⬅ Trước Tiếp ➡
Hạ Tình Không vẫn nức nở, đôi mắt linh động lén lút liếc Mục Thần Hạo một cái.
Mục Thần Hạo xoa trán: "Sao còn khóc nữa, không phải tôi đã bỏ ra rồi sao."
"Không phải anh muốn ăn mì Ý sao? Tôi làm cho anh thì anh lại không ăn, anh nhìn xem, nguội hết rồi." Hạ Tình Không chỉ chỉ vào cái nồi bên cạnh, mì còn chưa bày ra dĩa.
"Tôi ăn chứ, ai nói không ăn?"
Hạ Tình Không đứng dậy, lấy đũa gắp hết toàn bộ mì trong nồi ra, bỏ vào hai cái dĩa một lớn một nhỏ.
Phần nhỏ là của cô, còn phần lớn là của Mục Thần Hạo. Phần lớn rất lớn, khoảng hơn nửa ký mì.
"Này, tôi không biết, anh phải ăn hết cho tôi." Cô đẩy dĩa mì ra trước mặt Mục Thần Hạo, vô lại nói.
Mục Thần Hạo nhíu mày, cầm đũa, không nói hai lời liền ăn.
Hạ Tình Không chống đầu nhỏ nhìn Mục Thần Hạo ăn mì Ý, nước mắt ở khóe mắt dần dần khô lại, thỉnh thoảng gắp một cọng mì Ý nhét vào miệng nhỏ.
Làm Hạ Tình Không ngoài ý muốn chính là Mục Thần Hạo ăn sạch cả dĩa mì lớn, hơn nữa tướng ăn còn cực kỳ ưu nhã.
Vốn Hạ Tình Không định cho A Chính và Bánh Bao nếm thử tay nghề của mình chút, nên mới làm nhiều như vậy.
"Anh...Ăn nhiều vậy...Chịu được không?" Hạ Tình Không dò hỏi.
2: Bắn tỉa phục kích
Mục Thần Hạo ăn hết sạch một dĩa mì Ý lớn trước mặt cô, chứng minh lời nói của cô rất có sức nặng trong lòng anh.
"Cũng được."
Sau khi ăn xong, Mục Thần Hạo đặt đũa xuống, cầm khăn tay trên bàn ưu nhã lau sạch đôi môi gợi cảm của mình.
Ăn mì cứ như ăn một bữa thịnh yến cao quý.
Hạ Tình Không phát hiện, dáng vẻ yên tĩnh ăn cơm của Mục Thần Hạo, rất đẹp trai.
Môi của anh hơi nhếch lên, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, phối với ánh đèn thủy tinh sáng chói trong phòng ăn, càng lóe sáng đến mức Hạ Tình Không mở mắt không nổi.
Trong nháy mắt Hạ Tình Không cảm thấy, thật ra gả cho Mục Thần Hạo cũng không phải chuyện xấu gì.
Có điều cảm giác này chỉ thoáng qua mà thôi.
Vì từ nhỏ Hạ Tình Không rất tôn trọng kết hôn tự do, cô từng thề tương lai phải gả cho bạch mã hoàng tử mà mình thích.
Có điều lúc này mộng tưởng đã tan vỡ.
Chờ đến khi tra rõ chuyện của mẹ ruột xong, Hạ Tình Không muốn ly hôn với Mục Thần Hạo ngay.
Cưới lần hai, Hạ Tình Không cũng không dám hi vọng xa vời rằng mình có thể gả cho một người đàn ông ưu tú, cô chỉ mong có một người ở cạnh cô hết nửa đời còn lại thôi.
Suy nghĩ bay xa, Hạ Tình Không bắt đầu xuất thần.
Một bàn tay to quơ quơ trước mặt cô: "Nghĩ gì vậy?"
Hạ Tình Không từ từ lấy lại tinh thần: "Không có gì."
"Ừm, không có gì, vậy ngủ sớm đi, tôi còn có chuyện phải đến công ty xử lý." Mục Thần Hạo bình tĩnh mở miệng.
Muộn như vậy rồi mà còn đến công ty? Hạ Tình Không đang định hỏi, nhưng khi há miệng thì lại không nói thành lời.
Hình như cô không có tư cách hỏi chuyện của anh.
"Gần đây công ty thu mua một mảnh đất hoang ở phía đông, đã bàn bạc xong tất cả, đêm nay ký hợp đồng."
Không đợi Hạ Tình Không mở miệng hỏi, Mục Thần Hạo đã trả lời thắc mắc của cô.
Tuy Hạ Tình Không không hiểu mấy thứ này, nhưng cô cũng nghe qua tên tuổi của Mục thị.
Mục thị nắm hết toàn bộ mạch máu kinh tế trong thành phố SH, nên đối với chuyện thu mua một khu đất mà nói, với người khác thì khó nhưng với Mục thị thì chẳng khác gì mua một món đồ chơi cả.
Ngón tay khớp xương rõ ràng gõ nhẹ lên mặt bàn, Mục Thần Hạo nói tiếp: "Mảnh đất này gần bờ biển, tôi định khai thác nó thành một khu du lịch lớn nhất thành phố SH, tập trung phát triển ngành dịch vụ."
Mấy năm nay nhà họ Mục luôn phát triển ngành du lịch dịch vụ này, những năm gần đây đã thu mua rất nhiều đất khai phá thành làng du lịch.
Cho nên miếng đất này, nhà họ Mục nhất định phải có được.
Mục Thần Hạo đứng dậy, xoa đầu nhỏ của Hạ Tình Không, vò đến đầu cô rối tung: "Được rồi, tôi đi đây, ngủ sớm chút, có gì cần thì tìm Bánh Bao."
Hạ Tình Không gật đầu, khẽ "Ừ" một tiếng.
Mục Thần Hạo nói xong liền ra ngoài, sau khi lên xe, A Chính thấy sắc mặt của Mục Thần Hạo hơi không đúng.
Anh ta liền hỏi: "Cậu chủ sao vậy? Không thoải mái hả?"
Mục Thần Hạo gật nhẹ đầu: "Ừm, đi mua thuốc tiêu hóa giúp tôi."
A Chính: "..."
Hạ Tình Không mơ mơ màng màng về phòng ngủ, giày vò cả buổi nên hiện tại cô cũng thấy buồn ngủ.
Có điều ngủ chưa được một tiếng thì Bánh Bao liền lo lắng chạy lên gõ cửa.
"Cô chủ, không xong rồi, cậu chủ bị bắn tỉa phục kích."
1: Cái tát
"Xảy ra chuyện gì?" Hạ Tình Không giật mình tỉnh ngủ, vừa rồi còn đang mơ màng đột nhiên bị như bị gõ tỉnh.
Sau khi tỉnh, Hạ Tình Không vội vàng quơ một cái áo khoác lên người, rồi đi theo Bánh Bao ra cửa.
"Tôi cũng không biết, vừa rồi A Chính truyền tin, nói trên đường về cậu chủ bị tay bắn tỉa bắn lén."
Mục Thần Hạo có rất nhiều xe, hai người chạy thẳng đến bãi đậu xe, Bánh Bao tùy tiện chọn một chiếc ngồi vào.
Hạ Tình Không không ngờ Bánh Bao lại biết lái xe.
⬅ Trước Tiếp ➡