Ai không có mắt nhìn về mấy khối đá này thì có lẽ đều sẽ mất trắng.
Thật ra, nếu không phải cô có đôi mắt này thì với kĩ năng của cô, cô cũng chẳng dám đến cửa hàng mạo hiểm cược vào mấy khối đá.
Nguyên thạch cuối cùng này cắt vào giữa phân khối đá thành hai phần, muốn nhìn bên trong xem đây có thể lấy ra một viên phỉ thúy không có đốm đen hay không. Chỉ tiếc là một đường cắt này của Lão Chu vẫn không thể cứu vãn được kết cục, Kim Hâm nắm chặt tay thành quyền, ngực phập phồng, gấp đến độ mắt đỏ cả lên.
Những người khác cũng không nói gì, không còn ai hô to gọi nhỏ trả giá nữa, mấy người lúc trước ra giá thậm chí còn cảm thấy may mắn, vẫn may mình không mua nguyên thạch đầy đốm đen kia.
“18 vạn tệ, cậu muốn bán thì để lại cho tôi đi… Tôi lấy về khắc vài côn trùng nhỏ lên đó.” Cuối cùng, một ông lão gầy trong đám người chống gậy batoong, run run nói.
Kim Hâm thở dài, thấy đám người lặng ngắt như tờ cũng chỉ đành gật gật đầu, bán nguyên thạch đó: “Ông muốn thì cứ lấy đi đi.”
…….
Giải thạch
Chỉ trong một lúc mà một khối đá giá 128 vạn tệ nâng lên thành 5 triệu tệ, cuối cùng chỉ còn lại 18 vạn tệ.
Hơn nữa trước đó đối phương còn có mấy khối bị hỏng nữa, chỉ sợ người này tiêu hết không dưới hai triệu tệ.
Nhìn bóng lưng ủ rũ rời đi của đối phương, trong lòng Kiều Dĩ An cảm thán, người bình thường sẽ không chịu được loại cảm giác thấp thỏm, tim đập mạnh này.
“Ông chủ Mao không cắt hai tảng đá này xem chơi sao?”
Không biết từ lúc nào ông Mao râu quai nón vốn dĩ còn đang xem xét mấy khối đá bên kia, cũng đã đến khu giải thạch này rồi.
“Sao lại không chứ, đợi một lát thì cắt hai khối này thử.” Mao Thạch Dũng cười haha nói, ông ta vươn tay chỉ vào nguyên thạch màu đỏ trong giỏ, “Đây không phải là nguyên thạch hôm nay tôi mua đây sao? Xem thử vận may thế nào, nếu vận may tốt thì mua thêm hai khối nữa.”
Người này cũng xem như có tiếng trong nghề này, không ít người đến chào hỏi, nói chuyện với ông ta. Kiều Dĩ An liếc đến viên đá trong giỏ của Mao Thạch Dũng, ánh mắt của cô bỗng trở nên khác lạ.
Chỉ thấy hai luồng ánh sáng xanh lục nhạt từ trên khối đá dần dần tràn ra ngoài, quầng sáng đó không lớn, một khối trong đó cũng có hình dạng năm sáu centimet, không khác khối đá đầu tiên cô chọn là bao. Mà một khối khác thì tốt hơn một chút, khoảng tầm sáu bảy centimet, những quầng sáng này vẫn chưa sinh ra được chút sức sống nào trong khối đá.
Chẳng trách ông ta được người ta gọi là chuyên gia, xác suất ra lục cao hơn nhiều mấy người trước đó. Mặc dù thủy chủng* có thể không tốt, nhưng chỉ cần mua hai khối này với giá hợp lý cũng được xem như là có lời rồi.
(*):Thủy chủng: thông thấu nhu hòa như nước hồ, dưới ánh sáng có thể cảm nhận được tinh thể phỉ thúy.
Đánh cược với mấy khối đá này tất nhiên là có người thích cũng có người phải khóc ròng.
Rất nhanh đã đến lượt Kiều Dĩ An, lão Chu nhìn cô rồi đè thấp giọng hỏi: “Cô gái muốn cắt khối kia trước à?”
“Cắt khối này trước đi…” Kiều Dĩ An chỉ vào khối đá nhỏ hơn mà mình tùy tiện chọn.
“Được.” Lão Chu lấy nguyên thạch từ trong giỏ ra, đưa bút cho Kiều Dĩ An, “Cháu vẽ đường cắt đi.”
Để tránh xảy ra tranh chấp về việc giải thạch, thường thì cửa hàng sẽ để người mua tự mình vẽ đường cắt trên nguyên thạch, tránh việc cắt nhầm rồi xảy ra chuyện khiến cửa hàng phải đền tiền. Tất nhiên, trong đây cũng sẽ có rất nhiều khách lạ không hiểu vẽ đường cắt như thế nào nên để người bán trực tiếp cắt ra luôn. Lúc này, trước khi cắt, người bán sẽ nói với đối phương, nếu cắt hư cửa hàng không chịu trách nhiệm.
“Cắt từ bên này.” Kiều Dĩ An tùy ý vẽ một đường rồi để đối phương giúp mình cắt.
Tiếng cắt kim loại của máy cắt vang lên, chỉ thấy đường cắt kia lộ ra một chút đá bạch miên, nhìn có chút lóa mắt. Lúc này xung quanh vang lên tiếng thở dài, Kiều Dĩ An cũng không để ý, cô chỉ giả vờ nhíu chặt mày, một lúc sau mới nói lão Chu cắt tiếp nửa còn lại.
Cắt xong nửa còn lại vẫn là bạch miên, không có chút màu xanh nào.
“Còn muốn cắt nữa không?” Lão Chu đặt hai tảng đá đã cắt thành hai nửa lên bàn rồi hỏi, nhìn Kiều Dĩ An.
“Cắt một khối lớn như vậy, chú cắt giúp cháu, cháu xem là được.” Dường như cực kì nản lòng, Kiều Dĩ An nhíu chặt mày, bày ra vẻ mặt đau khổ, tay chỉ vào khối đá không phát sáng kia.
Khối đá này rất lớn, Lão Chu mất vài phút mới cắt được, tách ra thì vẫn cực kì thê thảm, tảng đá màu xám trắng làm người khác không thấy một chút hi vọng nào.
Kiều Dĩ An không hề cảm thấy bất ngờ về việc này, chẳng qua cô vẫn giả vờ lo lắng đến u sầu, gương mặt ảm đạm, dáng vẻ của cô quả thật đáng thương không thể tả.
“Cô gái, cháu còn muốn cắt không?” Thấy dáng vẻ than ngắn thở dài của Kiều Dĩ An, Lão Chu lại ngẩng đầu lên hỏi lần nữa.
“Cắt chứ, cắt khối này đi, chú giúp cháu mái khối nhỏ này.” Kiều Dĩ An gật đầu, vẻ mặt ủ rũ, trên mặt toàn là vẻ đau khổ, nhưng chỉ vẫn vững vàng chỉ nguyên thạch phát ra quầng sáng màu trắng cao năm centimet.
Trong lòng cô thì vô cùng vui vẻ!
1: Tề Yên Nhi ghen. Tề Yên Nhi thoạt nghe không hiểu: “Cô có ý gì?” Sau đó, cô ta mới hiểu ra, Tình Không đang mắng cô ta là đồ “thảo mai” khốn kiếp. Ngay lập tức cô ta trở nên tức giận đến mức khuôn mặt thanh tú bắt đầu trở nên khó coi: “Cô...” Hình Văn Tĩnh bây giờ không có thời gian để quan tâm đến những chuyện này. Bà ta quay sang nhìn Từ Phi và hỏi một cách sắc bén: “Thần Hạo thế nào rồi? Có nghiêm trọng không?” Từ Phi mỉm cười đáp lại: “Cậu chủ không có gì đáng ngại cả, viên đạn xuyên qua vai đã được lấy ra rồi ạ. Nhưng cậu chủ đã mất máu quá nhiều, nên cần phải bồi bổ tĩnh dưỡng ạ.” “Vậy có cần phải nằm viện không?” “Không cần đâu ạ, về nhà nghỉ ngơi nửa tháng là có thể hồi phục sức khỏe rồi ạ.” Nghe thấy vậy, Hình Văn Tĩnh mới thở phào nhẹ nhõm, sau đó quay sang dặn dò Mục Thần Hạo: “Thần Hạo à, mấy ngày này con về ở cùng với mẹ đi, mẹ sẽ nhờ người chăm sóc, bồi bổ cho con.” Mục Thần Hạo lắc đầu, ánh mắt lạnh lùng: "Không cần đâu mẹ ạ, Tình Không sẽ chăm sóc tốt cho con ạ. Không cần phiền đến mẹ đâu ạ.” Nói xong, Mục Thần Hạo liếc nhìn Hạ Tình Không rồi nhướng mày: “Em còn nhìn cái gì vậy? Còn không mau tới đỡ anh dậy?” Tình Không ra hiệu cho A Chính, bảo A Chính đến chăm sóc Bánh Bao thay cho cô. Sau đó thì cô chạy đến bên cạnh Mục Thần Hạp rồi đỡ anh dậy. Mục Thần Hạo định đứng dậy rời khỏi giường để đi giày vào. “Anh chờ một chút, để em giúp anh đi giày vào cho.” Tình Không mỉm cười ngọt ngào với Mục Thần Hạo, đủ để chọc tức Tề Yên Nhi. Vì vậy, Hạ Tình Không cảm thấy để cho Mục Thần Hạo được lợi một chút cũng chẳng phải chuyện gì to tát cả. Mục Thần Hạo nhìn người phụ nữ đang ngồi xổm trước mặt mình. Cô đang nghiêm túc giúp anh mang giày vào. Lúc này, ánh mắt anh lại toát ra sự khó hiểu. Sau khi Mục Thần Hạo đứng dậy, Tình Không liền cẩn thận vòng tay qua chiếc eo rắn chắc của anh rồi dìu anh ra cửa. Trọng lượng trên người càng ngày càng nặng. Khi dìu Mục Thần Hạo ra đến cửa bệnh viện, Tình Không không thể chịu được tiếp nữa, toàn bộ sức nặng của cơ thể Mục Thần Hạo đều dồn lên trên người của Hạ Tình Không. “Ê, tên khốn này, đủ rồi đấy! Đừng có mà được voi đòi Hai Bà Trưng!” Hạ Tình Không nghiến răng nói. Mục Thần Hạo tỏ ra vô tội: “Tôi làm sao? Hiện tại tôi đang bị thương, cô không nghe thấy Từ Phi nói gì sao? Tôi đã mất rất nhiều máu, cho nên chân yếu là chuyện hết sức bình thường?” “...” Tình Không nghe thấy vậy, cảm thấy bất lực không thể bác bỏ. A Chính và Bánh Bao cũng nhanh chóng ra khỏi bệnh viện. Sau khi lên xe, A Chính khởi động xe, bốn người họ quay trở về biệt thự của nhà họ Mục. Còn ở đầu bên kia, Tề Yên Nhi bị Hạ Tình Không chọc tức, cả thị giác và thính giác của cô ta đều phải chịu đả kích, khiến cô ta cảm thấy khó chịu trong lòng. Cho đến khi Hạ Tình Không đã rời đi rồi, Tề Yên Nhi vẫn không thấy đỡ hơn chút nào. Đặc biệt là khi nhìn thấy cảnh tượng cuối cùng đó, cả cơ thể của Mục Thần Hạo dựa vào người của Hạ Tình Không, bàn tay nhỏ bé của Hạ Tình Không nắm lấy eo của Mục Thần Hạo, khiến Tề Yên Nhi cảm thấy rất ghen tị. Từ nhỏ đến lớn Mục Thần Hạo luôn tránh những động tác tiếp xúc cơ thể thân mật với Tề Yên Nhi. Nhưng tại sao người phụ nữ trước mặt này lại có thể giúp Mục Thần Hạo xỏ giày chứ? Còn có thể vòng tay qua eo anh và về nhà với anh nữa? Hình Văn Tĩnh nhìn theo bóng lưng của con trai rời đi, bà ta cảm thấy bất lực, chỉ có thể nói với Tề Yên Nhi: “Yên Nhi à, con đừng tức giận. Con phải biết rằng trong lòng mẹ nuôi con là con dâu duy nhất của nhà họ Mục.”
2: Tề Yên Nhi ghen. “Vâng ạ, con biết rồi ạ, là do con không đủ tốt, cho nên anh Thần Hạo mới không thích con. Con sẽ cố gắng hơn nữa ạ.” Tề Yên Nhi nói, nước mắt lưng tròng, khiến Hình Văn Tĩnh hơi đau lòng. Bà ta nắm lấy tay Tề Yên Nhi: “Con ngon, lần này con về nhà có nói với bố mẹ chưa? Mấy ngày này con về ở với mẹ đi. Mẹ nuôi có chuyện muốn nói với con, chuyện này có liên quan đến Thần Hạo." “Dạ, con đã nói với bố mẹ rồi ạ.” Tề Yên Nhi chớp mắt, ngoan ngoãn nói. Khi Mục Thần Hạo về đến nhà, anh liền bảo A Chính lấy máy tính xách tay giúp mình rồi sau đó bắt đầu giải quyết công việc của công ty. Mặc dù lần này Mục Thần Hạo đã bị phục kích bởi một tay bắn tỉa trên đường trở về nhưng may mắn là hợp đồng đã được ký kết. Nhìn trạng thái tinh thần của Mục Thần Hạo dường như không có gì bất thường, Hạ Tình Không cũng cảm thấy yên tâm hơn. Hơn nữa, A Chính vẫn luôn ở bên cạnh Mục Thần Hạo, vậy nên sẽ không xảy ra chuyện gì cả. Vì vậy Tình Không liền đi vào bếp nấu vài quả trứng, sau đó lấy túi đá đi tìm Bánh Bao. Mặt của Bánh Bao bị Hình Văn Tĩnh tát sưng lên cũng là vì cô, vì vậy trong lòng Tình Không cảm thấy áy náy. Phòng của Bánh Bao cách phòng của cô và Mục Thần Hạo không xa. Cô gõ cửa phòng của Bánh Bao. Bánh Bao nhanh chóng ra mở cửa, thấy Tình Không đang cầm trứng và túi đá trên tay thì trong lòng liền cảm động. “Cô chủ, sao cô lại đến đây?" Bánh Bao tránh người sang chỗ khác, để cho Tình Quang bước vào trong. Tình Không nhìn bốn xung quanh căn phòng rồi đánh giá một lượt. Đây là lần đầu tiên cô đến phòng của Bánh Bao. Phòng của Bánh Bao rất sạch sẽ, gọn gàng và ngăn nắp nhưng lại không thể nhìn ra được đây là căn phòng của một cô gái. Chiếc chăn bông màu xanh lá cây được gấp lại gọn gàng, giống như quy tắc gấp chăn bông theo chiều dọc thành 3 hoặc 4 nếp trong quân đội vậy. Đôi giày Bánh Bao hay đi cũng được đặt ngay ngắn trên giường. Trên bàn không có gì cả ngoại trừ chén trà. “Bánh Bao à… Lúc trước cô đã từng đi lính sao?” Tình Không tò mò hỏi. Bánh Bao gật đầu, rồi nhẹ nhàng nói: “Tôi đã từng ở trong đội huấn luyện đặc biệt của Lực lượng Cảnh sát Vũ trang Phụ nữ được bảy năm." Nghe thấy vậy, cái miệng nhỏ nhắn của Tình Không liền biến thành mồm chữ O… Không chỉ ở đấy bảy năm, hơn nữa còn là đội huấn luyện đặc biệt của Lực lượng Cảnh sát vũ trang Phụ nữ ... Thảo nào hôm đó Mục Thần Hạo nói để Bánh Bao bảo vệ cô. Khi đó, Tình Không còn cười và cho rằng tay chân Bánh Bao gầy giơ xương như thế này, để cô bảo vệ cho Bánh Bao còn nghe được ... “Bánh Bao à, hôm nay tôi thực sự xin lỗi vì đã khiến cô bị đánh. Tôi hứa rằng sau này sẽ không bao giờ để người khác đánh cô nữa! Đặc biệt là đánh vào mặt!" Tình Không đưa túi đá cho Bánh Bao, rồi bắt đầu bóc vỏ trứng. Khuôn mặt của Bánh Bao đến giờ vẫn còn sưng tấy khiến Tình Không cảm thấy rất áy náy. “Không sao đâu ạ, cô chủ à. Trách nhiệm của tôi là phải bảo vệ cô.” Bánh Bao cười xấu hổ gãi đầu. “Ừm, cảm ơn cô nha.” Tình Không mỉm cười, gói quả trứng đã bóc vào một miếng vải trắng, nhẹ nhàng xoa lên khuôn mặt đang sưng tấy của Bánh Bao. Khuôn mặt xinh đẹp như vậy, nếu để lại một vết sẹo thì thật không hay. Sau khi xoa mặt cho Bánh Bao, đã hơn một giờ đêm rồi. Tình Không ngáp một cái, định quay về phòng ngủ. Hôm nay vốn dĩ Tình Không đã ngủ rồi, nhưng do Mục Thần Hạo bị chấn thương nên cô phải tỉnh dậy. Lúc này lại cảm thấy buồn ngủ quá. Cô trở lại phòng, Mục Thần Hạo vẫn đang ngồi ở đầu giường, rõ ràng là đang đợi cô. “Cô đã đi đâu vậy?” “Mặt của Bánh Bao bị mẹ anh đánh sưng lên, nên tôi đi giúp cô ấy xoa mặt một chút.” Tình Không thành thật trả lời. Lục Thần Hạo khẽ gật đầu, sau đó vỗ vào chỗ bên cạnh mình: “Hơn một giờ sáng rồi, ngủ đi thôi." Tình Không muốn hỏi hôm nay lúc anh ký hợp đồng đã xảy ra chuyện gì, nhưng nhìn thấy ánh mắt của anh toát ra sự mệt mỏi nên cô không hỏi nữa. Cô cởi áo khoác ra, leo lên giường từ phía bên kia, quay lưng về phía Mục Thần Hạo, nhẹ nhàng kéo chăn đắp lên người anh. Vừa nằm xuống, cô liền cảm thấy bên cạnh có một bóng người đang tiến tới chỗ mình, Mục Thần Hạo ôm lấy cô từ phía sau. Có hơi thở nhẹ nhàng ở bên cổ khiến Tình Không cảm thấy hơi ngứa ngáy. Cảm giác giống như vậy tràn vào người cô. “Mục Thần Hạo, anh làm gì vậy, đừng chạm vào tôi!” Tình Không cũng không dám cử động, vì sợ lỡ tay động vào cánh tay bị thương của Mục Thần Hạo.
1: Đánh tới mức mẹ ruột cũng không nhận ra. “Đừng động đậy.” Mục Thần Hạo nhắm mắt lại, cánh tay vững chãi ôm chặt quanh Tình Không, đặt tay ở trên bụng cô, nhưng cũng không sờ lung tung. Khi cơn buồn ngủ ập đến, Tình Không điều chỉnh tư thế ngủ thoải mái rồi chìm vào giấc ngủ ngay sau đó. May là cánh tay bị thương của Tình Không và Mục Thần Hạo đều cùng một phía. Nếu không, ở tư thế này, hoặc là vết thương của Mục Thần Hạo bị đè lên, hoặc là vết thương của Hạ Tình Không sẽ bị đè lên. Ngày hôm sau. Tình Không thức dậy lúc hơn tám giờ thì đã không thấy Mục Thần Hạo ở bên cạnh nữa. Sau khi lật người lại, cô đổi sang hướng khác, chóp mũi vẫn còn mùi hương của Mục Thần Hạo. Cô chưa bao giờ nghĩ rằng mình có thể ngủ ngon như vậy khi có người nằm ở bên cạnh mình. Mùi cơ thể anh rất thơm, nó mang theo hơi thở độc đáo, riêng biệt của Mục Thần Hạo. Tình Không vuốt ve gối ngủ của Mục Thần Hạo, ngủ thêm một lúc rồi mới dậy. Sau khi đánh răng rửa mặt xong, cô đẩy cửa ra, thì đã nhìn thấy Bánh Bao đang đứng đợi ở cửa. “Bánh Bao à, thực ra cô không cần phải đợi tôi ở cửa như này đâu. Sau khi tôi ngủ dậy, nếu có việc gì thì tôi sẽ gọi cho cô.” Tình Không phát hiện ra rằng mỗi ngày khi cô đẩy cửa bước ra ngoài đều có thể nhìn thấy Bánh Bao đang đứng ở trước cửa đợi mình. Cô luôn cảm thấy những thứ đó không cần thiết, cô cũng không phải là người chủ lúc nào cũng cần có người đi bên cạnh hầu hạ, bảo vệ. “Không sao đâu, cô chủ, đây là trách nhiệm của tôi ạ." Tình Không lắc đầu bất lực và đi xuống nhà, đầu bếp mang bữa sáng đã chuẩn bị sẵn lên cho cô. Tình Không đang uống sữa, ăn sandwich, rồi quay sang nhìn Bánh Bao đang đứng bên cạnh mình: “Bánh Bao à, cô đã đỡ hơn chưa?" “Dạ, tôi không sao ạ. Cô chủ, cô không cần phải lo lắng cho tôi đâu ạ." “Trời má, mẹ của Mục Thần Hạo đánh cũng mạnh thật đấy. Thật sự là không coi đó là mặt của người ta mà.” Tình Không cắn một miếng sandwich to, không nhịn được mà bắt đầu bóc phốt. Bánh Bao nắm chặt tay mình thành nắm đấm, ngẩng đầu, nói: “Nếu người đó không phải là mẹ của cậu chủ mà bắt nạt cô, thì tôi đã sớm đánh người đó tới mức mẹ ruột cũng không nhận ra con mình rồi.” Khuôn mặt nhỏ vẫn còn hơi sưng, nhưng so với ngày hôm qua đã tốt hơn rất nhiều. Tình Không cười khúc khích: “Lần sau tôi sẽ xem cô làm thế nào đánh người ta tới mức mẹ ruột cũng không nhận ra.” "Cô nhìn thấy đầu heo bao giờ chưa? Chính là như vậy đấy ~ Cô nói xcô mẹ ruột còn có thể nhận ra sao?" “Hahaha.” Tình Không rất thích thú với trò đùa của Bánh Bao. Cô cười đến mức bụng cũng cảm thấy đau nhói. Sau khi trò chuyện với Bánh Bao và ăn sáng xong, Tình Không phát hiện ra rằng mỗi buổi sáng khi cô tỉnh dậy, thì đã không nhìn thấy Mục Thần Hạo đâu cả. Vì vậy, cô không khỏi hơi tò mò. “Bánh Bao à, cô có biết tại sao cậu chủ của cô sáng nào cũng đi ra ngoài sớm như vậy không? Mỗi sáng sau khi thức dậy, tôi đều không thấy anh ấy." “Cô chủ, cô xa cậu chủ mới có một tiếng đồng hồ mà đã nhớ cậu chủ rồi sao?" “Cô ngứa đòn à?”
2: Đánh tới mức mẹ ruột cũng không nhận ra. Tình Không trợn mắt nhìn Bánh Bao. Cô gái này lại dám trêu chọc cô. “Thật ra cậu chủ rất bận. Từ năm ngoái, ông chủ Mục đã giao lại vị trí chủ tịch tập đoàn Mục Thị cho cậu chủ rồi. Mỗi ngày, cậu chủ phải quản lý hàng trăm công ty con lớn nhỏ, hơn nữa cậu ấy còn rất nghiêm túc và trách nhiệm. Về cơ bản, cậu ấy đều xcô qua tất cả các dự án để đảm bảo rằng không có vấn đề gì trước khi được triển khai.” “Ồ, ra là vậy.” Tình Không trầm tư suy nghĩ, thảo nào lúc rảnh rỗi Mục Thần Hạo lại xcô quyển sổ của mình. Tình Không cũng đã xcô qua những thứ được viết ở trong đó, nhưng cô không hiểu rõ đó là gì. “Cô đừng chỉ nhìn vị trí hiện tại của cậu chủ. Trên thực tế, rất nhiều người đang để mắt đến vị trí của cậu ấy và muốn kéo cậu ấy xuống. Chẳng hạn như chú hai của cậu ấy - Mục Tử Hành.” “Có chuyện gì vậy? Cô nói cụ thể cho tôi biết đi." Bánh Bao lắc đầu, “Tôi không biết rõ ràng mọi chuyện. Tôi chỉ biết rằng giữa chú hai và bố ruột của cậu chủ luôn có sự bất đồng, không hợp nhau. Hai người họ đã tranh giành cấu xé lẫn nhau trong mấy chục năm qua rồi." “Hở.” Cô vốn còn tưởng rằng từ nhỏ Mục Thần Hạo vẫn luôn được sống trong gia đình tốt, hô mưa gọi gió nên mới có thể dạy dỗ ra tính cách bây giờ của anh, đã muốn cái gì thì nhất định phải có được. Không ngờ được rằng, nhà họ Mục và nhà họ Hạ lại giống hệt nhau như vậy. Quả nhiên, những người giàu có đề rất tàn nhẫn. Tình thân còn không đáng giá bằng những thứ rác rưởi. “Đúng rồi, cô chủ, tôi kể cho cô một tin đồn. Cô nhất định đừng hỏi người khác, chỉ cần nghe là được rồi." Bánh Bao đột nhiên nở một nụ cười. Đây là nụ cười mà chỉ có phụ nữ với nhau mới hiểu được, đàn ông chưa bao giờ thích ngồi lê đôi mách, nhưng phụ nữ sinh ra để thích buôn chuyện tán phét. “Cô mau nói đi.” "Nghe nói năm đó bố và chú hai của cậu chủ cùng yêu một người phụ nữ. Cuối cùng, người phụ nữ đó đã chọn bố của cậu chủ, còn chú hai của cậu chủ thì cũng từ đó cắt đứt tình thân với bố của cậu chủ... " "Người phụ nữ đó chẳng lẽ là mẹ của Mục Thần Hạo sao?" "Hình như… là như vậy." Tình Không bĩu môi, mẹ của Mục Thần Hạo nóng tính như vậy, thật không thể tin được rằng hồi đó lại có nhiều người say mê bà ta đến thế. "Tuy nhiên, nhà mẹ để họ Hình của bà chủ cũng là một trong những tập đoàn thương mại đứng thứ nhất, đứng thứ nhì ở thành phố SH vào thời điểm đó ... Cô chủ, cô biết đấy.” Tình Không đương nhiên hiểu ngay lập tức. Có lẽ hai anh cô nhà họ Mục đều biết được nhà họ Hình có thể giúp họ củng cố địa vị trong nhà họ Mục, nên mới có ý nghĩ lấy Hình Văn Tĩnh. Sau khi trò chuyện một lúc, Mục Thần Hạo đột nhiên xuất hiện trong tâm trí của Tình Không. “Đúng rồi, cậu chủ của cô có nói hôm nay khi nào sẽ về nhà không?" “Dạ, cậu chủ có dặn ạ. Trưa nay, cậu chủ sẽ về nhà ăn cơm.” Bánh Bao gật đầu. “Vậy được, cô đi chợ cùng tôi đi? Tôi muốn hầm chút canh bổ máu cho cậu chủ nhà cô.” Mặc dù trên tay Mục Thần Hạo và Tình Không đều bị thương trên cánh tay. Nhưng Tình Không chỉ bị xây xát nhẹ, còn Mục Thần Hạo thì lại bị một viên đạn xuyên thẳng vào cánh tay, nghiêm trọng hơn Tình Không rất nhiều. “Được ạ.” Bánh Bao gật đầu, sau đó đi đến gara để lấy xe. Ở phía bên kia, tại biệt thự của nhà họ Mục. Hôm qua, Tề Yên Nhi đã về nhà cùng với Hình Văn Tĩnh. Nhà họ Mục và nhà họ Tề có mối quan hệ tốt với nhau nên Tề Yên Nhi cũng nhận được sự đối xử đặc biệt. Mục Tử Minh cũng được xcô là bố nuôi của Tề Yên Nhi, vì vậy đối xử rất lịch sự với cô ta. Bởi vì Mục Thần Hạo đã lâu không ngủ lại ở nhà họ Mục, nên căn phòng của anh trước đây vẫn cần phải dọn dẹp một lần nữa. Lần này tại nhà họ Mục, Tề Yên Nhi đặc biệt yêu cầu Hình Văn Tĩnh để cô ta ở lại phòng của Mục Thần Hạo vào buổi tối và ngủ trên chiếc giường mà Mục Thần Hạo đã từng ngủ. Hình Văn Tĩnh cảm thấy thương xót cho Tề Yên Nhi, và giấu Mục Tử Minh đồng ý với yêu cầu của cô ta. Tề Yên Nhi nằm run rẩy trên chiếc giường mà Mục Thần Hạo đã từng ngủ. Cô ta kích động đến nỗi cả đêm không ngủ được. Tham lam hít hà mùi hương trên chăn bông, và nhắm mắt lại, như thể Mục Thần Hạo đang nằm bên cạnh mình suốt đêm. Cảm giác đó khiến Tề Yên Nhi càng muốn có được Mục Thần Hạo hơn. Chỉ tiếc là vì Mục Thần Hạo đã không ở trong căn phòng này hơn nửa năm rồi nên chăn ga gối đệm, thậm chí cả rèm cửa đều đã được thay mới. Cái gọi là hơi thở của Mục Thần Hạo chỉ toàn là ảo giác của Tề Yên Nhi mà thôi. Dù sao thì cô ta cũng đã du học ở Anh được ba năm rồi. Sau một đêm mất ngủ, buổi sáng tỉnh dậy ở dưới mắt của Tề Yên Nhi có một quầng thâm lớn, qua lớp trang điểm tinh xảo, cuối cùng nhìn cô ta cũng trở nên tươi tắn hơn. Tề Yên Nhi đi xuống dưới tầng, chỉ thấy Hình Văn Tĩnh đang ăn sáng một mình ở dưới đó. Cô ta liền cười hỏi: “Mẹ nuôi à, tại sao chỉ có một mình mẹ vậy, bố nuôi đâu rồi ạ?” "Bố nuôi của con bây giờ đang mê câu cá. Sáng sớm ngày ra đã đi ra ngoài rồi. Sớm nhất thì cũng đến tận trưa mới về nhà. Con mau ăn sáng đi. Hôm nay mẹ đã bảo đầu bếp chuẩn bị món con thích ăn nhất đấy.” Hình Văn Tĩnh vừa mỉm cười vừa lắc đầu. Kể từ khi bàn giao lại vị trí chủ tịch cho Mục Thần Hạo, Mục Tử Minh sống một cuộc sống nhàn nhã và thảnh thơi. Ông ta suốt ngày đi câu cá, leo núi, du lịch và sống rất ung dung tự tại. Tề Yên Nhi bất đắc dĩ mỉm cười gật đầu: "Dạ, con cám ơn mẹ nuôi ạ." Hình Văn Tĩnh nhìn vẻ mặt phờ phạc của Tề Yên Nhi, trong lòng không khỏi cảm thấy hơi kỳ lạ, lo lắng hỏi: “Con sao vậy? Sao sắc mặt lại kém như thế? Tối hôm qua con không ngủ được à?"
1: Nấu canh. Không ngờ được rằng nước mắt của Tề Yên Nhi lại chảy dài trên hai má: “Mẹ nuôi à, con rất nhớ anh Thần Hạo. Sao con mới rời đi không mà anh ấy lại có vợ sắp cưới rồi ạ?” Hình Văn Tĩnh thở dài: “Haizz, không sao đâu, chẳng phải là mẹ đã bảo là mẹ sẽ giúp con sao? Đó chỉ là vợ sắp cưới mà thôi, còn chưa kết hôn với nhau." "Nhưng mà, không phải là mẹ nói rằng hôn ước này là do bố nuôi sắp đặt sao ạ? Bố nuôi không thích Yên Nhi làm con dâu sao ạ?" Tề Yên Nhi tiếp tục nức nở. Nghĩ đến hôn ước này, Hình Văn Tĩnh lại bắt đầu tức giận. Bà ta không nói ra không có nghĩa là bà ta không biết chuyên năm đó Mục Tử Minh đã thầm yêu mẹ ruột của Hạ Tình Không, bà Nạp Lan Tuyết. Nhất là khuôn mặt hao hao giống Nạp Lan Tuyết của Hạ Tình Không. Chỉ là, chuyện này dù sao cũng là chuyện cũ, nhắc lại trước mặt thế hệ trẻ thì cũng không hay, cho nên Hình Văn Tĩnh chỉ đành phải nhẫn nhịn. "Đó chẳng qua chỉ là một trò đùa giữa bố nuôi con với nhà họ Hạ lúc còn trẻ mà thôi. Ông ấy xấu hổ nên không dám từ chối. Còn Thần Hạo lại là một đứa con hiếu thảo nên cũng không muốn làm trái ý bố nó. Con chỉ cần làm cho Thần Hạo thích mình thì đương nhiên mẹ sẽ giúp con chuyện của bố nuôi rồi.” Nghe thấy Hình Văn Tĩnh nói như vậy, Tề Yên Nhi cũng cảm thấy yên tâm hơn. Như vậy mới khiến cô ta ngừng khóc, rồi ôm lấy cánh tay của Hình Văn Tĩnh, nhõng nhẽo nói: “Vẫn là mẹ nuôi đối xử tốt với con.” "Con ngoan, mẹ nuôi nói cho con biết, lát nữa chúng ta làm ít canh bổ máu, tăng cường sức khỏe, rồi con mang đưa cho anh Thần Hạo nha. Đàn ông luôn thích người vợ hoàn hảo. Con nhất định phải có được tình cảm của anh Thần Hạo trước cái cô Tình Không đó. Để anh Thần Hạo có ấn tượng tốt về con, cảm thấy con là người phụ nữ mà nó có thể cưới về làm vợ được.” Tề Yên Nhi nghe xong thì vui mừng khôn xiết, nhưng sau khi nghĩ lại, khuôn mặt tươi cười của cô ta liền trở nên ủ rũ: “Nhưng mà, mẹ nuôi ơi, con làm gì biết nấu canh ạ…" "Con bé ngốc này, cần con biết nấu canh làm gì? Mẹ nuôi đã chuẩn bị sẵn cho con rồi. Sáng sớm hôm nay, mẹ đã đặc biệt nhờ người tìm một vị bác sĩ trung y già có nhiều kinh nghiệm ở Nhân Tâm Đường. Chỗ bọn họ có một công thức bí mật gia truyền. Nghe nói, rất tốt cho việc bổ máu, bổ khí huyết. Bây giờ, người làm đang nấu canh ở bếp sau. Sau ba tiếng nữa, con có thể mang qua cho Thần Hạo rồi. Nhân tiện, có thể ăn cơm trưa ở chỗ của Thần Hạo luôn.” Hình Văn Tĩnh gõ nhẹ vào mũi của Tề Yên Nhi, và nói một cách nuông chiều. "Vâng ạ, con cảm ơn mẹ nuôi!" Tề Yên Nhi không thể nhịn được ôm lấy Hình Văn Tĩnh, trong mắt cô ta tràn đầy sự đắc ý. Tình Không đang đợi Bánh Bao lái xe từ gara, nhưng không ngờ được rằng Bánh Bao lại lái một chiếc Lamborghini màu đỏ ... Nghe nói Mục Thần Hạo đã mua nó từ lâu, nhưng anh rất ít khi lái nó. Sau này, anh thấy Bánh Bao thích nó, vì vậy đã tặng nó cho Bánh Bao. Nhưng hai người bọn họ đến chợ rau để mua thức ăn mà... Tình Không không muốn bị người khác chú ý nên đã dặn Bánh Bao lái chiếc xe bình thường một chút. Bánh Bao đành phải lái chiếc Lamborghini trở lại ga ra dưới đất, sau đó lái chiếc Cadillac Escalade màu trắng. Nhìn Tình Không bằng vẻ mặt bất mãn, cô ta bất lực nói: "Cô chủ, đây đã là chiếc xe rẻ tiền nhất trong ga ra của cậu chủ rồi. Nếu cô vẫn không đồng ý, thì tôi chỉ có thể lái chiếc Bugatti Veyron phiên bản giới hạn được cậu chủ sưu tầm để đưa cô đi mua đồ ăn mà thôi." “Đừng… Tôi cám ơn cô.” Tình Không không còn cách nào khác đành phải lên xe. Trong ấn tượng của Tình Không, một chiếc xe trị giá hơn trăm nghìn nhân dân tệ đã là đồ xa xỉ rồi... chứ đừng nói đến chiếc xe trị giá hơn một triệu nhân dân tệ. Nhưng vẫn là thứ rẻ nhất ... Nghĩ đến việc trong gara còn có một chiếc Bugatti Veyron trị giá hơn 20 triệu. Trong lòng Tình Không có thêm hiểu biết mới về "kẻ phá gia chi tử" – Mục Thần Hạo. Tại chợ rau gần đó, chiếc Escalade "khủng" nhất trong gara này vẫn thu hút nhiều sự chú ý của mọi người, đặc biệt là bức ảnh chụp SA000000 càng thu hút rất nhiều người xcô. Cũng may là Tình Không không mua nhiều đồ ở chợ rau, hơn nữa cô còn quen thuộc với đường đi ở đây. Màn trả giá của cô với mấy bà bán rau ngoài chợ cũng khiến cho Bánh Bao phải kinh ngạc… Vì vậy, chỉ trong vòng mười lăm phút cô đã mua xong đồ và quay trở lại. Trong phòng bếp. Bánh Bao trông giống như một đứa bé tò mò, nhìn Hạ Tình Không bận rộn với đống đồ ăn. "Cô chủ ... cô thật thần kỳ ... còn biết cả nấu canh nữa.” “Chuyện này có gì đâu mà thần kỳ, không phải rất bình thường sao?” Hạ Tình Không mỉm cười, cúi đầu thấp xuống, mái tóc xõa ra. Sau đó, cô lau nước trên tay rồi cuộn tóc lên, tiếp tục rửa những nguyên liệu cần thiết để cho vào nồi canh. Thực ra, món canh mà Hạ Tình Không muốn làm rất đơn giản. Đó chính là canh táo, táo tàu và óc chó. Đều là những nguyên liệu lúc bình thường có thể mua được, không có dược liệu nào quý giá cả! Nhưng lại có hiệu quả vô cùng tốt.
2: Nấu canh. Cô còn nhớ cách đây vài năm, mẹ nuôi của cô cũng đã trải qua một cuộc phẫu thuật nhỏ vì một số lý do cơ thể dẫn đến việc chảy máu rất nhiều. Vì thế, ngày nào Tình Không cũng nấu món canh này cho mẹ nuôi ăn. Sau khi điều hòa một thời gian thì mẹ nuôi của cô đã bình phục. Với khả năng hồi phục của Mục Thần Hạo, chắc hẳn trong vòng một tuần sẽ có thể hồi phục lại bình thường. Cô rửa sạch táo rồi cắt thành những miếng nhỏ. Sau đó, Tình Không bỏ tất cả nguyên liệu vào trong nồi. Cô đun sôi trên lửa lớn, rồi sau đó chuyển sang đun trên lửa nhỏ. Sau khi cho táo vào, tiếp tục đun trên lửa lớn, rồi chuyển sang đun lửa nhỏ, rồi cho thêm một ít các nguyên liệu khác như kỷ tử, sau khi nấu được một lúc thì tắt bếp. Tất cả đều được cô làm liền một mạch. Tiếp theo, chỉ cần đợi Mục Thần Hạo về nhà nữa là xong. Cô vừa mới rửa tay, chuẩn bị nghỉ ngơi một lát, thì nhân viên bảo vệ ở cửa bước vào thông báo: "Cô chủ, cô chủ nhà họ Tề đến đây ạ." Người phụ nữ này đến đây làm gì vậy? Tình Không vẫy tay luôn mà không cần suy nghĩ, lười biếng nằm trong vườn nghỉ ngơi: "Không gặp." Tuy nhiên, với tính cách của Tề Yên Nhi, thì nhân viên bảo vệ sẽ không thể ngăn cô ta lại được. Tình Không lại học về tâm lý học và biểu cảm của con người. Vì vậy, sau khi tiếp xúc một lần với người khác, cô có thể đại khái đoán được tính cách của người đó. Tề Yên Nhi vội vã mang canh mà Hình Văn Tĩnh đầu tắt mặt tối nấu ra. Cô ta còn không kịp uống ngụm nước nào đã chạy đến đây, nhưng không ngờ được rằng còn chưa được vào bên trong đã bị người ta đóng cửa đuổi đi rồi. "Xin lỗi cô Tề. Cô chủ không khỏe trong người nên hôm nay không muốn gặp ai ạ." Nhân viên bảo vệ đã cố gắng nói khéo léo để Tề Yên Nhi đi. Nhưng nghe thấy vậy, Tề Yên Nhi liền nổi giận: "Tôi đến đây không phải để tìm người phụ nữ đó! Tôi đến đây để tìm anh Thần Hạo của tôi!" "Cậu chủ không có ở nhà ạ." "Anh ..." Ngón tay của Tề Yên Nhi run rẩy, chỉ vào nhân viên bảo vệ. Cô ta rất tức giận, bây giờ ngay cả nhân viên bảo vệ cũng có thể bắt nạt mình sao? Cô ta đường đường là cô chủ của nhà họ Tề, đi đến đâu cũng chưa bao giờ phải chịu uất ức cả. Nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp của Tề Yên Nhi trở nên khó coi, nhân viên bảo vệ không khỏi cảm thán. Nhưng bởi vì hai chữ “không gặp” ngắn gọn mà không thể ngắn gọn hơn được nữa của cô chủ, nên nhân viên bảo vệ chỉ có thể ngập ngừng hỏi. "Hay là, cô ngồi ngoài cửa đợi cậu chủ trở về ạ?” Cái gì, bảo cô ta đợi ở cửa sao? Sao có thể như thế được? Dựa vào cái gì chứ? Tề Yên Nhi mang theo canh, đi giày cao gót vào biệt thự. Bảo vệ vội vàng tiến lên ngăn cản: "Cô Tề, cô không được vào bên trong!" "Anh cút đi cho tôi, anh không biết tôi là ai sao? Còn dám ngăn cản tôi, nếu anh còn dám ngăn cản tôi nữa, tôi sẽ khiến cho anh biết thế nào là lễ độ đấy.” Tề Yên Nhi lên tiếng. Nghe thấy vậy, bảo vệ sợ đến mức không dám ra tay ngăn cản tiếp. Hạ Tình Không đang nằm trong vườn nhà. Cô nhắm mắt lại, cảm nhận trời xanh mây trắng và những cơn gió nhẹ thoảng qua. Cảm giác này rất tuyệt vời, rất thoải mái. Nhưng xúc giác rất tuyệt vời ... Thính giác thì không được tốt lắm, cách đó hơn trăm mét, Tình Không đã nghe thấy giọng nói sắc bén của Tề Yên Nhi đang ầm ĩ ở trước cửa nhà. Bánh Bao đứng bên cạnh Tình Không không khỏi bĩu môi: "Giọng cô chủ nhà họ Tề to thật đấy, ở đây mà còn có thể nghe thấy.”
1: Em bảo anh dỗ, thì anh sẽ dỗ sao? Nếu có thể, Tình Không thật muốn giả chết, cứ nằm trong khu vườn này để hóng gió, thoải mái tận hưởng gió thổi bên mình, đợi Mục Thần Hạo về nhà. Nhưng bây giờ, Tề Yên Nhi đã đi vào trong nhà rồi. “Hạ Tình Không, cô đi ra đây cho tôi. Cô dựa vào cái gì mà không cho tôi vào bên trong chứ? Cô là cái thá gì chứ?” Tề Yên Nhi đi đôi giày cao gót mười phân, từ ngoài cửa đã có tiếng giày vang lên rõ ràng. Người vẫn chưa thấy đâu, mà đã nghe thấy giọng nói sắc bén của cô ta rồi. Ở trước mặt Mục Thần Hạo thì Tề Yên Nhi còn có thể giả vờ tỏ ra dịu dàng, giống như một cô gái nhỏ nhút nhát vậy. Nhưng nếu Mục Thần Hạo đã không có ở nhà, thì tính cách cô chủ ngang ngược bướng bỉnh của Tề Yên Nhi không cần phải che giấu làm gì. Tình Không nhắm mắt lại, nằm trên ghế tựa, cũng lười nhìn cô ta. "Cô Tề à, cô có biết rằng cô đang đột nhập vào nhà riêng của người khác không?" Khuôn mặt Tề Yên Nhi tỏ vẻ khinh thường: "Đột nhập vào nhà riêng? Hừ, Hạ Tình Không, cô đừng giả bộ với tôi ở đây. Ngôi nhà này là của họ Mục, chứ không phải là họ Hạ của cô.” "Tôi là vợ sắp cưới của anh Mục Thần Hạo, vì vậy ngôi nhà này cũng là của tôi." "Hừ, Hạ Tình Không, cô không biết xấu hổ là gì sao? Cô cho rằng anh Thần Hạo sẽ thích cô à? Cô nằm mơ đi. Anh ấy chẳng qua cũng chỉ là bởi vì chú Mục mà thôi, cô cứ chờ đấy mà xcô!" Tề Yên Nhi nhìn bốn xung quanh rồi đánh giá một lượt biệt thự nhà họ Mục! Thậm chí, căn biệt thự này còn lớn hơn cả nhà chính của nhà họ Mục, có phong cảnh đẹp hơn, quy hoạch cũng tốt hơn nữa. Trong lòng cô ta lại cảm thấy hơi ghen tị. Một nơi như thế này nên để cho cô ta và Mục Thần Hạo sống chung với nhau mới đúng. Chứ không phải là cho con tiện nhân trước mặt này ở! Tình Không cũng lười nói chuyện với người phụ nữ đang lảm nhảm ở trước mặt. Cô cảm thấy như vậy, chỉ tổ lãng phí nước bọt của mình, chưa kể còn phí sức nữa! "Nói đi, cô đến nhà tôi là có chuyện gì?” "Tôi tới đây là để tìm anh Thần Hạo." “Anh ấy không có ở đây, cô có thể quay về được rồi đấy. Đừng quấy rầy giấc ngủ của tôi nữa.” Tình Không xua tay. “Hừ, cô bảo tôi đi là tôi đi sao. Hôm nay tôi cứ muốn ở đây đợi anh Thần Hạo về đấy!” Tề Yên Nhi kìm nén sự tức giận của mình, liếc nhìn chiếc bình giữ nhiệt đang cầm trên tay. Bên trong chiếc bình giữ nhiệt đựng canh tẩm bổ cho Mục Thần Hạo. "Được, vậy cô cứ đứng đợi ở đây đi. Bánh Bao à, chúng ta về phòng ngủ thôi.” Tình Không đứng dậy rồi đi vào trong nhà. Nhìn thấy Tình Không đi rồi, Tề Yên Nhi chuẩn bị ngồi xuống ghế tựa một lúc, đứng lâu như vậy trên đôi giày cao gót mười phân nên chân của Tề Yên Nhi cũng khó chịu. Sau khi thấy Tề Yên Nhi dễ dàng vào bên trong như vậy và dáng vẻ hung dữ của cô ta, Bánh Bao lại cảm thấy đáng ghét! Suy cho cùng, Bánh Bao cũng là cảnh sát vũ trang nên động tác di chuyển rất nhanh. Khi Tề Yên Nhi chuẩn bị ngồi xuống, thì Bánh Bao đã cất chiếc ghế tựa đi. “Cô! Một người làm như cô mà cũng dám lấy ghế của tôi sao?” Tề Yên Nhi kinh ngạc, khuôn mặt đỏ ửng, chỉ tay vào Bánh Bao, run rẩy nói. “Cái ghế này là của cô chủ, không phải là của cô. Cô Tề nhầm lẫn rồi.” Bánh Bao bĩu môi, làm mặt quỷ với Tề Yên Nhi, sau đó hừ một tiếng, rồi đuổi theo sau Tình Không. Điều này khiến Tề Yên Nhi tức giận đến mức muốn bốc khói, nhưng cô ta chỉ có thể dậm chân tại chỗ. Nhưng hôm nay Tề Yên Nhi cũng đã nghĩ kỹ rồi, cô ta tới đây không phải là để tranh luận với Hạ Tình Không! Mà là gây ấn tượng với Mục Thần Hạo bằng sự hiền thục của mình. Nửa tiếng sau, chiếc Mercedes-Benz s600 dừng trước cửa biệt thự của nhà họ Mục. Sau khi A Chính đỗ xe xong, thì anh ta liền xuống xe, mở cửa xe sau cho Mục Thần Hạo. "Cậu chủ, cô Tề đã đến đây được nửa tiếng rồi ạ." Nghe thấy vậy, Mục Thần Hạo hơi cau mày: "Cô ấy đến đây làm gì?" A Chính lắc đầu: "Tôi cũng không biết." Sau khi vào cửa, Mục Thần Hạo từ xa đã nhìn thấy Tề Yên Nhi đang đứng ở trong vườn. Còn Tề Yên Nhi thì vẫn luôn nhìn về phía cửa cổng, đợi Mục Thần Hạo về nhà. Vừa nhìn thấy Mục Thần Hạo, cô ta liền kích động. Cô ta vẫy tay với anh rồi gọi lớn: “Anh Thần Hạo, cô ở đây này." Khu vườn của biệt thự này nằm sau con đường lát đá cuội khoảng 100 mét về phía bên trái lối vào. Mục Thần Hạo đi thẳng vào nhà dọc theo con đường chính, không để ý đến Tề Yên Nhi.
2: Em bảo anh dỗ, thì anh sẽ dỗ sao? Nhìn thấy Mục Thần Hạo đi về phía trước không thèm quay sang nhìn mình, Tề Yên Nhi liền vội vàng chạy đuổi theo anh. Nhưng tiếc là cô ta đi giày cao gót, hơn nữa những con đường trong khu vườn đều được lát bằng đá cuội. Vì vậy, việc cô ta suýt ngã là điều không thể tránh khỏi. Không dễ dàng gì cô ta mới đuổi theo được Mục Thần Hạo vào nhà. Nhưng khi bước vào trong nhà, cô ta lại vấp phải bậc cửa và cứ thế ngã thẳng xuống sàn nhà. A Chính thấy thế, muốn tiến lên đỡ cô ta dậy, nhưng lại bị Tề Yên Nhi đẩy ra. Tề Yên Nhi rưng rưng nước mắt, ngước lên nhìn Mục Thần Hạo: "Anh Thần Hạo ơi, em đau quá, anh đỡ em lên được không?" "Cánh tay của anh đang bị thương, không thể cử động được. A Chính à, anh đỡ cô Tề lên giúp tôi.” Giọng nói trầm thấp không chứa bất kỳ cảm xúc nào cả, nhưng Tề Yên Nhi lại rất si mê nó. Tề Yên Nhi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc để A Chính đỡ mình dậy. Mặc dù bị ngã nhưng Tề Yên Nhi vẫn cầm chiếc bình giữ nhiệt trên tay một cách cẩn thận. Chiếc bình giữ nhiệt đựng canh bổ máu cho Mục Thần Hạo, cô ta không thể làm đổ nó được. Tình Không ngồi trong phòng, cẩn thận tra cứu thông tin về mẹ ruột của mình. "Cô chủ, cậu chủ đã về nhà rồi." Tình Không gật đầu, không tìm kiếm thông tin về mẹ ruột của mình nữa. Cô dụi đôi mắt đau nhức của mình: "Ừ, đi hâm nóng lại canh rồi đưa cho cậu chủ nhà cô đi.” Bánh Bao đi lấy canh, còn Tình Không thì đi ra phòng khách. Vừa bước vào phòng khách, cô đã nghe thấy giọng nói giả vờ dịu dàng của Tề Yên Nhi. "Anh Thần Hạo, em nấu chút canh bổ máu cho anh. Anh mau uống đi. Em đã hâm bảy tám giờ rồi đấy ạ." Cái quái gì vậy, bản thân cô và Tề Yên Nhi đều nấu canh cho Mục Thần Hạo sao? Tình Không cảm thấy chán nản. Bánh Bao bưng canh tới, vừa nhìn thấy Mục Thần Hạo liền bưng canh tới trước mặt Mục Thần Hạo: "Cậu chủ, cậu đã về rồi, đây là canh mà cô chủ nấu cho cậu để bổ máu." Mục Thần Hạo cau mày, anh quay sang nhìn về phía Hạ Tình Không, rồi nhìn sang bát canh cùng với một nụ cười như có như không trên khóe miệng. Người phụ nữ này đang tranh giành sự nuông chiều với Tề Yên Nhi sao? Thú vị thật đấy. Trong lòng Tề Yên Nhi càng ngày càng tức giận, người phụ nữ này thật sự muốn đối đầu với cô ta trong mọi chuyện sao? Cô ta mang canh đến cho Mục Thần Hạo, Hạ Tình Không cũng mang canh cho anh? "Ồ? Đây là canh gì vậy?" Mục Thần Hạo nhìn về phía Hạ Tình Không rồi hỏi cô. “Canh táo óc chó táo tàu.” Tình Không trả lời thành thật. "Hạ Tình Không, cô nấu loại canh gì vậy? Táo? Táo tàu? Quả óc chó, đây là những gì chứ? Làm sao có thể để anh Thần Hạo ăn thứ này được?" Hạ Tình Không liếc nhìn Tề Yên Nhi: "Anh ấy có ăn hay không, liên quan chó gì đến cô?" "Cô! Cô thật là lỗ mãng! Quả nhiên là con gái của gia đình bình dân được đưa về mà, không có chút văn hóa đạo đức gì cả." "Tôi có văn hóa đạo đức hay không, liên quan chó gì đến cô?” “Anh Thần Hạo!” Thấy bản thân mình không thể nói lại được với Hạ Tình Không, Tề Yên Nhi lập tức nhìn về phía Mục Thần Hạo bằng ánh mắt cầu cứu. Mục Thần Hạo vẫn thản nhiên ngồi vào chỗ của mình. Tình Không liếc nhìn Tề Yên Nhi sắp nổi giận, liền chọc tay vào Mục Thần Hạo: "Em gái nuôi của anh hình như sắp nổi giận rồi kìa, anh không dỗ cô ấy sao?" "Em bảo anh dỗ, thì anh sẽ dỗ sao? Vậy thì anh phải mất mặt biết nhường nào?” Mục Thần Hạo nhướng mày nói.
1: Hay là, tôi hạ nhiệt giúp cô nhá? Tình Không đỡ trán. "Anh học chơi trò này từ khi nào vậy. Em nói vậy chẳng phải là do cảm thấy thương xót cho mỹ nhân xinh đẹp nhà họ Tề này sao?" “Em quản nhiều chuyện đấy nhỉ?” Mục Thần Hạo cầm thìa lên, nhấp một ngụm canh mà Tình Không nấu cho mình. Sau đó, anh đưa lên miệng thổi nhẹ, rồi tiếp tục uống canh. "Anh Thần Hạo!" Sắc mặt của Tề Yên Nhi tái nhợt, tuy rằng cô ta đang mặc bộ váy màu hồng nhưng lại cảm thấy sự khó chịu. Cô ta nghiến răng nghiến lợi nói: "Anh Thần Hạo, anh uống canh em nấu đi. Em đã cho thêm mấy chục thảo mộc quý hiếm vào canh đấy ạ." Mục Thần Hạo để thìa xuống, liếc nhìn Tề Yên Nhi: "Em tự nấu sao?" Tề Yên Nhi thấy Mục Thần Hạo hỏi mình như vậy, thì vui mừng khôn xiết. Vì vậy, cô ta đã mở bình giữ nhiệt và lấy canh trong đó ra: "Hả? Vâng ạ, anh Thần Hạo, là tự tay em nấu đấy ạ. Sáng nay người ta đã dậy từ sớm để nấu canh cho anh đấy.” Tề Yên Nhi mở bình giữ nhiệt ra, tỏa ra mùi thơm thuốc bắc nhàn nhạt. “Anh Thần Hạo, anh thấy canh em nấu thế nào rồi, có thơm không ạ?” Tề Yên Nhi sờ mũi, vừa cười vừa nói. Hạ Tình Không liếc nhìn Tề Yên Nhi, e rằng canh này không phải do Tề Yên Nhi nấu. “Cô Tề còn biết nấu canh sao?” Tình Không mỉm cười hỏi. "Sao tôi lại không biết chứ? Đương nhiên là tôi biết nấu canh rồi." Bởi vì khi Mục Thần Hạo hỏi câu hỏi vừa nãy, Tề Yên Nhi đã rất ngạc nhiên, hơn nữa còn lặp lại những gì Mục Thần Hạo đã nói, trông rất chân thành. Sau khi nói xong còn nói lại một lần nữa, nhất định là có vấn đề. Từ góc độ biểu cảm trên gương mặt để đánh giá, Tề Yên Nhi trả lời câu hỏi rất gượng gạo, đó là cách nói dối điển hình. Ngoài ra, Tình Không cũng nhận thấy rằng vừa rồi Tề Yên Nhi đã vô tình chạm vào mũi mình. Khi người ta nói dối, lượng máu dư thừa trong cơ thể sẽ chảy ngược lên mặt làm cấu trúc bọt biển trong mũi nở ra, vì vậy mũi sẽ cảm thấy khó chịu. Do đó, khi bạn nói dối, bạn sẽ chạm vào mũi của mình trong vô thức. "Thật sao? Không ngờ được rằng Yên Nhi còn biết được công thức độc quyền của Nhân Tâm Đường? Em đã cho gì vào món canh này vậy?" Mục Thần Hạo thản nhiên lên tiếng, nhìn Tề Yên Nhi bằng đôi mắt thâm thúy và lạnh lùng. Tề Yên Nhi sửng sốt trước cái nhìn này của anh, làm sao cô ta biết được có những loại thảo mộc trong món canh này chứ? Hình Văn Tĩnh cũng không nói cho cô ta biết. Hơn nữa, lúc đến đây, cô ta cũng đi vội vàng nên không hỏi. Bây giờ Mục Thần Hạo hỏi như thế, Tề Yên Nhi do dự và không thể trả lời. "Em bỏ ... chuyện đó ... Anh Thần Hạo ... Em." "Được rồi, Yên Nhi à, em về nhà trước đi. Em đã không gặp bố mẹ mình từ lúc từ Anh về nước rồi phải không? Tình Không và anh vẫn còn một số vấn đề về chuyện đính hôn cần thảo luận với nhau." Tề Yên Nhi muốn nói cái gì đó, nhưng là Mục Thần Hạo không nhịn được ra lệnh: "Bánh Bao, tiễn khách!" "Vâng, cậu chủ." Bánh Bao đi đến bên cạnh Tề Yên Nhi, cúi đầu nói: "Cô Tề, mời cô." "Cô cút đi, anh Thần Hạo, em nói dối anh là lỗi của em. Thật ra em đã đến Nhân Tâm Đường hỏi vị lương y già có kinh nghiệm ở đó, nhờ họ nấu canh cho anh nên em không biết nguyên liệu có những gì. Nếu như anh giận em vì chuyện này thì sau này em có thể tự tay nấu canh cho anh. Em hứa là em sẽ ghi nhớ nguyên liệu nấu canh ạ.” Mục Thần Hạo vẫn cúi đầu, tiếp tục cầm thìa, bắt đầu ăn canh táo, táo tàu và quả óc chó do Hạ Tình Không nấu cho mình. Mùi thơm thoang thoảng của táo đọng lại nơi đầu mũi, không ngờ món canh này lại ngon đến thế. "Cậu chủ, hình như cô Tề không muốn đi ạ, tôi có thể..." "Có thể." Bánh Bao nhận được lệnh, khuôn mặt nhỏ bé của cô ta vui mừng khôn xiết. Cô ta quay lại chỗ Tề Yên Nhi và mỉm cười: "Cô Tề, đắc tội rồi.” “Cô muốn làm gì?” Tề Yên Nhi trong lòng đột nhiên có dự cảm không tốt. Cảnh tượng sau đó khiến Tình Không phải kinh ngạc, cô há miệng to đến mức có thể nhét vừa một quả trứng. Bánh Bao cúi người xuống cõng Tề Yên Nhi trên vai, sau đó bước ra khỏi cửa. Tề Yên Nhi nằm trên vai Bánh Bao, liên tục vùng vẫy, cố gắng chống cự, nhưng chỉ đành bất lực vì bị Bánh Bao khống chế. Chân tay cô ta khua lung tung, thậm chí chiếc giày cao gót còn bị rơi xuống. "Cô để tôi xuống ... tránh ra ... để tôi xuống ..." Giọng nói của Tề Yên Nhi càng lúc càng xa dần. Bánh Bao đưa cô ta đến cổng, sau đó ném chìa khóa cho một nhân viên bảo vệ ở cổng. "Đưa cô Tề về nhà, là về nhà họ Tề ấy, không phải nhà họ Mục đâu." Trong phòng khách. Mục Thần Hạo vẫn cúi đầu uống bát canh Tình Không nấu cho mình. Anh uống từng ngụm một đến khi uống hết chỗ canh đấy, ngay cả quả óc chó, táo và táo tàu trong đó cũng được ăn hết.
2: Hay là, tôi hạ nhiệt giúp cô nhá? “Ngon như vậy sao?” Tình Không không nhịn được mà bĩu môi hỏi. Trong ấn tượng của cô, hương vị của món canh này chỉ là có chút ngọt nhẹ, xen lẫn hương vị của ba loại quả. "Không tệ, cho đến khi vết thương của tôi lành lại, ngày nào cũng nấu canh này cho tôi ăn được không? Cô thấy thế nào?" “Anh mơ vừa thôi. Anh thật sự coi tôi là đầu bếp nấu ăn cho anh sao?” Tình Không tức giận nói. Mục Thần Hạo lấy khăn giấy, nhàn nhã lau miệng rồi kéo Tình Không vào phòng. "Nào, giúp tôi thay băng." Tình Không bước vào phòng, Mục Thần Hạo cởi áo khoác ngoài và nới lỏng cà vạt. Nếu đã đồng ý gả cho Mục Thần Hạo, dù chỉ là trong thời gian ngắn thôi, thì Tình Không cũng muốn làm tròn trách nhiệm của một người vợ. Vì vậy, cô không có sự phản kháng nào đối với việc thay băng cho vết thương của Mục Thần Hạo. Nhưng sau khi nhìn thấy Mục Thần Hạo nới lỏng cà vạt, cởi áo sơ mi ra, khuôn mặt nhỏ xinh của Tình Không bắt đầu đỏ lên. Cô liếc nhìn Mục Thần Hạo. Mục Thần Hạo có dáng người rất đẹp, nước da màu lúa mì khỏe mạnh, và bờ vai rộng, khiến phụ nữ phải đỏ mặt. Để miêu tả trong một câu, đó chính là kiểu bình thường khi mặc quần áo vào thì trông rất gầy nhưng khi cởi quần áo ra thì lại có da thịt. Sau khi lấy một số loại thuốc do bác sĩ Từ kê đơn, Tình Không ngồi xuống bên cạnh Mục Thần Hạo như không có chuyện gì xảy ra. “Mặt của cô đỏ vậy, cô đang xấu hổ à?” Mục Thần Hạo thản nhiên lên tiếng. Tình Không trợn mắt liếc nhìn Mục Thần Hạo, trong vô thức sờ lên khuôn mặt hơi nóng của mình. Cô mạnh miệng phản bác: "Anh đang nói nhảm gì vậy? Tôi bị tắc nghẽn mao mạch, anh hiểu không?" "Ồ? Tại sao lại bị tắc nghẽn mao mạch vậy? Sao tai của cô cũng đỏ lên thế kia?” Sau đó Mục Thần Hạo chạm vào tai Hạ Tình Không: "Hơn nữa còn rất nóng." "Bởi vì……" Tình Không chợt nhận ra mình đã nói sai ... Bởi vì chỉ khi nào máu chảy nhiều qua tai thì mạch máu mới nở ra và dày lên ... Tại sao máu chảy nhiều qua tai? Vì Tình Không ... xấu hổ ... Mặc dù đây không phải lần đầu tiên nhìn thấy cơ thể của người đàn ông trước mặt này, nhưng Tình Không không khỏi đỏ mặt, tim đập loạn xạ. Cô không dám nhìn vào mắt của Mục Thần Hạo, chỉ có thể cúi đầu xuống bôi thuốc. Mục Thần Hạo đột nhiên một tay nắm lấy bàn tay nhỏ đang bôi thuốc của Hạ Tình Không. Tay còn lại của anh ôm lấy vòng eo mảnh mai của cô, khẽ nhấc lên, Tình Không đã ngã vào vòng tay anh. "Hay là, tôi hạ nhiệt giúp cô nhá?”