⬅ Trước Tiếp ➡
"Vậy thì tốt, ngươi nhìn hắn xem, ăn cơm cũng ít như vậy, làm sao có thể gánh vác một cái nhà được? Nếu ngươi thực sự gả cho hắn, chắc chắn sẽ bị thiệt thòi." Doãn Ngô dùng chiếc đũa gõ chén cơm của mình.
Du Yên "xí" một tiếng. Nghĩ thầm, người lỗ mãng như ngươi thì biết cái gì.
"Ai, nhưng mà ngươi thật sự chướng mắt ta à?" Doãn Ngô lại hỏi.
"Ngươi sửa lại tướng ăn của ngươi trước rồi lại đến nói với ta chuyện đó." Du Yên nhìn thoáng qua dầu mỡ dính trên cằm và quần áo của hắn.
Con mẹ nó
Cả ngày, Liễu Uẩn Chi đều ở trong phòng cố gắng đọc sách, thỉnh thoảng đi ra ngoài hít thở một chút, khi đi lại trong sân thì phát hiện chỗ bụi cỏ cao nửa người kia hình như có tiếng động, hắn tập trung nhìn vào thì thấy Du Yên đang quỳ rạp trên đất, cầm con giun trên mặt đất bỏ vào miệng bình.
Hành vi trẻ con ấu trĩ này làm hắn cong khóe miệng, nhớ tới người trong thôn hình dung hai huynh muội Du gia, hắn lắc lắc đầu, quả nhiên vẫn là mắt thấy mới là sự thật.
Hắn nhớ rõ mọi người trong thôn dùng "Diêm Vương huynh muội" để hình dung hai người họ, nói bọn họ là ma đầu giết người không chớp mắt, ca ca lớn lên cao to như gấu, muội muội dáng vẻ xinh đẹp giống xà. Khi nhìn thấy chính chủ, hắn cảm thấy dáng vẻ bề ngoài hình dung cũng không khác nhiều lắm.. Nhưng tính cách thì lại lệch xa đến vạn dặm.
Khi Liễu Uẩn Chi còn đang thất thần, Du Yên từ trên mặt đất đứng dậy, vỗ vỗ đầu gối dính bùn đất bụi bặm, sau khi phát hiện hắn đứng yên, nàng đi đến trước mặt hắn hỏi: "Có chỗ nào bất tiện không?"
"Không, chỉ là nằm dí ở trong phòng lâu quá, ra ngoài hít thở không khí." Liễu Uẩn Chi phục hồi tinh thần, nhìn cô nương xinh đẹp trước mặt, mở miệng.
Du Yên tự hỏi trong chốc lát, nói với hắn: "Nếu ngươi cảm thấy trong phòng buồn quá có thể đến trong viện để đọc sách, ta cam đoan sẽ không làm ồn đến ngươi." Nàng một tay cầm chiếc bình nhỏ, một tay giơ lên khép bốn ngón tay lại tạo thành hình dạng lập lời thề.
Những ngón tay vừa bắt giun của nàng kia nhìn đen thui thùi lui, giữa các kẽ tay còn dính bùn đất, ánh mắt Liễu Uẩn Chi dừng ở nơi đó một giây.
Ánh mắt Du Yên cũng đảo qua nhìn theo, sau khi phát hiện tình trạng khó xử, nàng vội vội vàng vàng rụt ngón tay lại, nắm chặt năm ngón tay không chịu cho hắn nhìn nữa.
Liễu Uẩn Chi buồn cười, khuôn mặt tuấn tú giãn ra, như một nụ hoa đang ngậm nhụy chờ nở cuối cùng cũng đã chịu nở rộ. Du Yên nhìn đến mê mẩn, rồi bỗng nhiên phản ứng lại, lắc lắc đầu mình.
"Thật sự, ta không nói dối ngươi, ta tuyệt đối sẽ không làm ồn đến ngươi." Du Yên nghiêm mặt. Sau này hắn chính là Trạng Nguyên khoa cử, nếu bởi vì ở nơi này của nàng không thoải mái, làm hắn thi rớt, nàng sẽ mang tội lớn.
"Vậy cảm ơn ngươi trước." Liễu Uẩn Chi đồng ý với nàng.
"Không có gì." Du Yên khoát tay, nhớ tới trên tay bám bẩn còn chưa có rửa, nàng lại lập tức rút tay lại.
Liễu Uẩn Chi mím môi nhịn cười, thong thả rời đi.

⬅ Trước Tiếp ➡