Chương 15
Tống An Cửu sững người, thoáng chút mất mát "Em đâu có nghĩ sẽ làm gì với cậu ấy... thật đấy CẬu ấy tốt với em, em chỉ muốn đối xử tốt với cậu ấy. Em sẵn sàng làm tất cả vì cậu ấy "
"Anh đâu có cấm em tốt với nó. Sau này em là thím hai của nó, là bề trên, em càng nên yêu thương nó nhiều hơn."
Tống An Cửu cảm thấy như sét đánh ngang tai, trời long đất lở giáng thẳng vào đầu mình.
Thím hai...
Đây không thể là sự thật
Tại ký túc xá nam của Đại học A.
“Ủa? Hôm nay Cửu muội cũng không đến à?” Tô Mục Dương, bạn cùng phòng giường trên của Phó Cảnh Hy lật tạp chí, liếc nhìn đồng hồ treo tường. Đã tới giờ cơm trưa, bình thường giờ này cô nàng đã như cơn gió lao lên rồi.
Vì cách ăn mặc nên suốt hai năm nay, bác bảo vệ dưới lầu vẫn chưa phát hiện ra cô là con gái, lần nào tới cũng ra vào thông suốt như không.
Chu Mông, người ở đối diện thở dài thườn thượt, lấy ví ra đếm tiền “Xem ra hôm nay lại phải tự đi mua hoa hồng rồi.”
Tô Mục Dương khinh bỉ giơ ngón giữa lên “Suốt ngày lấy hoa Cửu muội mang đến đi dụ mấy em năm nhất, không biết nhục hả ”
“Gọi là tái sử dụng Cảnh Hy nhận được là được rồi. Dù sao cậu ấy cũng chẳng có hứng thú gì với cô nàng đó. Cảnh Hy, cậu thấy đúng không?”
Phó Cảnh Hy đang sắp xếp lại bàn học thì khựng tay lại, không biết đang nghĩ gì.
“Gọi điện thử xem? Biết đâu có chuyện gì thì sao ” Hà Tiêu, người vừa xuống dưới mua cơm về lên tiếng.
Chu Mông vừa thấy cơm là nhảy bổ tới giành phần mình, miệng nói “Gọi làm gì, chắc bỏ cuộc rồi Theo đuổi hai năm trời mà người ta không gật đầụ Mà có gật mới thấy lạ ấy chứ. Haha, cái thể loại đó...”
Từ đầu đến cuối, sắc mặt Phó Cảnh Hy chẳng thay đổi gì, chỉ nhàn nhạt nói “Bọn tôi chỉ là bạn.”
Cả ba đứa kia đều thở dài thườn thượt. Người ta đâu có coi cậu là bạn đâụ..
Cô gái đó tuy hơi xấu, gu thẩm mỹ quái dị, tính cách có chút ngốc nghếch, nhưng tấm lòng thì không ai sánh bằng. Đói thì mang cơm đến, trời mưa mang ô, bệnh thì mang thuốc. Với Phó Cảnh Hy đúng là hết lòng hết dạ, đã thế còn tốt với cả đám bạn cùng phòng.
Người theo đuổi Phó Cảnh Hy thì đâu chỉ mình cô, nhưng cô đúng là “đặc biệt” Không chỉ đặc biệt si tình, mà còn...
Xấu Dù nói vậy có hơi tàn nhẫn, nhưng đúng là xấu đến mức khó nhìn. Mỗi ngày trang điểm dày cộp, chắc tẩy trang xong còn có sức công phá mạnh hơn nữa...
Ai không có nhan sắc thì dám theo đuổi Phó Cảnh Hy chứ? Chỉ có cô nàng này dám lấy cái mặt đó bám dai suốt hai năm, khiến cả Đại học A đồn ầm lên là có một “gay” bám dính lấy Phó Cảnh Hy không buông.
Phó Cảnh Hy là kiểu người hội tụ đủ sắc tài đức trí, gần như là hoàn hảo trong mắt mọi người. Nếu thực sự thích cô gái đó thì đúng là trời đất chẳng dung.
Mấy ngày không gặp Phó Cảnh Hy, Tống An Cửu ăn không ngon, ngủ không yên, trông như cà tím héo bị sương đánh.
Tất cả là tại tên biến thái nào đó nhốt cô ở nhà, không cho ra ngoài, gọi là “rèn luyện khả năng kiểm soát bản thân”.
Cô đã bị “thả rông” quen rồi, giờ muốn cô ngoan ngoãn ngồi học ở nhà, bước đầu tiên là phải “chịu được cảnh ở yên một chỗ”