Chương 10
Tống An Cửu chậm rì rì trèo lên giường. Dù rất không muốn quay mặt lại nhìn anh, nhưng để lưng về phía kẻ địch càng không an toàn. Cân nhắc một hồi, cô đành nằm ngửa, hai tay bấu chặt mép chăn, cách anh một khoảng vừa không quá gần cũng chẳng quá xa – không chạm vào nhưng cũng không giống như đang sợ.
Thấy cô rõ ràng trong mắt tràn đầy cảm giác “thà chết còn hơn”, nhưng lại cố tỏ vẻ bình thản nằm xuống bên cạnh, Phó Thần Thương khẽ nhướng mày, cảm thấy thú vị.
Anh bất ngờ cử động, Tống An Cửu cứng đờ cả người, vội mở mắt lườm anh, phát hiện anh chẳng thèm nhìn mình, chỉ là đổi tư thế nằm, cô mới nhẹ nhõm thở ra.
Tống An Cửu căng thẳng đến mức thần kinh như dây đàn, không tài nào thả lỏng được. Từ nhỏ đến lớn cô toàn ngủ một mình. Ban đầu là do hoàn cảnh ép buộc, sau quen rồi thì không có ai bên cạnh mới ngủ ngon, có người là mất ngủ liền.
Càng nghĩ càng buồn, chết tiệt Còn ba tháng nữa lận, sống sao nổi đây?
"Không ngủ được thì đọc sách đi."
Tống An Cửu bĩu môi, chẳng buồn động đậy.
Thôi thôi So với đọc sách thì thà mất ngủ còn hơn
Phó Thần Thương liếc cô một cái, đặt cuốn sách xuống tủ đầu giường, nghiêng người nằm, cúi xuống gần sát mặt cô "Không đọc sách thì làm việc khác."
"Anh… anh định làm gì?"
"Em nghĩ xem? Em không nghĩ anh cưới em về để làm vật trang trí đấy chứ?"
"Phó Thần Thương, gu anh không phải cao lắm sao?"
"Cho nên?"
"Như em mà anh cũng nuốt nổi à?" Tống An Cửu phẫn nộ, giận đến mức muốn nổ tung.
Bốn giờ rưỡi sáng, Tống An Cửu vẫn đang ngủ say, đến mức chuông báo thức trên điện thoại vang lên cũng không hay biết.
Phó Thần Thương cau mày, đưa tay mò lấy điện thoại của cô rồi tắt chuông. Đặt giờ báo thức sớm như vậy, tính làm gì thế?
Chắc chắn không phải chuyện gì tốt lành.
Năm rưỡi, điện thoại bắt đầu rung. Lần này Tống An Cửu mới choàng tỉnh.
Nhìn thấy cái tên hiển thị trên màn hình, rồi lại liếc đồng hồ, tiêu rồi
Cô vốn định chạy ra ngoài nghe, nhưng bàn tay đang đặt ngang eo cô khiến cô không dám cử động mạnh, sợ làm anh tỉnh giấc. Cô đành hạ giọng hết mức "A lô, Thẩm Hoán à…"
"Đại ca Sao chị vẫn chưa tới hả?"
"Khụ, có chút sự cố…"
"Chị mau tới đi Thằng khốn Hứa Tư Thông đang gào lên nói chị là rùa rụt cổ, sợ nó nên không dám đến đó "
"Cho nó đi ăn…" Cô liếc mắt nhìn Phó Thần Thương đang nằm cạnh, nuốt chữ cuối vào bụng, bực dọc nói "Đợi đó, chị tới liền "
"Vẫn ở Lục Hoàn, chỗ cũ. Xe của chị em kéo qua rồi."
"Biết rồi." Tống An Cửu nghiến răng cúp máy. Giờ toàn thân cô đau nhức, chẳng buồn nhúc nhích...
Nhận ra mình đang trần trụi dưới lớp chăn mỏng, da chạm da với anh, mặt Tống An Cửu lập tức đỏ ửng.
Cô liếc nhìn anh cẩn thận, thấy anh vẫn ngủ im không động đậy, liền rón rén gỡ tay anh ra từng chút một.
Phải nói… cái tên này đúng là đẹp trai thật đấy Ngũ quan tinh xảo không thể tin nổi Nếu trẻ hơn mười tuổi, chắc chắn là mỹ thiếu niên yêu nghiệt không phân biệt nổi nam nữ. Nhưng bây giờ, những dấu tích nghiêm nghị và lạnh lùng do thời gian và trải nghiệm để lại trên gương mặt ấy đã xóa sạch sự dịu dàng, chỉ còn lại vẻ xa cách, cao cao tại thượng. Mà giờ này anh ngủ say, thả lỏng hết mọi phòng bị, nên nhìn đỡ lạnh lẽo hơn chút.