Tình Không ghé đầu bên cửa sổ, lặng lẽ ngắm nhìn dáng vẻ phồn hoa, tấp nập ở xung quanh.
Khi cô còn đi học, cô cũng từng làm thêm ở một cửa hàng xa xỉ trong tòa nhà thương mại Hối Liên ở nơi này.
Từng gặp không ít bộ mặt đáng ghê tởm của những kẻ có tiền
Trong lòng lại rưng rưng xúc động.
“Mợ chủ định đến tòa nhà thương mại nào trước?” Bánh Bao dọc đường đang tìm hầm để xe gần nhất với mình.
"Ừm….đi tòa nhà thương mại Hối Liên đi."
"Vâng ạ."
Dọc đường đi tới hầm để xe của tòa nhà thương mại Hối Liên, Tình Không từ xa đã nhìn thấy tòa nhà thương mại đó, nhiều năm như vậy, cô vẫn như xưa không thay đổi, chẳng qua là Tình Không đã thoát khỏi cuộc sống ban đầu của mình.
Đỗ xe xong, Tình Không và Bánh Bao đi lên thang máy.
Toàn bộ tòa cao ốc Hối Liên có tổng cộng 10 tầng, nguy nga lộng lẫy, tấc đất tấc vàng, Tình Không vẫn rất quen thuộc với nơi này
Mặc dù trước đây cô không mua nổi quần áo ở đây, nhưng vì cô vẫn luôn làm thêm ở đây, cho nên cũng vô cùng biết rõ nơi này.
Tình Không biết ở đây có một cửa hàng hàng hiệu xa xỉ, Zalet khác với những cửa hàng khác, cao quý trang nhã, mà còn tràn đầy sức sống và nữ tính.
2: Không phải oan gia không gặp mặt
Nghe nói khi thương hiệu này ra mắt lần đầu tiên ở Âu Mỹ, đã nhận được rất nhiều sự yêu thích từ phụ nữ giới quý tộc Âu Mỹ, bây giờ sớm đã có tiếng tăm vang dội, nên cũng nhận được sự yêu thích của phụ nữ các gia tộc lớn của Trung Quốc.
Tình Không và Bánh Bao đi thẳng vào cửa hàng này.
Trong cửa hàng không có quá nhiều quần áo, nhưng bộ quần áo nào cũng tinh tế, chất lượng.
Tình Không kéo tay Bánh Bao đi loanh quanh trong cửa hàng, ánh mắt lướt qua hết bộ váy này đến bộ váy khác.
Cuối cùng, cô vừa ý một bộ váy ngắn màu trắng.
“Cái này rất đẹp, đi thử xem?” Tình Không chỉ vào chiếc váy, nói với Bánh Bao.
“Vâng.” Bánh Bao gật đầu, không có cô gái nào là không thích mặc quần áo đẹp cả, trước đây Bánh Bao chẳng qua là đã quen với cuộc sống đơn giản, đã quen thuộc với cuộc sống trong quân đội.
Lúc này, nhìn thấy váy đẹp, đôi mắt xinh đẹp cũng sáng lên.
Tình Không ra hiệu cho cho cô nhân viên bán hàng trong cửa hàng đi qua, "Lấy chiếc váy này xuống thử một chút."
Sau khi cô nhân viên bán hàng đến, đảo ánh mắt liếc nhìn Hạ Tình Không và Bánh Bao, thấy trên người hai người họ mặc quần áo không thể bình thường hơn nữa, trên mặt cô ta tự nhiên cũng không có biểu cảm tốt đẹp cho lắm.
Cô ta đã từng gặp quá nhiều người không có tiền nhưng vẫn đến thử quần áo, mặc thử xong lại không mua.
"Cô ơi, chiếc váy này là phiên bản giới hạn trong cửa hàng của chúng tôi, nếu như cô mặc thử mà không mua, sẽ phải bồi thường 30% theo giá cả của món đồ."
“Còn có quy tắc này à?” Tình Không mỉm cười.
Nghe được câu hỏi này của Tình Không, nhân viên bán hàng càng thêm khẳng định rằng hai người phụ nữ trước mặt mình chính là loại người nghèo, chỉ thử rồi sẽ không mua, lại càng thêm khó chịu nói: "Đương nhiên, chiếc váy này có giá sáu chữ số, lỡ như lúc cô mặc thử làm hư thì phải làm sao đây? Đền không nổi thì làm thế nào?"
Bánh Bao có chút tức giận, lại dám nói chuyện với mợ chủ nhà cô ta như thế? Phải biết là cả tòa nhà thương mại Hối Liên này là một trong những tài sản của nhà họ Mục, mợ chủ nhà cô mua không nổi một bộ quần áo ở đây hay sao? Mắt chó nên nhìn người cũng kém đi rồi sao.
Vừa muốn phát tác cơn giận, liền bị Tình Không chặn lại, Tình Không bất đắc dĩ lắc đầu, mặc dù có chút bực dọc, nhưng cũng không nhiều lời, "Lấy xuống thử đi, cứ theo quy tắc của của cửa hàng cô là được rồi."
Nhân viên cửa hàng mặc dù đã nghe Tình Không nói nếu như không mua, sẽ sẵn lòng bồi thường 30%, nhưng cô ta vẫn không tin tưởng cho lắm, cứ liếc nhìn hai người bảo vệ ở cửa, ra hiệu cho bọn họ, đợi lát nữa nếu như hai người khách này không trả tiền thì…..
Lấy quần áo xong, vẻ mặt của cô ta không tình nguyện lắm đưa quần áo cho Tình Không, Tình Không nhận lấy rồi đưa qua cho Bánh Bao, “Đi thử xem.”
Bánh Bao vừa bước vào phòng thử đồ, Tình Không liền cảm thấy bụng hơi đau, cô muốn đi vệ sinh.
Vì vậy, cô liền báo một tiếng với nhân viên cửa hàng bên cạnh, cô đi vệ sinh trước.
Tình Không mới vừa đi, liền có hai vị khách bước vào trong cửa hàng, làm cho sắc mặt của nhân viên cửa hàng liền cười tươi như hoa.
"Cô Thẩm, ngọn gió nào đã đưa cô đến đây vậy."
Nhân viên cửa hàng ngẩng đầu nhìn Thẩm Dung Giai, cảm thấy có chút kì lạ, vì sao mặt của cô Thẩm hôm nay nhìn giống như bị sưng lên như vậy? Bên khóe môi vẫn còn hơi bầm tím nữa, sẽ không phải là bị bạo lực gia đình chứ?
Vừa suy nghĩ tưởng tượng, nhưng cũng không dám chậm trễ, Thẩm Dung Giai chính là khách quen ở chỗ này, mỗi tháng đều đến một lần, nhưng mỗi lần đều mang bốn năm túi quần áo trở về, cũng coi như là khách hàng lớn của cửa hàng cô ta.
Nhân viên cửa hàng cũng chú ý tới, người đứng bên cạnh Thẩm Dung Giai, nhìn dáng vẻ vô cùng thân thiết với Thẩm Dung Giai, chắc hẳn cũng là con gái bảo bối của nhà nào đó, không dám chậm trễ liền lên tiếng, “Hôm nay cửa hàng chúng tôi lại về rất nhiều quần áo có kiểu dáng mới, hai vị muốn thử một chút không ạ?”
"Dung Dung, hôm nay cậu thích quần áo nào cứ việc mua, mấy ngày trước vì tớ mà đã khiến cậu chịu uất ức rồi, tớ phải bù đắp cho cậu một chút.”
1: Kết cục của người dám đánh thượng tá
Tề Yên Nhi nắm lấy tay Thẩm Dung Giai, nhìn thấy khuôn mặt sưng tấy của Thẩm Dung Giai, cô ta thật sự vô cùng tức giận.
Cái con nhỏ Hạ Tình Không này quá đáng lắm rồi, còn dám kêu người hầu của mình đánh phó cục trưởng cục công an sao?
"Yên Nhi, tớ đã nói rồi, không trách cậu được, nhưng con nhỏ Hạ Tình Không tớ đã kết thù rồi, có chết cũng tớ cũng không bỏ qua được!"
Thẩm Dung Gia sờ lên gương mặt của mình , trong mắt hiện lên một tia u ám.
Càng làm cho cô tức giận hơn nữa chính là, lúc sau khi cô trở về nhà đã khóc lóc xin ông của cô ta giúp đỡ, để ông dựa theo tội cố ý gây thương tích và tội tấn công cảnh sát mà bắt giữ Hạ Tình Không lại, kết quả là ông của cô ta không những không giúp cô ta, biết được người đánh cô ta có quan hệ với nhà họ Mục, còn hung hăng dạy dỗ cô ta một trận, kêu cô ta bỏ cái tính kiêu ngạo ngang ngược đi, đừng chọc đến nhà họ Mục.
Nghĩ đến đây, Thẩm Dung Giai tức giận đến nghiến răng, ước gì lúc này có thể chém Tình Không thành trăm mảnh.
Bánh Bao lúc ra tay vẫn coi như có chút nể mặt, nghĩ đến Thẩm Dung Giai cũng là con gái lớn nhà họ Thẩm, là phó cục trưởng cục công an, cho nên giữ lại mặt mũi cho cô ta, nếu không mặt của Thẩm Dung Giai sẽ không đơn giản chỉ sưng như cái bánh bao như vậy thôi đâu.
“Cô Thẩm, mặt của cô làm sao vậy ạ?” Lúc này, cô nhân viên cửa hàng không biết sống chết liền hỏi một câu, trong nháy mắt liền khiến cho Thẩm Dung Giai nổi giận đùng đùng,
Cô ta liền tát một bạt tai vào mặt cô nhân viên cửa hàng, “Chuyện của tôi là chuyện mà cô cũng có thể hỏi sao?”
Tề Yên Nhi đứng bên cạnh vẻ mặt chán ghét nhìn nhân viên cửa hàng, “Không biết cái gì nên hỏi, cái gì không nên hỏi sao?”
Một cái bạt tai này của Thẩm Dung Giai lại ra tay rất tàn nhẫn, hôm qua cô ta mới bị Tình Không đánh, cho nên trong lòng Thẩm Dung Giai đã khó chịu vô cùng, đang muốn tìm người trút giận ra, nên liền hướng họng súng lên cô nhân viên cửa hàng.
Bị tát một bạt tai vào mặt, nhân viên cửa hàng đau đến mức rơm rớm nước mắt, nhưng cũng không dám nói gì, nhà họ Thần vừa có tiền vừa có quyền thế, bản thân cô ta vốn dĩ là không thể trêu vào được, đành phải cúi đầu nhận lỗi, “Thật xin lỗi cô Thẩm, là do tôi lắm mồm nhiều chuyện.”
“Ừm, đi lấy toàn bộ sản phẩm mới trong quý này của cửa hàng cô đem hết ra đây cho tôi.” Thẩm Dung Giai lúc này mới hài lòng gật đầu, phất tay, nói một cách kiêu ngạo.