⬅ Trước Tiếp ➡
Hạ Tình Không ở bên ngoài sống khổ sở, làm nhân viên phục vụ cũng không có gì.
Hạ Chính Hoa thở dài, vừa chuẩn bị không so đo, lại nghe thấy Thẩm Diệu Ngọc nói: “Cô chủ ở bên ngoài lưu lạc nhiều năm, đừng hà khắc với nó như vậy, vẫn là trẻ con không hiểu chuyện.”
Hạ Tình Xuyên không hài lòng, dẩu môi nhìn mẹ của mình.
“Vậy cũng phải biết bản thân có thân phận gì chứ, ba đã phái người đi tìm chị Hạ Tình Không từ lâu rồi, mặc thành như vậy bảo người ta nhìn nhà chúng ta thế nào đây?”
Hai người kẻ xướng người họa, lông mày vốn giãn ra của Hạ Chính Hoa lại cau chặt lại.
Thân phận của Hạ Tình Không sớm đã truyền khắp thành phố SH rồi, nhà họ Hạ gần đây vốn đang căng thẳng vụ tiền đầu tư, hợp đồng mãi không làm xong. Nếu như còn truyền ra tin xấu không hay gì, đả kích sẽ rất lớn.
Nghĩ tới đây, ánh mắt nhìn về phía Hạ Tình Không của Hạ Chính Hoa mang theo chút chán ghét. Lúc ông ta nhìn về phía Hạ Tình Không lại không khỏi sửng sốt.
Hạ Tình Không vẫn là dáng vẻ yếu đuối, chỉ là ánh mắt trong sáng, nhìn ông ta giống như hy vọng tràn đầy tan vỡ rồi.
Lời của Hạ Chính Hoa nghẹn ở cổ họng, còn chưa lên tiếng đã bị Hạ Tình Không cắt ngang.
Hạ Tình Không rút hợp đồng ở phần hông ra, hai tay đưa cho Hạ Chính Hoa, ánh mắt rụt rè giống như chú thỏ con bị sợ hãi.
Hạ Chính Hoa sửng sốt, giơ tay nhận lấy một xấp giấy kia, nhìn kỹ, hai tay liền run lên.
Đây là… Đây là…
Thẩm Diệu Ngọc tò mò nhìn một cái, trong đầu ong một tiếng.
Đây lại là hợp đồng mấy lần trước bàn mãi không được của doanh nghiệp Chu thị!
Tay của Hạ Chính Hoa hơi run lên, hợp đồng này của doanh nghiệp Chu thị chính là nơi mấu chốt nguy cơ lần này của nhà họ Hạ. Nhưng vì bên phía doanh nghiệp Đằng Vân vẫn muốn thôn tính ông ta, cho nên Chu thị có ý hợp tác ký hợp đồng với Đằng Vân. Hạ Chính Hoa đích thân tới nơi, lấy ra thành ý bàn với Chu thị, nhưng vẫn đều không ký được hợp đồng.
“Con, sao con ký được…” Hạ Chính Hoa kinh ngạc nhìn Hạ Tình Không. Đứa con gái thất lạc gần 20 năm ở bên ngoài này, vừa về nhà đã cho ông ta niềm vui bất ngờ lớn như vậy.
Hạ Tình Không cúi đầu xuống, chuẩn bị cảm xúc, sau đó viền mắt ướt át, ngẩng đầu lên nhìn Hạ Chính Hoa.
“Lúc trước ba tìm con, muốn con trở về, con vẫn lưu lạc ở bên ngoài, còn chưa chuẩn bị tốt, con giúp quá ít cho nhà họ Hạ. Sau này con nghe nói công ty của ba gặp khó khăn, liền muốn giúp ba làm việc bản thân có thể làm, như vậy con mới có tư cách trở về nhà họ Hạ…”
2: Chó của cô hai?
Hạ Tình Không sắp bị lời nói này của cô làm cho khóc tới nơi rồi. Lúc trước cô không muốn về nhà họ Hạ là vì nhà cửa nước sâu, cô không muốn về xen vào. Sau này Thẩn Diệu Ngọc phái người tới tạo ra tai nạn xe để ám sát cô, nên tới rồi cũng sẽ phải tới.
Nếu đã phải trở về, vậy thì không bằng chủ động ra tay, còn hơn bị động mặc người chém giết!
Hạ Chính Hoa nhìn Hạ Tình Không bằng con mắt khác, lần này cũng không màng tới cô mặc đồ hở hang gì,  cởi áo khoác ra, khoác lên cho Hạ Tình Không.
“Cho nên con đến Crown mặc như vậy, là để giúp ba?”
“Vâng…” Hạ Tình Không cố tình rụt người lại, Hạ Chính Hoa vội vàng dặn người chuẩn bị nước nóng, rồi dẫn Hạ Tình Không vào nhà.
Hạ Tình Xuyên đi theo sau lúc này mới phản ứng lại, hung hăng giậm chân một cái, đúng là tức quá mà!
Hạ Tình Không vừa bước tới cửa đại sảnh, một chân vừa giơ ra, liền thấy một bóng xám xông ngay tới.
“Gâu, gâu!”
Con chó lông trắng kia vẫy đuôi, ra sức gặm cắn chân của Hạ Tình Không.
“Á!” Hạ Tình Không bị làm giật mình, vội vàng hất chân muốn quăng con chó kia đi.
Trong lúc khựng lại này, Hạ Tình Không đã bị con chó cắn rách tất, xoẹt một tiếng rách một mảnh to. Hạ Tình Không liếc nhìn con chó, vô cùng bình tĩnh, thuận thế nằm xuống đất, lăn lộn với con chó lông trắng kia.
“Mau, mau cứu cô cả!”
Hạ Tình Không vừa giả vờ vật lộn với con chó lông trắng, vừa nhìn vệ sĩ ở bên cạnh.
Những người kia rõ ràng là sốt ruột sợ cô xảy ra chuyện, nhưng lại không dám tiến lên.
Mà con chó lông trắng ở trước mặt này trông lăn lộn om xòm như con chó điên, nhưng lông mềm mượt, vừa nhìn đã biết là thường được chăm chút.
Lại nhìn Hạ Tình Xuyên ở cách xa khoanh cánh tay xem kịch, Hạ Tình Không liền hiểu đây là chuyện gì rồi.
Thì ra là ra oai phủ đầu với cô!
Thấy một đám vệ sĩ kia vây tới, Hạ Tình Không lập tức lớn tiếng kêu lên.
“Đừng động đậy!”
Đám vệ sĩ kia vừa hay thở phào, vừa không thể hại thú cưng của cô hai, lại không thể để chó làm hại cô cả.
Giờ Hạ Tình Không ngăn cản khiến áp lực trong lòng họ đều giảm mạnh, nhưng còn chưa đứng vững đã nghe thấy Hạ Tình Không oai phong lẫm liệt, quát:
“Đây là một con chó điên, mọi người đều đừng lại đây, nó sẽ cắn người đó!”
Hạ Tình Xuyên và Thẩm Diệu Ngọc đứng ở một bên, lạnh lùng quan sát, như vậy coi như cho Hạ Tình Không một bài học. Họ mới là người của nhà họ Hạ này!
Ai ngờ Hạ Tình Không vừa kêu xong, cũng không biết móc đâu ra một con dao, dao sắc dưới ánh đèn lóe ánh sáng lạnh.
Sắc mặt Hạ Tình Xuyên chợt thay đổi, trong lòng lộp bộp, còn chưa kịp kêu ra tiếng, chỉ nghe thấy “ngao” một tiếng, hai chân cô ta liền mềm nhũn.
Lúc này Hạ Tình Không mới đạp con chó lông trắng bị cô đâm chết ra, đứng dậy kéo quần áo bị con có cắn rách, vứt con rao trong tay xuống đất kêu “leng keng”.
Một tiếng vang cực lớn này khiến nhóm người Hạ Chính Hoa phản ứng lại. Hạ Chính Hoa nhanh chóng chạy tới bắt lấy cánh tay của Hạ Tình Không, hỏi:
“Không sao chứ, không sao chứ, xem bị chó cắn này!”
Viền mắt Hạ Tình Xuyên nóng lên, vừa muốn tiến lên chửi, lại bị mẹ kéo lại.
Đó là giống chó Herding của Hungary cô ta yêu thích nhất!
“Con không sao.”
Hạ Chính Hoa nhìn quản gia, trách mắng. “Cũng không biết con chó này ở đâu ra, cũng không trông kỹ.”
“Hình như là của cô hai…” Có người ở bên cạnh nhỏ giọng nhắc nhở.
“Là chó của Tình Xuyên?”
⬅ Trước Tiếp ➡