Chương 83
Cô nói như vậy là đang lừa Lệ Tiểu Thiên.
Nhìn vào ánh mắt đầy mong đợi của cậu nhóc, trong lòng cô đột nhiên trào dâng một cảm giác không nỡ, sợ rằng khi cuộc hôn nhân hợp đồng của cô và Lệ Nam Thành kết thúc, cô sẽ không muốn rời đi.
Ngay cả bản thân cô cũng không hiểu tại sao cô lại có tình cảm sâu đậm với một đứa trẻ chỉ mới tiếp xúc vài ngày.
Cô vốn rất thích trẻ con, nhưng trước đây dù gặp đứa trẻ đáng yêu đến đâu cũng chưa bao giờ có tình cảm mãnh liệt đến vậy.
Có lẽ là vì cô và Lệ Tiểu Thiên rất có duyên, ngay từ lần đầu gặp cậu, cô đã rất thích cậu bé, không kìm được mà muốn gần gũi cậụ
Bên cạnh, Lệ Nam Thành nhìn hai người dựa vào nhau, trong mắt anh thoáng qua một tia suy nghĩ khác lạ.
Anh bắt đầu cân nhắc, nếu Lệ Tiểu Thiên thật sự thích người phụ nữ này như vậy, có lẽ anh sẽ giữ cô ở lại nhà họ Lệ lâu hơn một chút.
...
Trên đường về nhà họ Lệ, Lệ Tiểu Thiên buồn ngủ, cuộn tròn trong lòng Cố Tiểu Niệm như một con mèo con và ngủ thiếp đi, gối đầu lên cánh tay cô.
Sợ cậu bé bị cảm lạnh, Cố Tiểu Niệm lấy chiếc áo khoác mà Lệ Nam Thành đưa cho mình đắp lên người cậụ
Lệ Tiểu Thiên là một đứa trẻ rất thiếu cảm giác an toàn, ngay cả khi đã ngủ, một tay cậu vẫn nắm chặt cánh tay của Cố Tiểu Niệm, như sợ rằng cô sẽ lén bỏ đi.
Cố Tiểu Niệm đầy thương cảm, có chút trách móc sự vô trách nhiệm của Lệ Nam Thành.
Đã không thể cho cậu bé một gia đình trọn vẹn, vậy tại sao còn sinh cậu ra?
Cô cũng không biết mẹ của Lệ Tiểu Thiên là ai, Lệ Nam Thành có thể để một người lạ làm mẹ cậu bé, tại sao lại không kết hôn với mẹ ruột của cậu?
Nhưng mà, chẳng phải mọi người đều đồn rằng Lệ Nam Thành mắc chứng sợ phụ nữ, không hề động chạm đến bất kỳ ai sao?
Nếu vậy thì Lệ Tiểu Thiên được sinh ra như thế nào?
Cô có hàng tá câu hỏi trong đầu, nhưng lại không thể hỏi anh, khiến cô cảm thấy vô cùng bứt rứt.
"Thiên Thiên rất thích em." Lệ Nam Thành nhìn con trai đang ngủ ngon lành trong lòng Cố Tiểu Niệm, khóe môi khẽ cong lên.
"Thằng bé thật đáng yêụ" Cố Tiểu Niệm nhẹ nhàng vuốt ve đôi má mềm mịn của Lệ Tiểu Thiên, mỉm cười nói, "Tôi cũng rất thích thằng bé."
Anh có thể thấy rằng cô thực sự yêu thích Lệ Tiểu Thiên.
Có lẽ, đó là một điều xuất phát từ bản năng, giống như cách Lệ Tiểu Thiên nhanh chóng thích cô, tất cả đều đến từ sự tự nhiên.
Lệ Nam Thành liếc nhìn cô một lúc lâu rồi nói "Bây giờ thằng bé rất phụ thuộc vào em, một ngày không thấy em là nó sẽ trở nên bất an, tôi lo rằng khi em đi đóng phim, nó sẽ ra sao."
Cố Tiểu Niệm cũng cảm nhận được sự phụ thuộc của Lệ Tiểu Thiên đối với mình.
Cô nhíu mày "Bộ phim tiếp theo của tôi phải quay ở ngoại tỉnh, nếu tiến độ bình thường thì mất khoảng ba tháng mới quay xong. Nếu bị trì hoãn, có thể mất đến bốn hoặc năm tháng."
Theo những gì anh nói, Lệ Tiểu Thiên không thể xa cô dù chỉ một ngày, điều này thực sự là một vấn đề lớn.
"Phải đi lâu vậy sao?"
Lâu ư?
Cố Tiểu Niệm hơi bối rối.
Ba tháng để quay xong một bộ phim là rất nhanh rồi chứ.
Bởi vì đây là phim chiếu mạng, chi phí sản xuất nhỏ, yêu cầu về chất lượng cũng không cao, nên mới quay xong nhanh như vậy. Nếu là một bộ phim lớn hoặc điện ảnh, ít nhất cũng phải mất hơn một năm.