Chương 14
Thẩm Thời Trạm rút tay phải trong tiểu huyệt ra, tay trái vẫn như cũ nắm tiểu Lạc Mân động tác nhẹ nhàng lên xuống kéo dài khoái cảm cho cậụ
Chờ Lạc Mân thở dốc bình tĩnh lại, Thẩm Thời Trạm mới cúi người ôm cậu vào lòng tỉ mỉ mà hôn, vỗ về Lạc Mân vừa trải qua cao trào.
Ngoài cửa sổ đèn đường sáng lên, ánh đèn vàng ấm áp tiến vào cả căn phòng như dát lên một tầng kim phấn.
Lạc Mân bị hấp dẫn, chống trên cơ ngực của Thẩm Thời Trạm nâng người lên, quay đầu nhìn ra ngoài.
Thẩm Thời Trạm vỗ nhẹ lưng cậu, Lạc Mân nhìn được rồi, quay đầu lại nằm nhoài trên người Thẩm Thời Trạm nhìn hắn.
Thấy hắn đầy mắt dịu dàng đang nhìn mình, trong phòng trải đầy ánh đèn màu vàng óng ánh, Lạc Mân cảm thấy hạnh phúc ùn ùn kéo đến với mình, cậu chôn đầu vào hõm cổ Thẩm Thời Trạm dùng sức cọ một hồi lâu mới dừng.
Hạ thân Thẩm Thời Trạm vẫn nóng rực mà chọc Lạc Mân, bầu không khí ấm áp, Lạc Mân cũng không xấu hổ đưa tay xuống nắm chặt, hỏi Thẩm Thời Trạm “Sao anh không tiến vào?”
Thẩm Thời Trạm khẽ xoa cánh mông mềm mại của cậu khàn khàn nói “Tối hôm qua không khống chế được sức lực, hôm nay làm tiếp, sợ em không chịu nổi.”
Hắn nói xong, cắn nhẹ lên cằm Lạc Mân một cái “Ngủ đi.”
Trong giọng nói Thẩm Thời Trạm mang theo tình dục nồng đậm, hiển nhiên một hồi vừa nãy chỉ có Lạc Mân thoải mái, lại làm cho Thẩm Thời Trạm càng khó nhịn hơn.
Trong lòng Lạc Mân mềm mềm, nghe vậy lại muốn chui vào trong chăn.
Biết Lạc Mân muốn làm gì Thẩm Thời Trạm kéo cậu lại.
Bình thường Thẩm Thời Trạm không nỡ để cậu làm như vậy, hôm nay cậu còn chịu oan ức đến đau lòng, lại càng không được.
Thẩm Thời Trạm nghiêng người ôm Lạc Mân, ánh đèn đường hắt lên sau lưng hắn, tôn lên cả người anh tuấn.
Lạc Mân không cam lòng, lại đưa tay xuống nắm chặt tính khí thô to của Thẩm Thời Trạm, động tác vuốt lộng không thuần thục lắm.
Chỉ là như thế này cũng làm cho hô hấp Thẩm Thời Trạm rối loạn.
Hơi thở nóng hổi của Lạc Mân phả vào bên gáy Thẩm Thời Trạm, hắn cúi đầu hôn cậu, hỏi “Mân Mân có phải lén uống sữa, hơi thở toàn mùi sữa.”
Lạc Mân hé miệng ngậm đầu lưỡi Thẩm Thời Trạm, học hắn khẽ cắn một cái mới trả lời “Mới không phải lén uống, dì nói em còn cao nữa… Đồ hẹp hòi… sữa bò cũng không nỡ cho em uống.”
Thẩm Thời Trạm duỗi tay nắm chặt tay Lạc Mân chậm rãi lên xuống, dụ dỗ nói, “Mân Mân nghe lời một chút, ông xã thoải mái, sẽ cho em uống sữa.”
Lạc Mân ngoan ngoãn nói được, lại gần mút chấm đỏ nhỏ trên ngực Thẩm Thời Trạm, cậu học bộ dáng Thẩm Thời Trạm trong lúc làm vừa ngậm vừa liếm mút.
Thẩm Thời Trạm vô cùng thoải mái, bình thường chút kích thích ấy căn bản không đủ cho hắn tiết.
Nhưng tình huống hôm nay đặc biệt, hai người nói ra tâm sự trong lòng, Lạc Mân lại không xấu hổ như ngày thường, ngược lại rất ngoan ngoãn bảo gì làm đó.
Hơn nữa Thẩm Thời Trạm thấy Lạc Mân cũng hơi buồn ngủ, cầm tay Lạc Mân tăng thêm lực đạo, một lát sau, ngậm lấy thịt mềm trên cổ Lạc Mân tiết trên tay cậụ
Dù là Thẩm Thời Trạm tận lực rút ngắn thời gian, tay Lạc Mân vẫn mỏi nhừ, lúc này trong lòng bàn tay đều là bạch dịch của Thẩm Thời Trạm, ngơ ngác nhìn hắn không biết nên làm gì.