Hạ Tình Không ngẩng đầu chuẩn bị nghe, đột nhiên cảm thấy vạt váy bị người giẫm lên, sau đó phần hông buông lỏng, cả chân váy bung ra rồi rơi xuống.
2: Đối chọi gay gắt
Trên chân chợt lạnh, trong đầu Hạ Tình Không trống rỗng.
“Bốp!”
Một tiếng bạt tai bất ngờ vang lên, Hạ Tình Xuyên kinh ngạc bịt lấy miệng, Hạ Chính Hoa cũng cả kinh.
Hạ Tinh Không kéo lấy cái váy dưới đất, buộc ở eo, hai tay ôm vạt váy, hung ác nhìn chằm chằm Mục Thần Hạo.
Trên khuôn mặt như ngọc của Mục Thần Hạo hiện lên mấy vết đỏ, gương mặt tinh tế lại không bị sự thảm hại như vậy làm hạ thấp khí chất cao quý.
Không ngờ sức lực của cô nhóc này lại mạnh như vậy!
“Vô sỉ!”
Nhớ tới mọi việc tối qua anh làm với cô, Hạ Tình không liền tức không chịu được.
Không ngờ hôm nay còn ở đây giở trò lưu manh, đúng là bỉ ổi quá!
“Mau dẫn cô cả đi thay đồ.”
Hạ Chính Hoa phản ứng lại, vội vàng dàn xếp. Hạ Tình Xuyên cũng giả bộ hoảng sợ, tiến lên ôm lấy Hạ Tình Không.
Hạ Tình Không đẩy cô ta ra, đôi mắt u ám và sắc bén nhìn chằm chằm cô ta. “Em gái Tình Xuyên, em giúp chị mặc đồ chính là vì điều này?”
Hạ Tình Xuyên bị đẩy sang một bên, đụng lên cột đá, cánh tay bị đập rách một lớp da.
“Tinh Xuyên… Tinh Không…” Hạ Chính Hoa nhất thời không biết nên gọi ai tốt hơn.
“Ba!”
Hạ Tình Xuyên kinh ngạc kêu lên, ôm lấy cánh tay chảy máu cho Hạ Chính Hoa xem, đỏ mắt tủi thân nhìn Hạ Tình Không.
“Con có lòng tốt giúp chị mặc đồ mà.”
“Tất nhiên em có lòng tốt!” Hạ Tình Không nhìn sự đau lòng và trách cứ cô ở trong mắt Hạ Chính Hoa, trong lòng càng chắc chắn địa vị của cô ở nhà họ Hạ.
Hạ Chính Hoa chẳng qua chỉ là vì áy náy với mẹ nên mới đầy đồng tình với cô, 20 năm này người vẫn luôn ở bên cạnh ông ta là Hạ Tình Xuyên, quan trọng hơn cô nhiều!
“Hạ Tình Không, em gái con cũng là tốt bụng giúp đỡ con, sao con có thể như vậy!” Ánh mắt Hạ Chính Hoa nghiêm nghị.
“Đúng vậy, tốt bụng, tốt bụng giúp con mặc đồ, sau đó cắt đứt dây đai của con?”
Hạ Tình Không vạch váy ra cho Hạ Chính Hoa xem, mấy chỗ đứt ở dây đai sau lưng rất ngay ngắn, chỉ có một chút ở bên viền.
Vừa nhìn đã biết có người cố tình cắt đứt gần hết dây đai, sau đó để lại một chút để nối, có người giẫm váy hoặc hơi dùng sức chút, những dây đai này sẽ đều đứt hết.
Ánh mắt của Mục Thần Hạo nhìn lên chỗ đứt của dây đai kia, lại thấy cái chân thon dài, trắng ngần bên dưới vạt váy, đường nét mượt mà, mảnh mai khiến anh không rời được mắt.
Hạ Chính Hoa cũng không ngốc, ánh mắt nhìn về phía Hạ Tình Xuyên đã thay đổi.
“Không phải con!”
Trên mặt Hạ Tình Xuyên đều là vẻ kinh hoàng, liên tục xua tay.
“Không phải em thì là ai? Buổi sáng chị mặc đồ trong phòng, là em thắt dây đai cho chị.”
“Là em giúp chị, nhưng mà…”
“Tình Xuyên!” Hạ Chính Hoa cũng tức giận, nhưng ngại có người ngoài, chỉ đành đè thấp giọng nói. “Sao con có thể như vậy!”
“Bỏ đi.” Giọng điệu Hạ Tình Không lạnh nhạt, nhìn người hầu tới dẫn cô về thay đồ, lại tiếp tục ôm vạt váy, đi theo. “Con không so đo.”
“Tình Xuyên, chị gái con đã không so đo rồi, còn không xin lỗi chị?”
“Không phải con, tại sao con phải xin lỗi?”
“Chị không trách em.”
Hạ Tình Không rộng lượng nói, vừa đi được mấy bước lại nói tiếp: “Chị biết em gái không thích chị, nhưng cũng không thể làm mất mặt nhà họ Hạ trước mặt khách, bây giờ chị làm trò cười cho thiên hạ…”
Hạ Chính Hoa nghe thấy điều này, lòng vốn đã thông cảm cho Hạ Tình Xuyên, lại chìm xuống.
Đúng vậy, nhà họ Hà thuộc danh môn, sao có thể mất mặt trước mặt khách chứ.
1: Người liên hôn là Hạ Tình Không Hạ Tình Không đi thay đồ, mãi tới lúc vào trong phòng cô mới buông váy xuống, chỗ đứt ngay ngắn. Người hầu chuẩn bị nhận lấy cái váy, lại bị Hạ Tình Không ngăn lại. “Đồ không cần nữa, vứt đi đi.” Đúng vậy, dây đai này chính là cô cắt đứt, Hạ Tình Xuyên vốn là chỉ vô tình cắt đứt một sợi dây thôi. Vậy thì cắt hết luôn là được. Không phải cô ta muốn kết quả như vậy à? Hạ Tình Không liền thêm dầu vào lửa. Hạ Tình Xuyên không ngừng giải thích không phải cô ta, nhưng lại không thể nói ra cô ta chỉ cắt một sợi, có nỗi khổ không thể nói. Hạ Chính Hoa trừng mắt nhìn cô ta, rồi dần Mục Thần Hạo đến phòng khách trước. Đợi Hạ Tình Không thay đồ xong, xuống tầng, hai vợ chồng Hạ Chính Hoa đã ngồi vào chỗ, Hạ Tình Xuyên ngồi bên cạnh Mục Thần Hạo, ân cần bày bát đũa. Thẩm Diệu Ngọc nhìn con gái của mình chủ động, cũng không phản đối, rất có tư thế “Cậu ta là người đàn ông tốt, con mau chóng ra tay”. “Cậu Mục, mời dùng trà.” “Cậu Mục, mời ăn hoa quả.” Mục Thần Hạo vẫn luôn lạnh nhạt, lông mày Hạ Chính Hoa càng khoá sâu hơn. “Em gái Tình Xuyên đúng là ân cần, người không biết còn tưởng rằng nhà họ Hạ có cô hầu gái nhỏ xinh đẹp chứ!” Hạ Tình Không ngồi xuống đối diện Mục Thần Hạo, Mục Thần Hạo vẫn bày khuôn mặt lạnh băng, tựa như nhìn ai cũng đang nợ anh ta mấy chục nghìn. “Chị gái nói cái gì vậy, trong nhà có khách quan trọng, đương nhiên phải tiếp đón nhiệt tình rồi.” Hạ Tình Xuyên khó xử nói, trên mặt không che được ý cười. “Chê cười rồi.” Hạ Chính Hoa ngại ngùng cười. Mục Thần Hạo không có cảm xúc, thu hết mọi động tác của người một nhà này vào đáy mắt, chỉ riêng Hạ Tình Không ngồi ở đối diện, một lòng uống canh, căn bản không nhìn Mục Thần Hạo một cái. “Tối hôm qua cô cả chơi có vui không?” Hồi lâu, Mục Thần Hạo lên tiếng, trên mặt mang ba phần trêu chọc, bảy phần cười nhạo. Khụ… Hạ Tình Không suýt nữa bị sặc canh, khó khăn ngăn lại sự thất lễ, ngẩng đầu lên, bất mãn nhìn Mục Thần Hạo. “Vui.” Hạ Tình Không nhìn vẻ mặt cười trên nỗi đau của người khác của Thẩm Diệu Ngọc, vội vàng đáp một câu, rồi lại tiếp tục cúi đầu. Mục Thần Hạo rất ghét cô, mặc dù sự châm biếm và chán ghét trên mặt không rõ ràng, nhưng cô cũng không bị mù, không phải là cậy có quyền thế à, có gì giỏi chứ. Thật sự cho rằng là phụ nữ thì đều muốn quyến rũ anh, trèo lên giường anh à? Nghĩ tới đây, Hạ Tình Không bĩu môi, thầm cho Mục Thần Hao cúi đầu ánh mắt khinh bỉ. Đột nhiên Hạ Tình Không giống như nảy ra chủ ý, vươn dài chân, giày cao gót hung hăng nghiền lên giày da của anh. Mục Thần Hạo cũng không cảm thấy đau đớn, chỉ là bỗng nhiên bị tấn công khiến anh hơi không kịp đề phòng, đánh đổ cốc rượu vang ở bên cạnh, nước rượu đỏ thẫm bắn lên bộ vest cao cấp đặt làm của anh. “Vô cùng xin lỗi, tôi không cố ý.” hạ Tình Không lười biếng thu chân về, lại lộ ra nụ cười lo lắng giả tạo, muốn lau cho Mục Thần Hạo. “Hạ Tình Không, chị quả nhiên là con nhỏ nhà quê, ăn cơm cũng có thể vươn dài chân, mất hình tượng!” Hạ Tình Xuyên nhìn Mục Thần Hạo cau lông mày, lập tức quát Hạ Tình Không. “Đúng vậy, chị chính là con nhỏ nhà quê, ăn cơm tự do quen rồi, không nhiều quy tắc như nhà giàu các em.” Hạ Tinh Xuyên vẫn muốn nổi giận, lại bị Hạ Chính Hoa ngăn lại. “Tình Không, dẫn cậu Mục đi xử lý.” Hạ Tình Không không kiên nhẫn mà chu miệng, dẫn Mục Thần Hạo đi. Hạ Tình Xuyên đứng bật dậy khỏi ghế, chuẩn bị đi theo, lại bị Hạ Chính Hoa trừng mắt mà dừng lại. Hạ Tình Xuyên nóng nảy, hung hăng giậm chân, buồn bực.
2: Người liên hôn là Hạ Tình Không “Ba, để con đi, chị chẳng qua là con nhỏ hoang dã tay chân lóng ngóng, đợi lát sẽ làm cậu Mục không vui, vậy không tốt.” “Tình Xuyên, con phải biết người liên hôn là chị con, Hạ Tình Không.” Hạ Chính Hoa không biết là vui hay là buồn, thở dài một hơi. Hạ Tình Không dẫn Mục Thần Hạo đi thay áo vest, cởi đồ bẩn ra đưa cho người hầu, sau đó chuẩn bị rời đi. Nhưng lại bị Mục THần Hạo ở phía sau kéo lấy lưng áo. “Anh làm gì?” “Cô Hạ, để thu hút sự chú ý của tôi, cô vừa phái người tới quyến rũ, vừa giả làm nhân viên phục vụ để quyến rũ.Bây giờ lại tìm cơ hội muốn ở riêng với tôi, tôi đúng là xem thường cô rồi.” Quỷ mới muốn ở riêng cùng anh. Hạ Tình Không nghe thấy lời này liền tức nổ tung! “Tôi đã giải thích bao nhiêu lần rồi, tôi là nhân viên phục vụ của Crown, đi nhầm phòng mà thôi!” “Đường đường là cô cả nhà họ Hạ, lại làm nhân viên phục vụ ở câu lạc bộ.” Hạ Tình Không xoa đầu, cảm thấy cả người cô đều là lửa giận, người đàn ông này lại không chịu nói lý lẽ, khiến người ta quá tức giận! “Tôi nói lại với anh lần cuối cùng, chúng ta không có quan hệ!” Hạ Tình Không nói tới đây, rồi vung cái tay Mục Thần Hạo đang nắm tay cô ra, quay đầu rời đi. “Ai bảo chúng ta không có quan hệ?” Hạ Tình Không cố nhịn xuống lửa giận trong lòng, hít thở thật sâu, lúc này mới nhịn xuống được xung động muốn tẩn người đàn ông này. Sau đó, cô quay đầu, nặn ra vẻ mặt cười ngây thơ, vô hại. “Quan hệ gì vậy hả cậu Mục?” Mục Thần Hạo nhìn cô rõ ràng đang nổi giận, lại bày ra gương mặt mỉm cười, cảm giác chán ghét trong lòng lại tăng lên. Loại phụ nữ này anh gặp nhiều rồi, bề ngoài một đằng, sau lưng lại một nẻo. “Nhà cô không nói cho cô biết chuyện liên hôn gia tộc à?” Hạ Tình Không sửng sốt. Liên hôn gia tốc? Nhà họ Hạ và nhà họ Mục à? Chẳng lẽ vì việc làm ăn nên Mục Thần Hạo phải kết hôn với Hạ Tình Xuyên? Chẳng trách Hạ Tình Xuyên lại ân cần như vậy! “Ồ, được thôi em rể. Tạm biệt em rể.” Hạ Tình Không lại khom lưng, nặn ra nụ cười giả tạo, lễ phép cúi chào, sau đó chuẩn bị rời đi. “Phải gọi ông xã.” Hạ Tình Không quay người đi nghe thấy lời này, không nghi ngờ là bị một cú sét đánh giữa trời quang. người liên hôn là cô và Mục Thần Hạo? Sao có thể?! “Trò đùa này không hay chút nào, người gọi anh là ông xã, chẳng lẽ không phải là cô hai cưng của nhà họ Hạ à?” Hạ Tình Không cười lạnh một tiếng, cũng không giả bộ nữa. Cái miệng máu lạnh, ác độc như vậy mới là dáng vẻ thật sự của cô nhỉ? Tối qua ở Crown ra vẻ liệt nữ, vừa nãy còn ra vẻ thuần khiết vô tội. “Xem ra cô đã bỏ không ít công sức để có được sự chú ý của tôi.” Rõ ràng anh không hài lòng với sự liên hôn lần này, cho nên mới nghĩ hết mọi thủ đoạn. Nhưng bây giờ, không phải đã lộ ra bộ mặt thật à? Hạ Tình Không lại sửng sốt. Anh đang nói cái gì vậy? Lúc trước cô chỉ là một người dân bình thường chạy ngược chạy xuôi để kiếm sống, nếu không phải vì nhà họ Hạ đột nhiên tìm tới, cô cũng không biết cô có người ba giàu có. “Tôi không hiểu anh đang nói gì, tôi đã giải thích rất rõ ràng…” “Tiếp tục diễn đi, Hạ Tình Không, tôi đợi xem dáng vẻ khó coi của cô bị lộ ra trước mặt công chúng.” Mục Thần Hạo cắt ngang lời của cô, sải bước đi ngang qua bên cạnh cô, rời đi. Hạ Tình Không đứng ngây tại chỗ, đợi lúc phản ứng lại, chỉ bóng lưng rời đi của Mục Thần Hạo, nhảy lên, không nói ra nổi một câu! Cái tên đàn ông thối bỉ ổi, vô liêm sỉ này! Hạ Tình Không nổi giận đùng đùng trở về bàn ăn, cố gắng bình tĩnh và chuẩn bị nói lý với Hạ Chính Hoa. Ai ngờ Hạ Chính Hoa lại lên tiếng trước. “Cậu Mục lần này tới là để đón Hạ Tình Không về nhà họ Mục, chuẩn bị đính hôn.” Hạ Tình Không yên lặng, cái cổ cứng nhắc nghiêng nhìn Mục Thần Hạo, thấy anh vẫn là vẻ mặt lạnh nhạt, xa cách, giống như cuộc tranh cãi vừa rồi chưa từng xảy ra…
1: Ngày giỗ của mẹ đẻ Hạ Tình Không yên lặng ăn xong bữa tối. Đợi cô buông đũa xuống, Hạ Chính Hoa liền ho khan một tiếng. “Tình Không à…” “Ba.” Hạ Tình Không tao nhã lau khóe miệng, sau đó cắt ngang lời của Hạ Chính Hoa. “Hôm nay con mới về nhà họ Hạ đã phải trở về với cậu Mục à?” “Tình Không, con cũng biết đấy, là thế này…” Hạ Chính Hoa tất nhiên biết đuối lý, nên kiên nhẫn giải thích với Hạ Tình Không. “Có thể đợi mấy ngày nữa rồi đi không?” Hạ Tình Không ngẩng đầu, trong mắt chứa nước mắt giống như một đầm nước trong dưới hoa hạnh, gợn sóng thanh lịch. Hạ Tình Xuyên nhìn biểu cảm đáng thương trên mặt cô, liền xì mũi. “Chị biết thời gian của cậu Mục quý báu tới mức nào không? Hôm nay đặc biệt tới nhà, chị còn tự nâng giá lên rồi.” Hạ Tình Không nhìn vẻ mặt khinh thường của cô ta, càng ngước mắt tủi thân nhìn Mục Thần Hạo đang ngồi ở bên cạnh. Mục Thần Hạo cũng nhìn sự yếu đuối trên mặt của cô, khẽ hừ lạnh một tiếng, đúng là biết giả bộ. Vẻ ngoài Hạ Tình Không tỏ ra yếu đuối, nhưng lại nhìn ra rõ ràng sự chán ghét trong mắt Mục Thần Hạo. Thời gian quý báu tới mức nào chứ? Có thời gian đi hộp đêm ve vãn đúng là quý báu thật mà! Biểu cảm của Hạ Tình Xuyên và Mục Thần Hạo đúng là giống y như nhau, bây giờ Hạ Tình Không cảm thấy hai người họ đúng là một cặp trời sinh, mau chóng để hai người họ liên hôn đi. Một đôi cẩu nam nữ ra ngoài làm hại người khác. “Chị có biết có bao nhiêu người muốn gả cho cậu Mục không?” — Liên quan gì tới tôi? Hạ Tình Không vốn muốn phản bác câu này cho Hạ Tình Xuyên, nhưng nhìn thấy trên mặt cô ta có thể nặn ra một hồ nước xuân, cô lập tức sửa lời. “Biết, không phải là em à?” “Hạ Tình Không!” Hạ Tình Xuyên bị chọc chúng tại trận, lập tức đổi sắc mặt. “Người chen nhau tới sứt đầu mẻ trán, muốn gả cho cậu Mục như em rất nhiều.” Hạ Tình Không thành khẩn nhìn Hạ Tình Xuyên, thấy trên mặt cô ta đã thành màu gan lợn rồi, dám giận không dám nói. Cô lại vô cùng ngây thơ mà thêm một câu. “Hay là em gái gả đi?” Hạ Tình Xuyên vốn lửa giận đầy bụng, muốn nổi nóng, nhưng nghe thấy câu cuối cùng, trên mặt chợt hiện ra nụ cười. Khóe mắt Thẩm Diệu Ngọc nhìn thấy ý cười trên mặt cô ta. Con nhỏ ngốc này sao có thể cười ở đây? Thế là bà ta hung hăng đạp giày của cô ta một cái dưới gầm bàn. Hạ Tình Xuyên cảm thấy cô ta bị người ta hung hăng đạp một cái, lập tức thu lại nụ cười, trên mặt nửa giận nửa vui, nhất thời mặt hơi vặn vẹo. Mục Thần Hạo lạnh mắt nhìn mọi thứ trên bàn ăn này, sự nhanh mồm nhanh miệng kia của Hạ Tình Không lại rất có tính thách thức. Có điều anh cũng phải xem xem rốt cuộc người phụ nữ này muốn làm cái gì? Lạt mềm buộc chặt bị cô chơi thành như vậy, tâm tư e là sâu không thấy đáy! “Hôn ước là bậc cha chú đặt ra, cho nên chuyện này không cho phép kéo dài nữa.” Mục Thần Hạo như một con hồ ly già mà nhìn Hạ Tình Không. “Nhưng mà tôi vừa về nhà họ Hạ, hơn nữa…” Trong mắt Hạ Tình Không có nước mắt, tiếp tục nước mắt mông lung nhìn Hạ Chính Hoa. Hạ Chính Hoa cuối cùng cũng hơi không nhịn được nữa, tuy Hạ Tình Xuyên nói khó nghe, nhưng lại thẳng thắn, lại là sự thật, ngay cả Mục Thần Hạo cũng lên tiếng rồi. Sao đứa con gái này còn không hiểu ra chứ? Nghĩ tới đây, Hạ Chính Hoa cau lông mày, trong lòng có chút không kiên nhẫn. “Tình Không.” Trong lời của Hạ Chính Hoa có chút tiếc rèn sắt không thành thép. “Chuyện này con không thể từ chối.” Hạ Tình Không nghe thấy liền cúi đầu, vai hơi giật. Lông mày Hạ Chính Hoa càng cau chặt lại, Thẩn Diệu Ngọc ở bên cạnh thấy vậy, càng thổi gió bên tai.
2: Ngày giỗ của mẹ đẻ “Cô Hạ Tình Không cũng vừa mới về, không nỡ rời đi cũng là bình thường. “Một con nhóc hoang dã, bụng đầy tâm tư trở về, mặc dù đã giúp ba lấy được hợp đồng, nhưng mà cố tình như vậy, nếu bảo chị ta không có mục đích gì, thì con chẳng tin.” Hạ Tình Xuyên cũng ở bên cạnh như vô ý nhắc nhở. Hạ Chính Hoa bị hai người kẻ xướng người họa, ấn tượng về Hạ Tình Không liền bị giảm đi nhiều. Mục Thần Hạo ở bên cạnh nhìn một nhà bốn người, bốn người đều diễn một màn kịch xuất sắc, khóe miệng hơi cong lên. Ánh mắt liếc nhìn Hạ Tình Không ở một bên thút thít, Mục Thần Hạo lại bắt đầu mong chờ bất cứ sự phản kích nào của cô. Con thỏ nhỏ trông như yếu đuối này cũng biết cắn người. Quả nhiên, Hạ Tình Không đỏ viền mắt, ngẩng đầu nhìn khuôn mặt u ám của Hạ Chính Hoa, lại nhìn Thẩm Diệu Ngọc và Hạ Tình Xuyên vẻ mặt châm biếm bên cạnh, môi run run. “Nhưng mà, ngày mai là ngày giỗ của mẹ mà…” Tùm. Tựa như một viên đá nhỏ rơi vào mặt hồ tĩnh lặng, tạo lên từng đợt sóng. Trong phòng khách lại yên tĩnh lạ thường, nhất thời không một ai nói chuyện, chỉ có tiếng thút thít mơ hồ của Hạ Tình Không. Nhưng câu này lại tạo ra hiệu ứng mắt xích cực lớn trong lòng mỗi người. Sự khuấy động của Hạ Chính Hoa lớn nhất, ngày dỗ của vợ đầu, ông ta đã nghiêm nghị, không nói tới tình thân mà muốn đẩy đứa con gái lưu lạc ở bên ngoài nhiều năm vừa trở về nhà ra ngoài như vậy, không, là bán ra ngoài. Hơn nữa, ông ta còn quên mất mai lại chính là ngày giỗ của mẹ cô, ông ta lại ở đây để bắt ép người. Người chết lớn hơn, mặc kệ năm đó đã xảy ra chuyện gì, lúc này trong lòng Hạ Chính Hoa cực kỳ áy náy. Ông ta nhìn Hạ Tình Không, lời đều nghẹn ở trong họng. Hạ Tình Không nhìn mặt Hạ Chính Hoa co giật, biết đã đạt được hiệu quả, thế là cô cúi đầu lau nước mắt. Thẩm Diệu Ngọc nghe tới đây, sắc mặt cũng thay đổi, người sống sợ so sánh với người chết nhất. Hơn nữa đứa con gái kẻ đê tiện kia để lại còn lanh lợi như vậy. Hạ Tình Xuyên lại không biết những chuyện này, nhưng nghe thấy là ngày giỗ của mẹ Hạ Tình Không, đa phần ba sẽ mềm lòng, sẽ không đưa Hạ Tình Không đến nhà họ Mục nhanh như vậy. Vậy thì đó cũng là một chuyện tốt đối với cô ta nhỉ? Nghĩ tới điều này, Hạ Tình Xuyên vội vàng đứng về phía Hạ Tình Không. “Nếu đã là ngày giỗ của dì, vậy thì nán lại một ngày rồi đi đi.” Hạ Tình Xuyên cho ba bậc thang xuống, thế là Hạ Chính Hoa liền tiếp lời, nói với Mục Thần Hạo: “Quả thật cũng là có việc, cũng tại tôi nhất thời sốt ruột, cậu Mục có thể đợi thêm không?” Mục Thần Hạo gật đầu, ánh mắt rơi trên người Hạ Tình Không. Bắt đầu từ sau khi anh gặp người phụ nữ này, thì vẫn luôn làm mới quan niệm của anh về cô. “Nếu đã như thế, vậy đợi thêm mấy ngày cũng không sao.” Mục Thần Hạo lên tiếng, Hạ Chính Hoa cũng thở phào. Hạ Tình Không vẫn cúi đầu giả bộ lau nước mắt, lúc này cũng kéo khóe môi, mỉm cười. Mục Thần Hạo ăn cơm xong, liền rời đi trước. Hạ Chính Hoa áy náy với đứa con gái này, buổi tối đưa không ít đồ tới để bù đắp tổn thất nhiều năm như vậy cho cô. Hạ Tình Không khóc lóc, ầm ĩ đến nửa đêm, Hạ Chính Hoa cuối cùng cũng mặc đầy nước mắt, về phòng nghỉ ngơi. Đợi Hạ Chính Hoa rời đi, Hạ Tình Không liền lặng lẽ mở cửa sổ, men theo bậc cửa sổ, trèo ra bên ngoài phòng bếp. Nơi có phụ nữ thì sẽ có tin đồn, nơi có phụ nữ thì sẽ có tranh giành. Hạ Tình Không kiên quyết với đạo lý này, lặng lẽ chui vào góc tường sau của phòng bếp. Nơi tập trung nhiều phụ nữ nhất ở nhà họ Hạ chính là sau bếp, mà nhóm cô, bác, bà giúp việc đều thích tụ tập buôn dưa lê nhất. Quả nhiên, Hạ Tình Không vừa khom lưng ngồi ở góc tường, đã nghe thấy bên trong bàn tán xôn xao. “Theo tôi thấy, cô hai là muốn gả cho Mục Thần Hạo.”
1: Cho anh chút nước mì “Nhưng mà cũng hết cách, hôn ước quy định là nhà họ Mục với cô chủ con vợ cả của nhà họ Hạ. Nếu như cô hai có thể gả, thì ông chủ cũng sẽ không tốn công sức tìm cô cả về như vậy.” “Đúng đấy, nhiều năm như vậy không tìm, bây giờ tìm về còn không phải vì có cái lợi à?” “Nghe nói sản nghiệp của nhà họ Hạ có nguy cơ, vừa hay lợi dụng liên hôn với nhà họ Mục để nâng đỡ. Nhưng nhà họ Mục chỉ thừa nhận thân phận cô chủ con vợ cả.” Hạ Tình Không ở góc tường gật đầu, lúc này cô đã hoàn toàn hiểu rõ. Nhận được tin tức hữu dụng này, Hạ Tình Không liền nhanh chóng trở về phòng, lại điều tra cẩn thận tài liệu trên mạng, cộng thêm tin tức thu thập được mấy năm nay, cô cũng hiểu được đại khái rồi. Tài sản của nhà họ Hạ có một phần là ở dưới tên của cô và mẹ đẻ, Thẩm Diệu Ngọc vẫn luôn muốn nuốt lấy những cổ phần này, nhưng không ngờ những năm này tài chính của nhà họ Hạ lại có nguy cơ ngày càng đi xuống. Hạ Chính Hoa cùng đường bí lối, sau khi thương lượng với nhà họ Mục, phát hiện nhà họ Mục không hề nuốt lời, nhưng kiên quyết nhất định phải là con của vợ cả. Vậy nên Hạ Chính Hoa lúc này mới bắt đầu tìm kiếm cô bị thất lạc nhiều năm ở ngoài. Quả nhiên nhà giàu căn bản không có tình thân, chỉ có lợi ích. Hạ Tình Không thở dài vì mẹ của cô, cũng vì bản thân cô. Có điều, nếu đã đi tới bước này, như vậy cần phải dũng cảm bước tiếp. Buổi tối ngủ ngon lành một giấc, ngày hôm sau lúc thức dậy, Hạ Chính Hoa liền sai người tới chuẩn bị đồ đi cúng tế ngày giỗ mẹ cho cô. Hạ Chính Hoa dẫn Hạ Tình Không đến nghĩa trang, bái tế mẹ. Trên đường, Hạ Tình Không cũng không nhiều lời, trong lòng Hạ Chính Hoa cũng nặng nề, hai người yên lặng đi, cũng yên lặng về. Lúc Hạ Tình Không cho rằng không có bất cứ thay đổi gì, lại được biết sau khi Hạ Chính Hoa trở về, lại mang theo mấy phần tài liệu bất động sản cho Hạ Tình Không. “Con ở bên ngoài nhiều năm như vậy, ba không có gì để bù đắp cho con, mấy căn bất động sản này coi như là chút tâm ý của ba đối với con, ba cũng không có gì có thể cho con.” “Cảm ơn ba.” “Đúng rồi, việc mẹ nuôi con bị bệnh nặng, ba cũng biết rồi. Ba đã cho người đưa bà ta đến bệnh viện tốt nhất chỗ chúng ta, tiếp nhận điều trị tốt nhất rồi, con đừng lo lắng nữa. Có điều rất kỳ quái là bà ta không muốn gặp mặt ba… Ba rất muốn cảm ơn bà ta đã chăm sóc con nhiều năm như vậy.” Nghe thấy mẹ nuôi có thể được điều trị tốt nhất, Hạ Tình Không liền yên tâm, không để bụng việc mẹ nuôi không muốn gặp Hạ Chính Hoa. Trong mắt Hạ Tình Không lăn tăn từng giọt nước mắt, đợi Hạ Chính Hoa chua xót rời đi, lúc này cô mới nép tài liệu bất động sản lên bàn. Bây giờ cô đã trở về, nếu cô và nhà họ Mục liên hôn, như vậy thế lực của nhà họ Mục đủ để khiến cho nhà họ Hạ vựng dậy như xưa, thậm chí còn huy hoàng hơn lúc trước nữa. Cổ phần dưới tên của cô và mẹ có thể trở thành thực chất. Nếu như cô muốn, thì thứ cô muốn sẽ không chỉ là mấy căn bất động sản trước mặt này. Có điều, nếu trong lòng Hạ Chính Hoa vẫn còn áy náy, thì trong lòng Hạ Tình Không vẫn có chút xíu động lòng. Dù sao chuyện năm đó cũng không phải do Hạ Chính Hoa tạo thành, người Hạ Tình Không muốn tìm thật sự là hung thủ đứng đằng sau, cái chết của mẹ đẻ chắc không đơn giản như vậy. Sau tối hôm nay, Hạ Tình Không sẽ phải về nhà họ Mục cùng Mục Thần Hạo rồi, cho nên tối hôm nay cũng coi như buổi tối cuối cùng ở nhà họ Hạ. Mặc dù Tình Không từ nhỏ chưa từng gặp mẹ đẻ, cũng không có tình cảm với mẹ đẻ, nhưng tình thân ruột thịt kia vẫn khiến cảm xúc ngày hôm nay của Tình Không hơi sa sút, không ăn được gì.
2: Cho anh chút nước mì Đến tối, bụng đã đói kêu ọc ọc rồi. Cho nên Tình Không liền lén lút ra khỏi phòng, chuẩn bị đến phòng bếp xem còn có đồ gì ăn không. Tình Không vừa định mở cửa phòng mình ra, chuẩn bị xuống tầng, cô liền không cẩn thận đá vào một chậu hoa đặt ở cửa. Chậu hoa phát ra âm thanh nho nhỏ, nhưng làm cho Tình Không giật nảy mình. Có điều cô nhìn xung quanh, cũng không có người, giờ này chắc đều ngủ hết rồi, cả khu biệt thự đều không có người hầu. Tình Không đặt chậu hoa ngay ngắn, rồi rón ra rón rén đi tới phòng bếp, bây giờ đã là nửa đêm, đầu bếp và người hầu cũng đã đi ngủ rồi. Vừa đến phòng bếp, Tình Không đã nghe thấy trong căn phòng có tiếng nói, nghe giống như tiếng của Thẩm Diệu Ngọc. “Chuyện nhờ cậu giúp phải tăng tốc độ rồi, không thể kéo dài nữa. Tôi sợ xảy ra bất ngờ, con nhỏ Hạ Tình Không này có hơi khó xử.” …… “Ừ, vậy thì quyết định như vậy…” …… Hạ Tình Không nghe thấy tiếng nói đứt quãng, không rõ ràng lắm. Có điều theo các từ Thẩm Diệu Ngọc nói ra, Hạ Tình Không nghe ra được chắc chắn Thẩm Diệu Ngọc đang có ý đồ xấu gì rồi! Nếu không sao lại nửa đêm chạy tới phòng bếp không thể có người tới như này chứ. Phòng bếp truyền tới tiếng bước chân, rõ ràng là Thẩm Diệu Ngọc đã kết thúc cuộc gọi, chuẩn bị rời đi. Hạ Tình Không vội vàng trốn vào một bên, đợi Thẩm Diệu Ngọc rời đi rồi vào phòng bếp. Nhà họ Hạ ở thành phố SH cũng là danh môn vọng tộc, đặc biệt mời đầu bếp năm sao tới nhà nấu nướng, tất cả đồ và nguyên liệu trong phòng bếp đều có đầy đủ… Nhưng mà thức ăn hôm đó cho dù không ăn thì cũng sẽ không để lại… Cho nên Hạ Tình Không đi một vòng, chỉ đành thở dài, chuẩn bị đích thân xuống bếp. Cô tự lập từ nhỏ, mẹ nuôi lúc trước đi làm rất bận, phải nuôi cô và em gái Tạ Uyển Oánh. Cho nên chuyện nấu nướng bình thường trong nhà cơ bản đều giao cho Tình Không, từ nhỏ cô cũng đã luyện được tay nghề nấu nướng tốt. Vừa định mở vòi nước, chuẩn bị rửa chút rau xanh, sau đó lấy chút thịt băm ra, làm mì thịt băm ăn, Hạ Tình Không liền thấy Mục Thần Hạo đang dựa vào cửa phòng bếp, vẻ mặt xem kịch mà nhìn Hạ Tình Không. Lúc Hạ Tình Không nhìn thấy anh, tâm trạng liền không tốt, mặc dù cái tên này trông khá đẹp trai, nhưng chuyện xảy ra lúc trước khiến Tình Không thấy anh liền muốn lườm. “Cô cả hứng thú rất tốt, nửa đêm tới phòng bếp, đích thân xuống bếp nấu ăn?” Mục Thần Hạo nói. Tình Không nhìn Mục Thần Hạo một cái, sau đó lấy chút thịt băm tiếp tục làm mì thịt băm. “Có hứng thú hơn nữa cũng sao hứng thú bằng cậu chủ Mục? Nửa đêm chạy tới phòng bếp nhìn người ta nấu ăn?” Mục Thần Hạo bị Tình Không mỉa mai một câu, cũng không tức giận, chậm rãi bước tới bên cạnh Tình Không. “Chẹp, chẹp, chẹp, không làm cho tôi một phần à?” Hạ Tình Không lườm Mục Thần Hạo, sau đó trên mặt treo lên nụ cười. Mục Thần Hạo nhìn nụ cười này chỉ cảm thấy trong lòng bị thứ gì đó đụng vào, có một cảm giác khác thường. Nụ cười của Tình Không giống như có ma lực, pha trộn giữa dễ thương và đơn thuần, rất đặc biệt. Nhưng sau đó lại kèm một câu khiến Mục Thần Hạo nghe mà muốn đánh người. “Muốn ăn? Xin tôi đi. Xin thì tôi cho anh chút nước mì.” Tình Không không tiếp tên cuồng tự đại trước mặt này, quay đầu đi không để ý Mục Thần Hạo, tiếp tục làm mì thịt băm của cô. Ăn cơm là việc quan trọng, ăn no mới là quan trọng nhất. Sau khi làm xong mì thịt băm, Tình Không còn không quên rửa chút hoa quả, cà chua bi để ăn tráng miệng. Trong phòng bếp của nhà họ Hạ tuy không có thực vật sẵn, nguyên liệu lại khá nhiều. Mục Thần Hạo vẫn ngồi trên ghế ở một bên, nghiêng đầu nhìn Hạ Tình Không, không nói một câu. Tình Không bị nhìn tới mức lưng tê dại, cả người không tự nhiên. “Tôi nói này cậu Mục, anh không có việc gì ở đây xem tôi ăn làm gì? Chẳng lẽ là sở thích đặc biệt của anh? Thích xem người ta ăn à?”
1: Rời khỏi nhà họ Hạ “Tôi xem vợ chưa cưới của tôi ăn có vấn đề gì?” Mục Thần Hạo hỏi ngược lại. “Ai là vợ chưa cưới của anh, anh thích cưới ai thì cưới.” “Chẹp, chẹp, chẹp, cô chủ Hạ, thủ đoạn lạt mềm buộc chặt này chơi đúng là không tệ nha. Cố tình tạo ra tiếng dụ tôi tới đây, sau đó xuống bếp nấu ăn? Thể hiện mẹ hiền vợ tốt hử?” Mục Thần Hạo xoa cằm của anh, khóe miệng lộ ra chút ý cười mỉa mai, trong ánh mắt trong veo, sắc bén, cũng lộ ra chút mùi chán ghét. Anh ta càng ngày càng không đoán được người phụ nữ này, rốt cuộc cô đang chơi thủ đoạn gì. Lạt mềm buộc chặt? Cố tình tạo ra tiếng? Ý chỉ cô không cẩn thận đá vào chậu hoa kia à? Lúc này, trong đầu Tình Không chỉ có một chữ nhảy ra. Anh bị thần kinh à? Tình Không có hơi tức giận, không nhịn được mà tóm lấy cổ áo sơ mi của Mục Thần Hạo. “Mục Thần Hạo, anh có thể đừng tự đại như vậy không? Tôi đói bụng, tới phòng bếp tìm chút đồ ăn cũng không được?” Mục Thần Hạo lật tay giữ lấy tay của Hạ Tình Không, sau đó tay to kéo một cái, ôm cả người Hạ Tình Không vào trong lòng. Bên tai truyền tới hơi thở mờ ám, hơi thở của Mục Thần Hạo lướt nhẹ bên tai của Tình Không. Tình Không muốn giãy ra, nhưng sức của một cô gái nhỏ sao có thể giãy thoát ra được. Cô thật sự cảm thấy Mục Thần Hạo bắt nạt cô, bắt nạt tới nghiện rồi. “Anh buông tôi ra, anh làm cái gì? Ban ngày ban mặt trêu chọc con gái nhà lành!” Tình Không vừa dùng sức muốn thoát ra khỏi cái ôm của Mục Thần Hạo, vừa kêu. “Ban ngày ban mặt? Con gái nhà lành? Cô? Có thể xuất hiện ở nơi như Crown mà cô nói cô là con gái nhà lành… Tôi thật sự không tin…” Hạ Tình Không nóng nảy, cô cảm nhận được một mùi nguy hiểm, Mục Thần Hạo này không phải muốn làm gì đó với cô ở phòng bếp đấy chứ? Không biết cô lấy đâu ra sức lực, đẩy mạnh Mục Thần Hạo ra, sau đó cũng không quay đầu lại, chạy về phòng của mình. Cô sợ Mục Thần Hạo sẽ đi theo, còn khóa chặt cửa phòng lại. Hạ Tình Không nghĩ tới phải cô phải đính hôn với một người đáng ghét như vậy, thật sự cảm thấy đau đầu. Có điều hôm nay cô cũng mệt rồi, tắm rửa xong, nằm trên chiếc giường công chúa ấm áp, thoải mái, rất nhanh Tình Không đã vào trong giấc mơ ngọt ngào. Sáng ngày hôm sau, Hạ Tình Không còn đang nằm mơ đã bị người hầu gọi dậy, nhìn khuôn mặt phóng to của người hầu ở trước mặt cô, làm cô giật nảy người. Cô… Tối hôm qua không phải cô đã khóa cửa rồi à? Thế mà còn có thể vào… “Cô chủ, phải dậy rồi, chúng tôi giúp cô mặc quần áo xong, cô nên xuống ăn sáng, sau đó cậu Mục sẽ tới đón cô về nhà.” Người hầu cười nói với Hạ Tình Không. Hạ Tình Không xoa cái đầu có hơi đau. Vì trả thù, cô không còn lựa chọn khác. Dù sao chỉ là đính hôn với Mục Thần Hạo mà thôi, cũng không phải kết hôn thật. Gạo nấu thành cơm phải kéo trước đã, kéo tới lúc nhà họ Hạ vựng dậy, cái chết của mẹ được giải đáp… Đợi tới lúc nhà họ Hạ lại lớn mạnh, Tình Không có thể có đủ sức mạnh để hủy hôn rồi! Người hầu mặc quần áo giúp Tình Không, Tình Không rửa ráy xong rồi đi xuống tầng. Phòng ăn dưới tầng, Hạ Chính Hoa, Thẩm Diệu Ngọc và Hạ Tình Xuyên đều đã vào vị trí rồi. Ngay cả Mục Thần Hạo cũng đã vào chỗ ngồi, bữa sáng cũng đã được bày lên trên bàn, chỉ là ngoài Mục Thần Hạo, những người khác đều chưa bắt đầu ăn. Thấy Hạ Tình Không xuống tầng, trên mặt Hạ Chính Hoa hiện lên nụ cười. “Tình Không, con xuống rồi, mau tới ăn sáng đi. Ăn sáng xong thì phải theo cậu Mục về nhà họ Mục rồi.” Tình Không thật sự muốn cho cái nhìn khinh bỉ. Người ba này của cô cũng thật là, có cần phải lúc nào cũng nhắc nhở cô chuyện này không?