Chương 7
Sợ Lạc Mân mới vừa ăn no cười như vậy sẽ đau bụng, Thẩm Thời Trạm một bên nhẹ nhàng xoa bụng cho cậu, một bên vuốt lưng giúp cậu thuận khí. Lạc Mân chậm rãi ngưng cười, người vẫn dựa trong lồng ngực Thẩm Thời Trạm.
Husky bị cười lâu như vậy cũng không tức giận, lè lưỡi chạy quanh chân Thẩm Thời Trạm và Lạc Mân muốn xoa đầụ
Lạc Mân vươn tay muốn sờ, chợt dừng lại quay đầu nhìn Thẩm Thời Trạm. Lão Chu vội vàng nói “Nó mới vừa tắm.”
Husky đứng nhìn Lạc Mân duỗi ra tay không nhúc nhích, chờ tay rốt cục rơi xuống đầu mình, mới vui mừng vây quanh chân Lạc Mân.
Lạc Mân lắc lắc cẳng chân đùa Husky, Thẩm Thời Trạm đứng dậy để bọn họ chơi đùa trong vườn hoa nhỏ, còn mình lên thư phòng.
Thẩm Thời Trạm vừa đi nụ cười trên mặt Lạc Mân lập tức biến mất, thay vào đó là uể oải và kinh hoảng. Cậu cũng không lay cẳng chân Husky nữa, dường như Husky cảm nhận được tâm tình Lạc Mân giảm xuống, cũng nằm bất động bên chân cậụ
Đèn trần thư phòng rất sáng, lộ rõ vẻ trống rỗng bên trong. Thẩm Thời Trạm không ngồi tại chỗ làm việc thường ngày của hắn, dừng lại chỗ Lạc Mân thường ngồi.
Trên tấm chiếu tatami, bày ra vài bộ truyện tranh Lạc Mân hay đọc và mấy cái gối dựa đầy màu sắc.
Hắn tiện tay cầm qua một cái gối ôm vào trong ngực, lật tới trang Lạc Mân đang xem.
Thói quen đọc sách của Lạc Mân không tốt, Thẩm Thời Trạm mua cho cậu thẻ đánh dấu trang sách, cậu cũng lười dùng, vẫn thường gấp trang sách làm dấụ
Truyện tranh mỏng thì không sao, sách giáo khoa cậu dùng trên lớp chưa đến một học kỳ gần như đều dày cộp lên.
Hắn nhìn ra Lạc Mân có tâm sự, nhưng cũng nhìn ra Lạc Mân không muốn nói cho hắn biết. Hắn vừa thấy cậu lơ đãng lộ ra biểu tình khổ sở đau lòng một giây sau muốn mở miệng hỏi, lại sợ bản thân quản chặt quá khiến cậu khó chịụ
Hắn nhắc nhở bản thân, tuy Lạc Mân còn nhỏ, nhưng cũng không hơn không kém người trưởng thành. Rất nhiều chuyện cần thiết phải tự mình giải quyết, nhúng tay quá nhiều, khó tránh khỏi chọc giận cậu bất mãn.
Lão Chu nhìn Lạc Mân yên lặng ngồi đó, thản nhiên đến gần nói “Tiểu thiếu gia, thiếu gia vừa lên phòng cũng chưa uống nước, làm phiền cậu mang lên cho thiếu gia.”
Lạc Mân luống cuống tay chân tiếp nhận khay lên lầu, bên trong là một ly cà phê thượng hạng và một ly trà sữa.
Lão Chu đi theo phía sau cậu giả vờ giúp đỡ, ông cũng khẩn trương muốn chết. Có tâm giúp Lạc Mân một chút, lại sợ Lạc Mân bị bỏng, vậy thì Thẩm Thời Trạm sẽ nổ tung.
Lạc Mân gõ gõ đẩy cánh cửa khép hờ ra đi vào. Thấy Thẩm Thời Trạm đang ngồi ở chỗ cậu hay ngồi thì ngẩn người, sau đó đi đến chỗ Thẩm Thời Trạm.
Thẩm Thời Trạm đang nghĩ ngợi chuyện kia, thấy Lạc Mân bưng khay cau mày nói “Sao lại để em mang vào?”
Lạc Mân không trả lời, chỉ mím môi cười nhìn hắn.
Lão Chu thấy thế, đóng cửa thư phòng đi xuống lầu, dặn dò những người khác không được lên lầụ
Thẩm Thời Trạm nhận khay để trên cái bàn nhỏ, lót gối ôm ở phía sau dựa vào, kéo Lạc Mân lại ngồi trên đùi mình.
Lạc Mân duỗi tay cầm lên truyện tranh Thẩm Thời Trạm mới vừa xem hỏi “Đẹp không?”
“Không, em đẹp hơn.”
Ngoài dự đoán của Thẩm Thời Trạm, Lạc Mân không im lặng mà còn lầm bầm câu “Mình đẹp thật.” Dứt lời vẫn không chắc chắn quay lại hỏi hắn “Đúng không?”