Chương 64
Cô ta kinh ngạc nhìn Cố Tiểu Niệm, rồi nhìn cuốn sổ và cây bút trước mặt mình, khóe miệng co giật.
Trước mặt bao nhiêu người, dù trong lòng rất không muốn, cô ta cũng không tiện phát tác, chỉ có thể mỉm cười nhận lấy cuốn sổ và cây bút từ tay Cố Tiểu Niệm, nhanh chóng ký tên "Tất nhiên là không thành vấn đề."
Ký xong, Cố Tiểu Niệm nâng niu chữ ký của cô ta, nhìn ngắm kỹ càng, giống như đang trân trọng một báu vật, cái vẻ cẩn thận mà phấn khích đó khiến Đường An Ni càng khinh thường cô hơn.
Chỉ một chữ ký thôi mà đã vui mừng đến vậy, thật là người chẳng có mắt thẩm mỹ.
Mang một người phụ nữ như thế này ra ngoài, Lệ Nam Thành cũng không cảm thấy mất mặt sao?
"Cố tiểu thư, không biết cô quen biết Nam Thành thế nào, hai người dường như... rất thân thiết?" Đường An Ni trong lòng bực bội, chỉ muốn nhanh chóng biết quan hệ giữa Cố Tiểu Niệm và Lệ Nam Thành.
"Tôi và Lệ thiếu gia?"
Cố Tiểu Niệm đảo mắt, tự nhiên nói "Lệ thiếu gia là chủ của tôi, tôi là người giúp việc của nhà họ Lệ. Vừa rồi tôi đến đưa đồ cho thiếu gia, thiếu gia thấy muộn rồi nên bảo tôi cùng ăn trưa."
Cô vừa nói xong, liền thấy Lệ Nam Thành nhíu mày.
Cố Tiểu Niệm bĩu môi, nghĩ thầm mình đâu có nói sai, sao anh lại tỏ vẻ không hài lòng.
Anh không muốn người khác biết quan hệ của họ, cô không nói là người giúp việc, thì còn có thể nói là gì?
hết chương
Hơn nữa, Cố Tiểu Niệm cảm thấy bản thân mình thực ra chỉ là người giúp việc mà anh mời về, chuyên phụ trách chăm sóc và đồng hành cùng Lệ Tiểu Thiên.
“Cô là người giúp việc của nhà họ Lệ?” Câu trả lời này khiến Đường An Ni vô cùng bất ngờ.
Cố Tiểu Niệm gật đầu “Ừ, thiếu gia thực sự là người rất tốt đó, trả lương rất cao, còn quan tâm đến những nhân viên nhỏ bé như chúng tôi, anh ấy đúng là ông chủ tuyệt vời nhất trên đời.”
Cô nói dối mà nghe cứ như thật, không hề để lộ một sơ hở nào.
Đường An Ni không nghi ngờ lắm, nhưng trong lòng cô ta vẫn cảm thấy khó chịụ
Trong một dịp quan trọng thế này, sao anh Nam Thành lại đưa theo một người giúp việc nhỏ bé đến đây?
Điều khiến cô ta tức giận hơn nữa là người giúp việc này còn có thể ngồi ngay bên cạnh anh.
Dù cách một khoảng nhỏ, nhưng khoảng cách gần gũi như vậy cũng đủ khiến Đường An Ni ghen tị.
Cố gắng kiềm chế sự ghen tuông trong lòng, cô ta nũng nịu nói “Nam Thành, anh thuê một người giúp việc trẻ trung xinh đẹp thế này từ khi nào mà không nói với em một tiếng? Làm em còn tưởng anh đã có bạn gái rồi chứ.”
Thấy Đường An Ni tin tưởng, Cố Tiểu Niệm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Lời của Đường An Ni nửa như nghi ngờ, nửa như đùa giỡn. Cô ta nghĩ rằng Lệ Nam Thành sẽ giải thích đôi chút, nhưng không ngờ anh vẫn im lặng, không nói một lời, rồi trở lại chỗ ngồi của mình.
Cố Tiểu Niệm liếc nhìn chỗ ngồi bên cạnh anh, lưỡng lự không biết có nên qua đó ngồi không.
Cô rất sợ phải chịu đựng ánh mắt lạnh lẽo của Đường An Ni thêm lần nữa, cảm giác đó thật sự không dễ chịu chút nào.
Sau vài giây đắn đo, cô quyết định chọn một chỗ khác, cách Lệ Nam Thành một chiếc ghế.
Vừa ngồi xuống, cô đã cảm nhận được một ánh mắt lạnh lẽo đang nhìn về phía mình, khiến cô rùng mình.
Khi quay đầu lại, cô bắt gặp ánh mắt như sương giá của Lệ Nam Thành.
Anh trầm mặt lại, vẻ không vui hiện rõ trên khuôn mặt.