Chương 45
Cô sẽ chỉ là một người qua đường mờ nhạt trong cuộc đời anh, và cô cũng phải giữ tâm lý coi anh như một người qua đường.
Dặn dò xong, anh chuẩn bị rời đi.
Cố Tiểu Niệm đột nhiên nhớ ra điều gì, gọi anh lại "Đợi đã, cua của anh..."
"Đó là anh mua cho em." Anh quay đầu liếc nhìn cô, "Ăn khi còn nóng, hộp giữ nhiệt sẽ làm thức ăn ấm lâu, nhưng nếu để nguội rồi hâm lại thì không còn ngon nữa."
Nói xong, anh quay lưng bước đi.
Cố Tiểu Niệm ngẩn người tại chỗ, nhìn bóng lưng anh dần khuất xa, trong lòng dấy lên một cảm giác kỳ lạ.
Người đàn ông này dường như không lạnh lùng như cô nghĩ.
...
Lệ Nam Thành đi rất lâụ
Cố Tiểu Niệm đã ăn xong cua, còn xem hết hai bộ phim, anh vẫn chưa xong việc.
Cô duỗi người, nhìn ra ngoài cửa sổ thấy trời dần tối, lưỡng lự không biết có nên gọi điện cho anh hay không.
Đúng lúc đó, quản gia của biệt thự bước đến, cung kính nói "Thiếu phu nhân, thiếu gia nhắn lại rằng cậu ấy có thể sẽ phải đợi thêm một tiếng nữa mới kết thúc công việc. Nếu phu nhân đói, có thể dùng bữa trước."
Cố Tiểu Niệm sờ bụng, nhờ có hộp cua nên bây giờ cô chưa đói lắm.
Nhớ lại lời Lệ Nam Thành nói về hồ nước nóng trong vườn sau, cô nhảy khỏi ghế "Tôi sẽ đợi anh ấy cùng ăn, tôi muốn ngâm mình trong hồ nước nóng, phiền anh dẫn tôi đến đó."
"Thiếu phu nhân không cần khách sáo, mời đi theo tôi."
...
Tại hồ nước nóng, sau khi thay đồ, Cố Tiểu Niệm thả mình thoải mái trong làn nước ấm.
Đây là lần đầu tiên cô trải nghiệm hồ nước nóng riêng tư như thế này, cả hồ chỉ có mình cô, thật thoải mái không gì bằng.
Trong hồ còn rải đầy cánh hoa hồng, hơi nước bốc lên, mùi hương nhẹ nhàng thoang thoảng khắp không gian.
Sự đãi ngộ này...
Chắc cũng không kém gì Dương Quý Phi thời xưa với Hoa Thanh Trì.
Cơ thể cô chìm trong làn nước ấm, ánh nắng mặt trời dịu nhẹ chiếu xuống, ấm áp rọi lên người. Cô nằm lười biếng trên mép hồ, cơ thể dần thư giãn...
...
Khi Lệ Nam Thành xong việc, trời đã tối đen.
Trở về phòng không thấy Cố Tiểu Niệm đâu, anh hỏi quản gia "Thiếu phu nhân đi đâu rồi?"
Quản gia đáp "Thiếu phu nhân nói muốn đợi thiếu gia cùng ăn tối, hiện đang ở hồ nước nóng trong vườn saụ"
Giờ đã khá muộn.
Anh không ngờ cuộc họp lần này lại kéo dài đến vậy.
Anh tưởng ba tiếng là đủ, nhưng cuối cùng cuộc họp kéo dài đến năm tiếng.
Cô đang đợi anh để cùng ăn tối, giờ này chắc chắn đã đói rồi.
Anh đã quen với việc làm mọi thứ một mình, đột nhiên có người đang chờ mình, cảm giác này không tệ chút nào...
"Chuẩn bị sẵn bữa tối."
Anh quay người đi lên lầu, tay vừa cởi cà vạt, vừa tháo áo khoác.
Người hầu phía sau đón lấy cà vạt và áo khoác của anh để mang đi ủi.
"Thiếu phu nhân đã ở hồ nước nóng bao lâu rồi?" Lệ Nam Thành liếc nhìn đồng hồ, đã bảy rưỡi tối.
Người hầu kính cẩn đáp "Khoảng hai tiếng rồi ạ."
Hai tiếng?
Lệ Nam Thành nhíu mày.
Ngâm nước nóng tuy tốt cho cơ thể, nhưng ngâm quá lâu cũng không tốt, dễ gây chóng mặt và mệt mỏi.
Anh vừa nghĩ vậy, quản gia đột nhiên chạy tới, khuôn mặt hoảng hốt "Thiếu gia, thiếu phu nhân đã ngất rồi ạ."
Sắc mặt Lệ Nam Thành lập tức thay đổi, quần áo còn chưa kịp thay, anh vội vàng xuống lầu, sải bước nhanh về phía hồ nước nóng.
Khi anh đến nơi, người hầu đã đưa Cố Tiểu Niệm ra khỏi hồ.
Cô nằm trên ghế bên hồ, khuôn mặt tái nhợt, mắt nhắm nghiền, cả người ướt sũng.