⬅ Trước Tiếp ➡
Ngay sau đó trên mặt....cô mở to hai mắt, đầu lưỡi to lớn của con chó, đang nhiệt tình liếm cô.
Vân Khanh thừa nhận bất lực, gần như hét lên, “Mau giúp tôi!”
Ba người đàn ông nhất thời đều ngơ ra.
Thẩm Thanh Dự nhướng mày: “Bát ca, mày cũng nên chú ý hình tượng một con chó đực một chút! Thích chị tiểu thư này như vậy? Nói với mày chị ấy là người phụ nữ của cha mày.”
Lục Mặc Trầm tối sầm mặt xuống, “Chơi xấu nữa thì đóng phòng tối nhỏ!”
Thứ to lớn thở hổn hển lập tức co móng lại, không tình nguyện nằm úp xuống đất.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Vân Khanh đen lại, đứng dậy, tay cũng không dám sờ lên mặt, vật kia lắc lắc cái đuôi to lớn vui vẻ nhìn cô.
“.....” Tao quen mày sao, chó hư!
“Quầy lễ tân có giấy vệ sinh.” Lục Mặc Trầm xỏ ngón tay vào xích chó, thân người cao lớn đi về phía trước.
.....
2: Sớm đã âm thầm tạo ra hạt ngọc trong bụng với anh ấy
“Người phụ nữ này là ai?” Khuôn mặt Thẩm Thanh Diệp mờ mịt, “Tống Cẩn Mỹ trở thành quá khứ nhanh như vậy?”
Thẩm Thanh Dự sờ cằm vẻ mặt nghiền ngẫm, “Sao em cảm thấy, Tống Cẩn Mỹ chỉ là mượn danh nghĩa đấy. Người như anh hai, cũng quá xấu bụng rồi! Người phụ nữ đụng phải người đàn ông hư như vậy, đáng thương quá!”
“Hả?” Thẩm Thanh Diệp vẫn là chưa hiểu, nhíu mày nhìn bóng lưng yểu điểu của người phụ nữ kia, “Không cảm thấy cô ấy có chút giống, vị người Mỹ kia?”
“Anh nói như vậy thì có chút. Nhưng dường như cũng không phải giống người Mỹ kia, hẳn là giống...”
Hai anh em đưa mắt nhìn nhau, chợt đồng thời im bặt.
......
Quầy lễ tân không có khăn ướt, Vân Khanh miễn cưỡng dùng khăn giấy xử lý khuôn mặt trước.
Người đàn ông cúi đầu nói chuyện với con chó....
Cô ho nhẹ một tiếng, “Anh Lục, thời gian cũng không còn sớm.”
“Hôm nay cảm ơn, mặt khác, tôi không có lái xe, có thể phiền tài xế của anh tiện đường đưa tôi một đoạn đường không?”
Lục Mặc Trầm nâng tay lên, nhìn xuống đồng hồ đeo tay đắt tiền, gọi trợ lý, “Đi mở phòng trên lầu ra.”
Trên lầu khách sạn Crown, chính là phòng khách sạn cấp Tổng thống.
Vân Khanh nhíu mày, “Anh Lục?”
Anh quay lại nhìn cô, “Lên lầu thay quần áo.”
“Hả? Không cần phiền phức....” Vân Khanh mỉm cười chỉ chỉ áo vest trên người, “Đây không phải quần áo anh cho tôi mượn sao? Ngồi trong xe tôi không lạnh.”
“Tôi lạnh.”
“......”
Vân Khanh chớp mắt, nhìn người đàn ông kỳ lạ này.
Anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng cao quý bức người, ngũ quan tuấn tú như khuôn đúc, đôi mắt đen láy, bạn cũng không nhìn ra có bất cứ khôi hài nào.
Cô có thể nói gì....
Đôi chân dài của người đàn ông đã đi về phía thang máy.
Vân Khanh nghĩ cũng cần phải thay quần áo khác, còn có thể rửa mặt sạch sẽ, cũng liền đi theo.
Anh nhấn nút lên lầu ba, nhưng cửa thang máy mở ra, là nhà hàng hải sản phong cách tao nhã.
Vân Khanh ngước mắt nhìn anh: Anh có thể nhanh nhẹn chút không?
“Tôi đói.” Người đàn ông liếc nhìn cô, đút tay vào túi đi ra ngoài.
Vân Khanh: “.....”
......
Lục Mặc Trầm ngồi xuống ghế lô trong suốt sát cửa sổ, ngón tay thon dài tao nhã cầm thực đơn để qua.
Vân Khanh đang tránh né sự vồ tới điên cuồng của con chó lớn, “Cảm ơn, tôi không đói.”
“Bát ca, qua đây nằm!”
“Gâu gâu!” Mặt con chó rất không tình nguyện cùng với kiêu ngạo mà sủa lên.
“.....” Vân Khanh nhìn khuôn mặt đen lại kia của người đàn ông, tìm chút đề tài xoa dịu bầu không khí, “Con chó này đều nhiệt tình đối với tất cả phụ nữ sao?”
“Trước mắt chỉ có cô.”
⬅ Trước Tiếp ➡