Lạc Mân dần dần ngừng khóc. Cúi thấp đầu ngồi trên người Thẩm Thời Trạm.
“Mân Mân.”
Thẩm Thời Trạm gọi Lạc Mân một tiếng, Lạc Mân không muốn ngẩng đầu, Thẩm Thời Trạm nắm cằm bắt cậu đối diện với mình.
Lạc Mân không cần soi gương cũng biết dáng vẻ bây giờ của mình như thế nào, khắp mặt là mồ hôi và nước mắt, tóc rối loạn, đôi mắt cũng đỏ, thực sự không tiện tiếp tục chờ đợi tại thư phòng.
Lạc Mân giãy dụa muốn đi xuống, bị Thẩm Thời Trạm đè lại.
“Hôm qua em tình cờ gặp Nguyên Thịnh?”
Thẩm Thời Trạm hỏi Lạc Mân, nhưng giọng điệu chính là khẳng định. Trong mắt Lạc Mân loé ra một tia kinh ngạc, lập tức thuận theo gật gật đầụ
“Nguyên Thịnh nói với em, anh đối tốt với em vì em giống hắn lúc trước?”
Thẩm Thời Trạm vẫn giữ giọng điệu trần thuật, Lạc Mân nhớ lại những gì Nguyên Thịnh nói hôm qua, liền hiện ra vẻ thống khổ.
“Hắn còn nói, không đến mấy ngày, anh chơi đùa chán, sẽ ném em sang một bên, giống như lúc trước đã làm với hắn.”
Đôi mắt Lạc Mân đã phủ lên một tầng nước mắt, cậu vô thức nắm chặt áo sơ mi Thẩm Thời Trạm, ngẩng đầu nhìn Thẩm Thời Trạm cầu xin “Em sai rồi, đừng nói nữa.”
Sắc mặt Thẩm Thời Trạm thản nhiên hỏi cậu “Sai ở đâu?”
Lạc Mân bị hỏi như vậy ấp úng không nói nên lời.
Thẩm Thời Trạm nhìn dáng vẻ này của cậu, trong lòng hơi tức giận. Ép nói “Không phải em nhận sai sao, bây giờ lại không nói ra được sai ở đâu, lừa gạt tôi đây.”
Giọng nói Lạc Mân hơi nức nở, “Không có… Em không nên nghĩ bậy nghĩ bạ, cho dù anh làm gì em… Em cũng nguyện ý, em… Em yêu anh là được…”
Lúc này Thẩm Thời Trạm rất tức giận, nghĩ sẽ thuận theo lời Lạc Mân nói dạy dỗ cậu một phen, nhưng nhìn thấy dáng vẻ tội nghiệp của cậu, thực sự tàn nhẫn không xuống tâm.
Hắn thở dài vươn tay lau nước mắt trên khóe mắt Lạc Mân, mở miệng nhưng không hề nói gì.


⬅ Trước Tiếp ➡