Chương 13
"Niệm Niệm à, không phải tớ không muốn giúp, nhưng dạo này tớ cũng kẹt tiền quá..."
Cố Tiểu Niệm gọi hơn hai mươi cuộc điện thoại.
Dày mặt đi vay tiền hết lần này đến lần khác, nhưng cuối cùng chỉ gom được hai trăm triệụ
Cộng với số cát xê của cô, tổng cộng chỉ có tám trăm triệụ
Còn cách năm trăm triệu kia một khoảng rất xa.
Trong khi đó, bọn cho vay nặng lãi đã gọi điện thúc nợ, dọa rằng nếu đến bảy giờ tối nay mà không trả tiền, chúng sẽ chặt tay chân của Cố Thủ Hằng.
Tô Lan hoảng sợ đến nỗi dắt theo Cố Ân Ân trốn biệt tăm, bỏ mặc sự sống chết của cha Cố.
Cố Tiểu Niệm một mình túc trực ở bệnh viện, đang lo lắng đến phát điên thì nhận được cuộc gọi từ Liên Nhạc.
"Alo, là cô Cố phải không?"
"Anh là ai?"
"Tôi là Liên Nhạc, hôm qua chúng ta gặp nhau ở thang máy tầng ba, bệnh viện Nhân Tâm."
Cố Tiểu Niệm ngẩn người.
Khi nhớ ra đối phương là ai, cô bỗng dưng cảm thấy căng thẳng.
Trong đầu hiện lên khuôn mặt tuấn tú kiêu ngạo của người đàn ông đó, đôi mắt sâu thẳm lạnh lẽo như biển cả của anh ta.
"Cô Cố, thiếu gia nhà tôi muốn gặp cô một chút."
"Liên tiên sinh, bây giờ tôi có việc, e rằng không thể..."
Trong lòng cô không khỏi dâng lên nỗi sợ hãi khi phải gặp lại người đàn ông đó.
"Cô Cố đã gom đủ năm trăm triệu rồi sao?"
Cố Tiểu Niệm đột ngột trợn to mắt "Anh..."
Chương này kết thúc
Liên Nhạc mỉm cười nói “Bọn cho vay nặng lãi đều là những kẻ cực kỳ tàn bạo, cô Cố, nếu không muốn mình và gia đình gặp rắc rối, tốt nhất là đừng vội từ chối tôi.”
Cố Tiểu Niệm ban đầu rất ngạc nhiên, nhưng ngay sau đó, cô đã nhanh chóng bình tĩnh lại “Thiếu gia nhà anh có thể giúp tôi sao?”
“Đối với thiếu gia, chuyện này chẳng khác gì chuyện vặt.”
Cố Tiểu Niệm chỉ suy nghĩ chưa đầy năm giây, liếc nhìn cha mình vẫn đang hôn mê trên giường bệnh, cô hít một hơi sâu và nói “Cho tôi địa chỉ.”
...
“Thiếu gia, cô Cố đến rồi.”
Liên Nhạc dẫn Cố Tiểu Niệm đến một góc trong nhà hàng.
Ở tầng mười, vị trí cạnh cửa sổ, tầm nhìn cực kỳ tốt.
Bên cạnh bàn ăn có một cái hồ nhỏ và hai chậu cây cảnh, như một bức tường ngăn cách bàn ăn này với các bàn khác.
Ánh nắng buổi trưa ấm áp, ánh sáng vàng nhạt chiếu qua cửa sổ lớn, đổ lên khuôn mặt tuấn tú của người đàn ông đang ngồi cạnh cửa sổ.
Đôi chân dài của anh bắt chéo lại một cách tao nhã, chiếc áo sơ mi xám đậm được ủi thẳng thớm, không có một nếp nhăn. Cổ áo dựng lên, cởi hai nút, hé lộ phần xương quai xanh gợi cảm.
Đôi mắt phượng khẽ nhướng, trong ánh mắt kiêu ngạo chứa một chút phóng túng và tà mị, trông có vẻ bất cần đời, nhưng đôi mắt đen sâu thẳm lại toát lên sự lạnh lùng và xa cách.
Một người đàn ông nguy hiểm, kiêu hãnh nhưng vô cùng quyến rũ.
Liên Nhạc kéo ghế cho cô.
Đối diện, Lệ Nam Thành thu lại ánh mắt từ cửa sổ, ngước lên, ngón tay gõ nhẹ lên bàn “Ngồi xuống.”
Giọng điệu đầy ra lệnh, nhưng lại không làm người khác khó chịụ
Có lẽ người đàn ông này đã quen với việc phát ra mệnh lệnh, giống như một vị vua cao cao tại thượng. Đứng trước anh, Cố Tiểu Niệm cảm thấy một áp lực vô hình.
Cô ngồi xuống, do dự vài giây, rồi lên tiếng “Tiên sinh…”
“Tôi họ Lệ.”
Thì ra anh họ Lệ.
Cô cảm thấy cái họ này rất quen, dường như đã nghe thấy ở đâu đó.
“Lệ tiên sinh, tôi cần năm triệụ” Cô không muốn vòng vo.
“Tôi biết.”
“Anh có thể cho tôi vay được không?”
“Được.”
“…” Anh ta đồng ý dễ dàng đến vậy sao?