⬅ Trước Tiếp ➡
Anh ta gần như muốn bóp gãy eo cô, khớp xương lạnh băng hơi phát run.
Vân Khanh và anh ta cắn xé nhau như vậy, lỗ thủng trong lòng lại bắt đầu nhói đau, giống như là cắn xé đến huyết nhục mơ hồ, mãi cho đến khi lộ ra xương cốt trắng toát.
5 năm là một dòng sông dài, bi thương cũng vô cùng vô tận giống như vậy.
Cô bi ai hỏi anh ta: "Cố Trạm Vũ, rốt cuộc tôi đã ngoại tình với ai? Anh nói ra, tôi đi giết anh ta! Cứ luôn nói là tôi sinh con, anh có bằng chứng gì chứ!"
Bằng chứng gì.....
Ánh mắt Cố Trạm Vũ hoàn toàn lạnh lùng, cô nói cô là xử nữ, nhưng kiểm tra phụ khoa lại không có màng trinh, lúc anh ta chạm vào thân thể cô, cô sẽ động tình mà vặn vẹo, giống như phản ứng cực kỳ điêu luyện khi được yêu, một năm ra nước ngoài kia cô rất ít khi nói chuyện với anh ta, còn có bản báo cáo xử nữ buồn cười kia..... đứa bé?
Thứ nghiệt chủng kia..... anh ta đã tận mắt nhìn thấy!
Còn muốn nói cái gì nữa? Vì sao cô lại chết cũng không thừa nhận, lại còn mặt dày vô sỉ về nước kết hôn với anh ta?!
Cổ Vân Khanh bị anh ta bóp chặt, ánh mắt Cố Trạm Vũ lạnh lẽo: “Tôi thật ngu ngốc, đôi khi còn muốn bỏ qua mọi chuyện, chỉ cần cô có thể hối cải, nhưng mà sự thật chứng mình, từ trong xương cô đã đê tiện rồi, 5 năm cô đã chịu không nổi? Mẹ của tôi nói đúng, quả nhiên là dòng giống đê tiện!”
Đây là lần thứ hai Vân Khanh nghe được những lời này, cô nhíu mày: “Anh và mẹ anh rốt cuộc là đang nói bóng gió cái gì?”
Cố Trạm Vũ nhìn vào ánh mắt của cô, đột nhiên trong mắt đầy sự căm hận, càng lúc càng căm hận sâu hơn.
“Vân Khanh, dù chết tôi cũng muốn kéo cô theo cùng, vị trí Thiếu phu nhân nhà họ Cố này cô cứ ngồi, ngồi đến thân tàn sắc suy không còn người đàn ông nào muốn chạm vào cô! Còn nữa, an phận thủ thường cho tôi, nếu không muốn nhà họ Vân cô gặp chuyện không may!” Anh ta lạnh lùng buông cô ra, đạp cửa rời đi.
…….
Trong căn phòng trống rỗng và lạnh lẽo.
Vân Khanh vẫn nằm ở đó không nhúc nhích, mãi cho đến khi bị chuông điện thoại khiến cho bừng tỉnh.
Tên người gọi hiển thị trên màn hình khiến cô lập tức ngồi dậy.
Trên lưng rất đau, vừa rồi bị anh ta làm cho sưng lên, cô đưa tay ấn nơi đó, hít sâu điều chỉnh cổ họng: “Cha, sao lại gọi điện thoại vào lúc này?”
“Vậy lúc nào thì con không bận?” Vân Thừa Thư hừ một tiếng: “Con gái, đã hơn 1 tháng rồi con chưa về nhà đó.”
Trái tim lạnh lẽo của Vân Khanh lập tức ấm áp, mím môi cười: “Muốn kiếm một khoản lớn cho cha dưỡng lão nha. Hai ngày nữa con sẽ về ăn cơm, thân thể cha có khỏe không?”
“Không có việc gì.”
Vân Thừa Thư vừa nói xong, chợt nghe thấy tiếng nói của dì giúp việc: “Khanh Khanh, không phải đâu! Bác sĩ nói tim của ông ấy không tốt. Thầy Vân, ông đừng có trừng tôi, việc này tôi phải báo cáo!”
Vân Khanh nhíu mày: “Rốt cuộc là có chuyện gì?”
“Đừng nghe bà ấy nói bậy! Thân thể cha cha biết, con và em trai con đều đã trưởng thành, cha cũng không còn gì bận tâm nữa, mỗi ngày nhàn rỗi đến mức muốn quay lại trường học đây này!”
Vân Thừa Thư nói xong, lại cẩn thận hỏi: “Con gái….. con và con rể có tốt không?”
Ngón tay Vân Khanh cứng đờ, dù Cố Trạm Vũ có bóp chết cô thì cô cũng sẽ không rơi một giọt nước mắt, thế nhưng chỉ một câu ân cần thăm hỏi của cha, lại khiến cho hốc mắt cô đỏ bừng.
Hai chữ ly hôn nghẹn trong cổ họng, mấy lần muốn nói ra.
Nhưng mà trái tim của cha cô đã làm phẫu thuật bắc cầu, rất yếu ớt, vừa rồi dì giúp việc lại nói tình hình không tốt, còn có lời nói ngoan độc của Cố Trạm Vũ…..
 
1: Vành tai và tóc mai chạm nhau (1)
Cuối cùng, Vân Khanh chỉ mơ hồ dạ một tiếng.
Vân Thừa Thư yên tâm, thở dài: “Mọi chuyện đều tốt, chỉ là mẹ và chị của con…..”
Vẻ mặt Vân Khanh lập tức lạnh xuống: “Đột nhiên nhắc đến bọn họ làm gì?”
“Vân Khanh, cuộc sống của cha ngày càng tốt, nhưng mà vẫn còn có điều tiếc nuối. Không hiểu tại sao năm đó mẹ con lại ly hôn với cha, không nói một lời mang chị con đi?”
Vân Khanh cười lạnh một tiếng, nếu cô biết thì sẽ không hận như vậy, bỏ chồng bỏ con, còn mang theo con gái lớn.
Đột nhiên cô lại nghĩ tới những lời Cố Trạm Vũ và Lục Nhu Hi đã nói, nhịn không được hỏi: “Cha, nhà họ Vân và nhà họ Cố không có ân oán gì chứ?”
“Nói gì vậy!” Vân Thừa Thư cười: “Mặc dù cha là thầy giáo dạy học, nhưng mà cũng có quan hệ không tồi với cha chồng con, bằng không thì sao cha có thể yên tâm để con ở nhà họ Cố khi mới 15 tuổi, phụ đạo cho thằng nhóc phá phách kia chứ?”
Trong mắt Vân Khanh, Cố Diệu Thành thật sự rất quý cha, cũng giúp đỡ gia đình bọn họ.
Cố Trạm Vũ học lớp của cha cô, điển hình của học sinh cá biệt quan nhị đại, cho nên sau này mới có bà quản gia nhỏ, thanh mai trúc mã, dây dưa đủ loại.
Lục Nhu Hi kia mắng cô là dòng giống đê tiện, không phải là đang mắng cha cô sao?
Vân Khanh không hỏi nhiều, cúp điện thoại liền cảm thấy toàn thân mệt mỏi, mơ màng ngủ cả một ngày.
Liên tục nằm mơ, cảnh tượng rất hỗn loạn, mơ thấy người mẹ kia, ghét bỏ cha cô dạy học, lại mơ thấy ngày đầu năm học của năm cấp 3, gặp được một cô gái có gương mặt rất giống mình, sau mới biết được đó là chị của mình….. Gió thổi vào cửa sổ sát đất, đánh đổ cái gì đó, khiến cô bừng tỉnh giấc.
Trời hơi lạnh, dẫn tới vài ngày sau đó đầu đều đau như muốn nứt ra.
…….
Cơ thể không thoải mái, khiến cô không có tinh thần làm việc, Vân Khanh rất muốn về quê một chuyến, đây là quy luật mỗi khi cô và Cố Trạm Vũ cãi nhau.
⬅ Trước Tiếp ➡