⬅ Trước Tiếp ➡
“...Nửa năm trước...” Anh ta cúi mặt, không dám nhìn vào mắt cô.
Hạ Vũ Thiên hung hăng cắn môi dưới run rẩy, trong miệng chất lỏng sền sệt ngày càng tụ nhiều, trên má tái nhợt hiện ra một tia thống khổ. Mặc dù chuyện xảy ra đã nửa năm trước, nhưng giờ phút này, dù anh ta lừa dối cô và nói rằng đó là lần đầu tiên, cô cũng sẽ ôm một tia hy vọng, tin tưởng anh ta. Nhưng, anh ta đã trực tiếp đẩy cô vào vực sâu tuyệt vọng, không cho cô bất kỳ một tia hy vọng hay lối thoát nào. Hạ Vũ Thiên tuyệt vọng xoay người, che vết máu chảy ra từ môi, lảo đảo chạy ra khỏi căn hộ. Bóng đêm sâu thẳm, gió lạnh cuốn theo cơn mưa tầm tã trút xuống không ngừng.
Hạ Vũ Thiên lao vào màn mưa tầm tả, nước buốt giá như băng đập vào mặt nhưng cô không cảm thấy gì. Gió lạnh buốt thổi vào mũi, tiếng nức nở trong lồng ngực như hóa thành gai nhọn đâm vào tim, từng cơn đau nhói thắt lại khiến cô tê liệt. Cô thất thần đứng trong mưa, sau đó từ từ cúi xuống, ôm ngực và ngồi xổm bên đường. Lạc lõng và tuyệt vọng, cô không biết nên đi đâu, hay nói đúng hơn là không muốn đi đâu cả.
Mưa xối xả như muốn nhấn chìm mọi thứ, và nếu có thể, Hạ Vũ Thiên tha thiết mong rằng cơn mưa điên cuồng này sẽ cuốn trôi tất cả ký ức về cô và Mạnh Phi Phàm, để người đàn ông đó vĩnh viễn không xuất hiện trong cuộc đời cô nữa.
Sau một hồi lâu, mùi rượu thoang thoảng bay đến. Hạ Vũ Thiên mơ hồ ngẩng đầu lên. Rượu ư? Đúng vậy, lúc này cô bỗng muốn uống một chén rượụ
Lảo đảo đứng dậy, cô đưa tay lau nước mắt trên mặt và men theo mùi hương tìm kiếm. Bên đường, một quán bar lộng lẫy với ánh đèn màu mê hoặc lấp lánh qua màn mưa bụi hiện ra trước mắt cô. Lúc này, cô không nhớ mình đã đi được bao xa cũng như không muốn biết mình đang ở đâụ Trong đầu cô chỉ có một ý nghĩ duy nhất cô muốn uống say mèm để có thể quên đi hết mọi ưu phiền khi mặt trời mọc vào ngày mai.
Dù sao, cô vẫn còn rất nhiều việc phải làm, rất nhiều tiền phải kiếm để biến cô nhi viện thành một thế giới cổ tích. Hôm nay, sau một ngày dài mệt mỏi, cô muốn cho phép bản thân buông thả một lần. Nỗi đau trong ngực như một tảng đá đè nặng khiến cô khó thở.
Bước vào quán bar, Hạ Vũ Thiên choáng ngợp bởi ánh đèn rực rỡ và âm nhạc sôi động. Suýt nữa cô lao ra vì choáng ngợp, nhưng sau khi thích nghi một lúc, cô co ro rúm ró ở một góc gần cửa sổ, nhìn chằm chằm vào chai rượu đặt trước mặt.
Lúc này, toàn thân cô ướt đẫm, nước mưa từ quần áo chảy xuống vũng nước trên sàn nhà bên cạnh ghế. Cái lạnh thấu xương khiến cô rùng mình. Mất đi bờ vai che chở, rượu trở thành nguồn sưởi ấm duy nhất cho cô. Hôm nay cô thực sự đã điên rồi, hoặc là đang cố gắng trở nên điên rồ, bằng không, cô đã không bao giờ muốn uống một chai rượu mạnh như vậy. Nơm nớp rót một chén rượu, nhấc lên và hít hà mùi thơm nồng nàn, cô có chút e dè, nuốt nước bọt vài lần rồi nhắm mắt, ngửa đầu và uống cạn một hơi.

⬅ Trước Tiếp ➡